Phong Lưu Pháp Sư

Chương 145 – Mì Đậu Đổi Lấy Người Vợ Đẹp?



Sắc mặt Lăng Phong đại biến. Long Nhất là Tây Môn gia tộc nhị thiếu gia từng cường bạo Long Linh Nhi như lời đồn sao? Nàng không dám tin. Dù mới ở cùng hắn chưa lâu nhưng nàng tự nhận thấy mình không thể nhìn nhầm, trừ phi tin đồn nhảm.

“Huynh đích thực là Tây Môn Vũ?” Lăng Phong vẫn đầy hoài nghi.

“Ta đã từng nói dối chưa? Cái tên Tây Môn Vũ đó đại biểu cho thanh danh xấu xa ra sao đệ còn không biết sao, ai.” Long Nhất cười khổ thờ dài.

Lăng Phong ngây ra nhìn Long Nhất hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười trở lại. Nàng rót đầy hai ly rượu, đưa cho Long Nhất một ly, cười nói: “Đệ tin huynh. Huynh dám nói thẳng ra thân phận của mình vậy chính là huynh đệ của đệ rồi. Đại ca, mình cạn ly này.”

Long Nhất nhận lấy ly rượu uống một hơi cạn sạch, hai người nhìn nhau cười lớn.

“Ài, vậy sau này đệ gọi là Long Nhất hay Tây Môn Vũ đây?” Lăng Phong cười nói.

“Gọi là Long Nhất đi, ta thích cái tên này.” Long Nhất cười nói.

Hai người nói chuyện vui vẻ, trên bàn rất mau bị tàn phá tan tành. Lúc này bên ngoài đêm đã dần về khuya, khí lạnh dày đặc hơn.

Lăng Phong cáo lỗi về phòng ngủ rồi, Long Nhất cũng tắm qua rồi về phòng định tọa thiền. Vừa mới ngồi vững, hắn chợt cảm thấy phòng bên truyền lại một đợt ma pháp ba động, thoáng qua rồi biến mất.

Long Nhất nhảy khỏi giường, sang gõ cửa phòng Lăng Phong, không thấy tiếng trả lời. Dùng tinh thần lực thăm dò, hắn phát hiện Lăng Phong không có trong phòng.

Đêm khuya rồi mà tiểu tử này còn đi đâu? Thật là thần bí. Long Nhất thầm nghĩ. Hắn có thể truy tung dựa theo khí tức, nhưng đó là việc riêng của người khác, hẳn không muốn ai biết được. Đã như vậy thì còn cố tìm hiểu làm gì?

Long Nhất hiện giờ không còn tâm tư nào để ngồi tọa thiền nữa. Hắn chợt nhớ tới Thủy Nhược Nhan. Nàng chắc đã trở về rồi. Chiếu theo cái bụng dạ nhỏ nhen đó khẳng định phải hận hắn chết thôi, xem ra sau này phiền to đây.

Nghĩ đi nghĩ lại, Long Nhất thấy không an tâm bèn phóng ra ngoài cửa sổ, bay về hướng diễn võ trường ở sau học viện.

Cánh cổng lớn của diễn võ trường đã đóng chặt, bên trong chỉ là một màn đen, xem ra Thủy Nhược Nhan đã về rồi. Long Nhất mỉm cười lắc lắc đầu. Mình lo lắng làm gì chứ. Nàng đã trưởng thành chứ có còn như trẻ con khóc cả đêm ở diễn võ trường đâu?

Đằng nào thì cũng không ngủ được, Long Nhất bèn tản bộ trong núi. Đôi khi để cho gió lạnh thổi cho tê người cũng đâu phải chuyện không tốt. Vừa tới đỉnh núi, Long Nhất giật mình phát hiện ra trên một tảng đá có nhân ảnh đang cuộn mình.

Thủy Nhược Nhan? Nữ nhân này sao vẫn chưa về nhà? Long Nhất nhìn kỹ, trong lòng không khỏi thầm hỏi.

Long Nhất thu liễm khí tức lại, từ từ bước tới gần, trông thấy Thủy Nhược Nhan đang nhìn lên trời tự nói một mình. Long Nhất giương tai lên nghe nàng nói: “Mẫu thân, con nhớ mẹ lắm. Nếu mẹ ở bên con lúc này thì hay biết bao. Mẹ có biết không? Hôm nay con bị một tên phôi đản khinh khi. Hắn tên là Long Nhất, xấu xa, cực kỳ xấu xa, lại còn luôn đối đầu với con. Lại con… đánh vào… sau đó còn sờ soạng đầy sắc dục nữa. Đồ dâm tặc, con hận hắn. Mẫu thân, mẹ nhất định phải nguyền rủa cho hắn cái tội xấu xa dám khi phụ con gái mẹ, khiến cho hắn chết không yên, hừ.”

Long Nhất ở đằng sau nghe mà xanh cả mặt. Nữ nhân này rõ ràng là luôn đối đầu với hắn đấy chứ. Ai ngờ lại còn phỉ báng hắn trước mẫu thân đã qua đời nữa, còn nguyền cho hắn chết không yên, đúng là tâm địa của nữ nhân là độc địa nhất mà.

Lúc này, bụng Thủy Nhược Nhan đột nhiên kêu lên ọc ọc. Nàng giữ bụng mình khẽ nói: “Mẫu thân, con gái đói muốn chết à. Nếu như giờ có nam nhân nào mang cao lương mĩ vị từ trên trời xuống, con nhất định sẽ trao thân gửi phận. Ai, một bát mì đậu là được rồi.”

Long Nhất khóe miệng nhếch lên, suýt chút nữa nhịn không nổi cười lên thành tiếng. Nữ nhân này hai bảy hai tám rồi mà nói năng y như tiểu nữ hài vậy. Mắt hắn đảo nhẹ, nở nụ cười gian, thân hình biến mất như quỷ mị.

Không lâu sau, Long Nhất đã xuát hiện bên ngoài khuôn viên Thánh Ma học viện. Giờ đêm đã về khuya, các quán hàng đã đóng cửa. Long Nhất đâu có chút tâm tư nào mà nghĩ tới liêm sỉ chứ, cứ thế mà lẻn vào bên trong một quán ăn. Chỉ cần dùng các vật liệu làm tương đế phối liệu là thành thôi mà. Còn nói tới chuyện chế biến, phối hợp gia vị, Long Nhất có thể coi là một cao thủ. Rất mau, một món mĩ vị đã được tạo thành, gói vào để mang đi. Cơ hội dùng một bát mì đậu với tương mà có thể đổi vợ đẹp dễ gặp lắm sao?

Trước khi đi, Long Nhất để lại kim tệ lên trên bàn rồi mới mang đồ ăn bay tới ngọn núi sau học viện. Khi hắn tới nơi mới phát hiên ra Thủy Nhược Nhan vừa đứng dậy, xem ra muốn rời khỏi đây rồi.

Long Nhất quyết đoán kịp thời, thân hình loáng lên xuất hiện ở trên khoảng không trước mặt Thủy Nhược Nhan, tay phải mang theo một chiếc bát rồi từ từ hạ xuống.

Thủy Nhược Nhan giật mình kinh ngạc. Đợi nàng nhìn thấy rõ ràng là Long Nhất rồi, sắc mặt chợt tái đi. Nàng lùi lại hai bước, hung dữ nhìn Long Nhất chằm chằm, lạnh lùng nói: “Ngươi tới làm gì? Ta không muốn thấy ngươi.”

Long Nhất dường như không nghe thấy gì, lại còn ra vẻ kỳ quái nhìn khắp bốn phía, lẩm bẩm tự nói một mình: “Lạ thật. Vừa xong trong mộng rõ ràng có một nữ hài xinh đẹp vô cùng nói rằng chỉ cần ta mang tới một bát mì đậu là nàng ta sẽ trao thân gửi phận mà. Giờ đi đâu mất rồi?”

Thủy Nhược Nhan ngây ra, mũi chợt ngửi thấy mùi hương đặc trưng của tương đậu, không khỏi muốn nuốt nước miếng, dạ dày phản ứng càng mãnh liệt hơn nữa. Nàng nhìn thấy trong tay Long Nhất đúng là có một bát mì đậu, lại nhớ tới lời Long Nhất vừa nói xong, gương mặt kiều diễm đỏ bừng lên. Đồng thời nàng cũng thấy mê hồ, lời mình vừa nói ra sao lại có thể xuất hiện trong giấc mộng của hắn được? Hồi tưởng chuyện hắn từng nói được Quang Minh thần dạy ma pháp, lẽ nào cũng là thật nốt sao?

“Ây, là nàng nói à. Vậy lời đó phải chăng là nàng nói?” Long Nhất hỏi.

Thủy Nhược Nhan đỏ mặt quay người đi, hừ lạnh: “Là ngươi tự nằm mộng thì có, ta làm sao có thể nói ra lời ngốc nghếch đó chứ.”

Long Nhất cười hắc hắc nhìn Thủy Nhược Nhan, lời ngốc nghếch đó không thể do nàng nói sao?

“Ta cũng không nghĩ là nàng. Giáo sư Thủy Nhược Nhan mĩ lệ thông tuệ của chúng ta làm sao có thể nói lời ấu trĩ đó được chứ?” Long Nhất cười ha ha.

Thủy Nhược Nhan nghe thấy mặt càng đỏ hơn, xấu hổ bực bội chỉ muốn ly khai.

“Ai, chỉ tiếc thay cho cái món mif đậu này ta phải mất bao nhiêu công mới pha được nước tương cho nó. Giáo sư Thủy Nhược Nhan à, nàng nếm thử nhé, vị rất tuyệt đó.” Đúng vào lúc này, Long Nhất bưng bát mì trong tay đưa tới.

“Ta ăn không nổi mì của ngươi.” Thủy Nhược Nhan hầm hừ.

“Thực sự không ăn sao. Đáng tiếc quá đi. Đây là ta dựa vào phương pháp pha chế đặc biệt của tổ tiên truyền lại đó, xem ra nàng không có phúc phận rồi.” Long Nhất tỏ vẻ hối tiếc, làm ra bộ dạng như muốn ném cả bát xuống dưới đáy núi.

“Ngươi… ngươi định làm gì?” Thủy Nhược Nhan nhịn không nổi hỏi.

“Thì ném đi mà. Ta vừa ăn no lắm rồi. Tương này để qua đêm ăn không ngon đâu, ném đi thôi chứ giữ lại làm gì.” Long Nhất cười nói.

Thủy Nhược Nhan cắn môi nhìn bát mì trong tay Long Nhất. Nàng đương nhiên hiểu rằng lúc này bên ngoài làm gì còn chỗ nào có thứ ăn được, hơn nữa nàng là một kiều nữ có biết việc bếp núc nữ công gia chánh là gì đâu, đến bếp ăn của giáo sư túc xá còn chưa từng động vào thì làm sao kiếm thức gì ăn được.

Ọc ọc, ọc ọc. Dạ dày Thủy Nhược Nhan cũng kêu lên hưởng ứng. Nàng mặt đỏ gay quay người lại muốn tìm ngay cái lỗ nào đó để chui xuống.

“Ấy. Nàng vẫn chưa dùng bữa à? Vậy mời nàng, đừng lãng phí.” Long Nhất cười ha ha.

Thủy Nhược Nhan do dự hồi lâu rồi vươn tay ra nhận lấy chiếc bát trên tay Long Nhất nói: “Ngươi đã mời mọc nhiệt tình đến thế thì ta miễn cưỡng dùng tạm vậy. Nhưng chuyện nào ra chuyện ấy, việc giữa ta và ngươi vẫn chưa thể nào một bút xổ toẹt được đâu.”

“Tùy nàng thôi.” Long Nhất nhún vai, khóe miệng nở nụ cười quỷ dị. Vẫn thường nói ăn của người ta cái gì thì sẽ khó trách móc người ta, ăn hay không ăn tuyệt đối khác biệt nhau.

Thủy Nhược Nhan ngồi quay lưng lại với Long Nhất, bắt đầu thưởng thức món mì ngon lành đang tỏa ra mùi hương cuốn hút. Lúc bắt đầu ăn thì còn từng miếng nhỏ một nuốt xuống, cố gắng không phát ra âm thanh nhưng rồi sau này thực sự là do quá đói rồi, vả lại nàng thầm nghĩ mình sao phải bảo trì phong phạm trước mặt cái tên hỗn đản ấy chứ, mặc hắn muốn nghĩ gì thì nghĩ. Do đó nàng không kiềm chế gì nữa, cứ từng miếng lớn mà nhai nuốt. Rất mau, một bát lớn đã bị nàng đang cơn đói giải quyết gọn gàng.

Cảm giác no nê thật là sảng khoái làm sao. Thủy Nhược Nhan thấy tinh thần khởi sắc lên nhiều, nàng quay người đưa chiếc bát cho Long Nhất, phát hiện thấy hắn đang nhịn không nổi nhìn nàng cười cợt. Nàng không khỏi nổi cáu: “Ngươi cười cái gì?”

Long Nhất chỉ vào khóe miệng nàng, cười nói: “Nàng bất quá mới chỉ ăn một bát mỳ thôi, làm sao lại đã mọc râu rồi.”

Thủy Nhược Nhan ngây ra, ngọc thủ vô thức đưa lên khóe miệng. Thì ra nơi ấy còn đọng lại vệ tương màu nâu. Mặt đỏ gay, nàng vội hừ một tiếng quay người lại tìm loạn trong không gian giới chỉ mãi mà không thấy khăn tay đâu.

Long Nhất đưa một đoạn khăn lụa ra cười bảo: “Dùng cái này để lau đi, nàng không định dùng tay đấy chứ.”

Thủy Nhược Nhan nhận lấy chiếc khăn, nghe thấy Long Nhất nói: “Nàng nghĩ xem, thực ra giữa chúng ta cũng không có cừu hận lớn, hay là bỏ qua thù oán đi nhé? Kiểu gì thì nàng cũng là một giáo sư mà? Cứ chấp nhặt một học sinh như ta còn ra thể thống gì nữa.”

Long Nhất không nói thì thôi, vừa nói đã khiến cho lửa giận trong lòng Thủy Nhược Nhan bốc cao ba trượng. Nhớ lại chuyện Long Nhất vừa xong dám đánh vào… nàng, nàng tức giận hét: “Ta là giáo sư, ngươi là học sinh hả? Có loại học sinh nào dám khi phụ giáo sư thế không, chuyện này giữa ta với ngươi còn chưa xong đâu.”

“Ta đâu có khi phụ nàng, rõ ràng là nàng khi phụ ta.” Long Nhất nói giọng vô tội. Nói gì thì tại Thủy Nhược Nhan không đúng trước, hắn cũng vốn chỉ là quá nóng nảy mà thôi. Đêm nay trông thấy bộ dạng tiểu nữ hài đáng thương của Thủy Nhược Nhan, hắn liền chủ động làm lành, nào ngờ nàng không chịu. Chẳng qua Long Nhất cũng không tưởng tượng có được kết quả tốt, kiều đồn nữ hài mà hắn cứ muốn đánh là đánh muốn sờ là sờ như vậy, có thể dễ dàng giải trừ sự bực bội mới đích thực là quái sự.

“Ngươi… ngươi đánh thí… hừ. Dù gì thì ta với ngươi cũng chưa xong đâu, ngươi cứ đợi đấy.” Thủy Nhược Nhan nói xong không thèm nhìn Long Nhất, dùng Phiêu Phù thuật bay đi mất.

“Tưởng ăn đồ của người ta rồi thì không nỡ trách chứ, nữ nhân này sao vẫn còn ngang ngạnh thế.” Long Nhất nhìn hình ảnh Thủy Nhược Nhan đang biến mất mà lầm bẩm.

Long Nhất thả mình nằm lên chỗ mà mới đây Thủy Nhược Nhan ngồi. Trên đó dường như còn lưu lại mùi hương nhè nhẹ mà chỉ mình nàng mới có. Đúng vào lúc này, Long Nhất đột nhiên cảm thấy trong không gian giới chỉ truyền tới một đợt năng lượng ba động. Hắn hiếu kỳ đưa ý thức của mình tiến vào trong không gian giới chỉ, bất ngờ phát hiện ra một sơi dây chuyền lam sắc đang lấp lánh tỏa ánh sáng lạnh lẽo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.