Phong Lưu Pháp Sư

Chương 13 – Xuân Quang Xạ Tiết



Điện hệ ma pháp vẫn chưa thành công, vậy nên ý thức thử nghiệm chuyển sang thanh sắc ma pháp nguyên tố, không biết được sẽ là hệ nào đây.

Tinh thần lực của Long Nhất vừa mới phóng xuất, thanh sắc nguyên tố dày đặc từ bốn phương tám hướng vọt tới, tụ tập tại không trung đợi chờ hắn hạ chỉ thị.

Long Nhất không biết được đấy là hệ ma pháp nguyên tố nào, theo đó không biết được chúng sẽ chuyển hóa sang dạng công kích nào, mắt nhìn thanh sắc ma pháp nguyên tố tích tụ càng lúc càng nhiều, cấp bách khiến loạn óc, Long Nhất nhẹ kêu một tiếng, đại thủ bất cẩn vung lên một cái.

Có thể cái vung tay bất cẩn này sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng, trong Thánh quang kết giới đột nhiên phát ra một trận cuồng phong, thật là cát bay đá chạy, khói bụi đầy trời.

May mà cơn cuồng phong này tới nhanh mà đi cũng nhanh, đợi cho toàn bộ cát bụi lắng xuống, Long Nhất A lên một tiếng lớn miệng há to, cả hai mắt đều nhanh chóng nhìn chằm chằm vào trên mặt đất.

Chỉ thấy Ti Bích đang ngồi tọa thiền dưới gốc cây, toàn thân đầy bụi bẩn, một tầng bụi phủ lên khắp các phiến lá chỉ trừ phía dưới tấm áo choàng ra, đương nhiên chết người nhất hoàn toàn không phải chỗ đó, mà là lúc này áo trong của Ti Bích lộ một nửa, hiện ra phiến da thịt trắng như tuyết, ngọc nhũ phong mãn trong suốt ấy do không mặc nội y lộ xuất hơn nửa, rất gợi dục, Long Nhất thậm chí còn nhìn thấy đỉnh nhũ có một vừng sắc hồng.

Nhìn thấy cảnh này Long Nhất suýt thì ngã xỉu, một mặt đương nhiên bị xuân quang mĩ diệu trước mắt kích trúng, mặt khác là sợ, nhược bằng Ti Bích lúc này tỉnh lại giá tội cho hắn thì đúng là đại họa lâm đầu rồi.

Long Nhất đảm chiến tâm kinh (mật run tim sợ) hồi lâu, bắt đầu bình tĩnh trở lại, vấn đề như vậy, nghĩ thế nào để cứu chữa tình thế đây. Không phải là cứ có một thì không nói hai không ngừng nghỉ là sẽ thuyết phục được cô ta, trong đầu Long Nhất đột nhiên xuất ra một phương pháp tà ác, nhưng rất nhanh bị ý chí kiên định của hắn đàn áp, chút linh hồn của Tây Môn Vũ đã thâm căn cố đế đóng dấu tại thân thể này rồi, có chút phương pháp và xung động hoàn toàn là do bản năng của thân thể này phản ứng.

Nhưng Long Nhất cũng chẳng phải chính nhân quân tử gì, hắn một mặt rón rón rén rén đi tới phía Ti Bích, mặt khác nuốt một cục nước bọt hân thưởng xuân quang Ti Bích lộ ra. Đã lỡ nhìn rồi thì nhìn luôn, chỉ có thằng khờ mới không nhìn.

Nhè nhè đi tới bên cạnh Ti Bích ngồi xuống, Long Nhất mũi nóng lên không ngăn được kêu lên một tiếng, thực sự nguy hiểm chết người à. Nhìn Ti Bích ở cự li gần lộ rõ xuân sắc, đơn giản là câu hồn nhiếp phách đoạt nhân tâm a, ánh sáng trong vắt phá tra từ da thịt trắng như tuyết cùng với tuyến ngực hoàn mĩ khiến Long Nhất đầu váng mắt hoa.

“Đừng tỉnh lại, dù sao đi nữa thì cũng đừng tỉnh lại nhé.” Long Nhất trong lòng đang cầu nguyện, hai tay run run thân hướng về ngực Ti Bích, gần hơn, gần hơn nữa.

Long Nhất nắm tay lại, thực sự là quá kích thích, tay hắn tóm vào nơi hai vạt áo của Ti Bích vốn bị cuồng phong thổi bạt, chầm chậm hướng vào giữa hợp lại, ngón tay “bất cẩn” cọ xát vào da thịt trắng như tuyết của nhũ phong, thật là trơn, so sánh thì tơ lụa của Tô Hàng (Tô Châu & Hàng Châu) đều không bằng được a.

Vào đúng lúc này, Long Nhất cảm thấy trán mình tê đi, hắn ngước nhìn lên, vừa hay đối mặt với mục quang sát nhân xuyên qua lớp vải che mặt của Ti Bích.

“Ngươi tên bẩn tính tử sắc lang này, đi chết đi.” Ti Bích không ngờ lại không dùng tới ma pháp, tiểu phụ nhân đang điên khùng này một lượt đẩy Long Nhất ngã lăn ra đất, ngồi lên ngay vùng eo của hắn.

Long Nhất kinh hãi, phần bên dưới bị Ti Bích ép xuống, vật lý công kích của ma pháp sư với hắn mà hầu như lại chỉ gãi ngứa vậy sao. Phản ứng của Long Nhất tịnh không phải muốn đẩy Ti Bích ra, hiện trạng này chỉ muốn kêu to lên, bất quá thấy thanh âm này thế nào mà lại thật sảng khoái à.

Long Nhất đương nhiên sảng khoái, làm sao mà hắn không sảng khoái được? Ti Bích vào lúc ném mình tới dưới y khâm thế nào mà lại bị mở tung ra, cái thân thể phủ xuống này gây phiền nhiễu, ở đó hoàn toàn là chân không (), Long Nhất khép nửa mắt nhãn tình tỏ vẻ “thống khổ” nhìn chòng chọc vào hai ngọc nhũ khỏe mạnh đầy tròn không ngừng.

Khiến cho Long Nhất sảng khoái là đồn bộ tròn căng của Ti Bích đang tại tiểu phúc của hắn, do một trên một dưới ma sát cọ vào nhau, hạ thể Long Nhất trở nên cứng như sắt đội lên ngay tại khoảng đồn phùng, cảm giác này thật là mĩ diệu khó tả, dù đã dùng thành công chiêu thức Trực Đảo Hoàng Long (chiêu thức dùng song chưởng đánh vào ngực đối phương. ND), nhưng trong lòng cũng không chuẩn bị cho việc đón nhận tư vị này.

Ti Bích bị chọc giận lúc vừa mới bắt đầu không quan tâm tới tại chỗ nhu nhuyễn riêng tư nhất của mình đang có vật sự là căn nguyên của hỏa nhiệt, nhưng sau khi phát tiết một lần, cuối cùng nhận thấy sự không thỏa đáng, cũng phản ứng lại tại hạ thân mình đích thị có vật gì đó, và chú ý cái điệu bộ của Long Nhất đang nhìn nửa mắt vào nơi ngực mình bị lộ ra mà chảy nước bọt.

“A.” một tiếng thét chói tai xé rách trời xanh, làm kinh sợ bao nhiêu là phi điểu. Ti Bích hai tay hợp lại y khâm hoảng loạn muốn rời ngay khỏi thân Long Nhất, nhưng càng vội càng rối, nàng vừa đứng dậy muốn lùi lại, mắt cá chân phải liền bị trẹo ngã phịch xuống đất.

Ti Bích nghĩ từ hôm qua tới hôm nay, không ngờ bị hai nam nhân nhìn thấy thân mình, tên trước thì nhìn trộm từ xa, hiện tại ngược lại, tên nam nhân gia hỏa này lại ngang nhiên ở nơi bản thân tu luyện. Ti Bích chua xót trong lòng, nhất thời đau buồn thấu tới tim, không ngờ ngồi dưới đất ôm gối khóc nức nở.

Long Nhất ấp úng không biết phải làm sao, hắn kinh lịch qua rừng thương mưa đạn, lãnh khốc vô tình tâm ngoan thủ lạt có tiếng trên đời. Nhưng chỉ có Long Thất người huynh đệ cùng lớn lên mới hiểu được trong nội tâm Long Nhất cũng có một nơi mềm yếu, một khi được Long Nhất coi như là bằng hữu, tim hắn cũng có thể biến thành rất mềm yếu.

Dù mới giao hảo chút chút vào buổi tối, Long Nhất thực sự đã hai lần nhìn rõ ngọc thể của Thánh nữ cao cao tại thượng này, hơn nữa chỗ tối tư mật của hai người đã tiếp xúc qua, Long Nhất tâm lí đối với Ti Bích sản sinh một loại ham muốn chiếm hữu khó nói bằng lời, hắn có lẽ bản thân không nói mà cũng tự coi như Ti Bích đã là nữ nhân của mình, mặc dù nàng không phải là hoàn mĩ.

“Ti Bích, chân nàng sao rồi, ta giúp nàng xem nhé.” Long Nhất chạm vào vai Ti Bích, thanh âm trở nên rất ôn nhu.

“Không cần ngươi quan tâm, ngươi đồ hỗn đản, vô lý thế nào ta lại tin ngươi, ngươi thực sự đã làm chuyện đó với ta rồi.” Ti Bích dùng lực hất tay Long Nhất ra, lúc này nàng đích thị là tiểu nữ hài đang chịu oan khuất, nàng quên mất nàng là Ti Bích Thánh nữ của Quang Minh giáo hội, sở hữu thiên tài pháp sư ở đẳng cấp đại ma đạo sư.

“Oan uổng quá, ta chưa hề làm gì cả. Vừa mới có một trận cuồng phong quét qua, thổi bay y phục của nàng. Thiên địa lương tâm, ta chỉ là muốn chỉnh lí lại y phục cho nàng thôi, để nàng tỉnh dậy khỏi thấy ngượng nghịu, ai biết nàng lại tỉnh lại đúng lúc đó.” Long Nhất giải thích, chỉ là hắn không dám nói cuồng phong đó do hắn phóng xuất ma pháp mà thành.

“Có quỷ mới tin ngươi.” Ti Bích tiếp tục thút thít, thực ra đã nghe vào lời giải thích của Long Nhất, tiềm thức của Ti Bích đã tin, nhân vì vừa mới phát hiện y phục bản thân toàn bụi bẩn, nhưng hiện tại nàng ngoài việc che đầu ra không còn biện pháp nào khác, kinh qua sự tình ngượng ngập như thế, nàng không hiểu phải đối diện với Long Nhất như thế nào đây, cũng chỉ có thể tiếp tục khóc thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.