Duy Ngã Độc Tôn

Chương 15 – Phản Ứng Của Tần Gia



Chiêu thức của Tần Hổ giống đệ đệ Tần Phong của hắn như đúc. Hắn hóa chưởng thành đao chém thẳng vào cổ Tần Lập. Vẻ độc ác trong ánh mắt hắn thật sự muốn hoàn thành công việc của Tần Phong vừa rồi chưa làm được!

Trong nháy mắt như tia chớp, thân thể Tần Lập bỗng nhiên cực kỳ quỷ dị dời về phía sau, khó khăn tránh né một chưởng này của Tần Hổ. Cùng lúc đó, hai người Tần Tuyết và Phương Hạo Nam một trước một sau hai chưởng kích về phía Tần Hổ, vừa lúc chạm vào bàn tay của Tần Hổ.

Phanh!

Trong không khí truyền đến một tiếng nổ, quanh quẩn trong khoảng không đại sảnh võ quán. Tần Hổ “oa” một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi. Hai mắt hắn bắn ra hào quang oán độc, gắt gao nhìn chằm chằm Tần Lập, cười điên cuồng:

– Tần Lập… sớm muộn gì có một ngày, lão tử làm cho ngươi sống không bằng chết!

Tần Hổ nói xong, thân hình hóa thành làn khói nhẹ theo cửa võ quán bay ra ngoài.

Ngay sau đó truyền đến tiếng Tần Hổ hét thảm, thân hình hắn lại bay vào bên trong võ quán. Một tiếng “phốc” vang lên, hắn ngã quay trên mặt đất, hồi lâu không đứng lên.

Sau đó, một lão già mặc áo bào xanh râu tóc bạc trắng, hai mắt như điện tiến vào. Lão lấy tay chỉ vào Tần Hổ nổi giận mắng:

– Tiểu súc sinh. Nể mặt gia gia ngươi, hôm nay tha cho ngươi một mang. Nếu ngươi còn dám có động tác, lão phu sẽ cho ngươi hiểu được cái gì mới gọi là sống không bằng chết! Đừng ở đấy giả chết. Cút!

Theo một tiếng rít này của Thượng Quan Thiết, Tần Hổ từ mặt đất nhảy dựng lên, thân hình nhanh như chớp chạy mất dạng, không dám để lại bất kỳ một lời nói ngoan độc nào nữa.

Thượng Quan Thiết quay đầu nhìn Tần Lập, thoáng một cái đổi lại thành gương mặt ôn hòa. Lão nói:

– Ngươi không sao chứ?

Cảnh tượng này khiến Tần Tuyết cùng Phương Hạo Nam nhìn thấy ngẩn cả người. Gia chủ mặt sắt của Thượng Quan gia khi nào thì có bộ mặt ôn hòa như thế này?

Tần Lập ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Thượng Quan Thiết, hơi nhíu mày:

– Ngài là gia chủ Thượng Quan gia? Ta khi nào thành con rể của Thượng Quan gia ngài? Còn nữa… Chuyện của ta, không cần người khác can thiệp!

Nói xong, hắn bước chân hơi tập tễnh đi ra khỏi võ quán Phương Chính. Lúc tới cửa, Tần Lập quay đầu lại nhìn Phương Hạo Nam:

– Rất cảm ơn về chuyện hôm nay! Ngày sau Tần Lập nhất định sẽ báo đáp!

Tần Tuyết cùng Phương Hạo Nam ngây dại đứng ở đó. Ngay cả Thượng Quan Thiết khí thế hừng hực chạy đến, lúc này vẻ mặt xấu hổ đứng ở võ quán, mắng:

– Con mẹ nó! Hay cho thằng nhóc quật cường! Không muốn làm con rể của Thượng Quan gia ta? Ta thật muốn biết ngươi làm thế nào thoát được!

Nói xong một câu gỡ lại thể diện, lão xoay người đi mất.

Tần Tuyết lúc này mới phục hồi tinh thần, đuổi theo phương hướng Tần Lập vừa đi. Còn lại một mình Phương Hạo Nam đứng ở giữa võ quán, vẻ mặt mờ mịt.

Đến lúc này, bên ngoài võ quán đã có một nhóm người xúm quanh, đều bàn luận chuyện đã xảy ra bên trong. Tuy rằng bọn họ không nhìn thấy sự việc trải qua, nhưng điều này không trở ngại hưng phấn trong mắt bọn họ.

Bởi vì võ quán này là Phương gia nhưng lại có mấy đệ tử Tần gia đánh nhau trong này. Cuối cùng còn liên lụy đến Thượng Quan gia. Càng kinh người chính là, gia chủ Thượng Quan gia không ngờ đích thân đến, miệng còn thét lớn cái gì “ai dám đụng đến con rể Thượng Quan gia ta.”

Cái gọi là tường không ngăn được gió. Cho dù là một chuyện nhỏ trong đại nội hoàng cung đều có thể truyền lưu đến ngoài phố càng không nói đến chuyện hôm nay. Cho nên không đến lúc chạng vạng, gần như người của thành Hoàng Sa, từ quý tộc tới dân nghèo gần như đều bàn luận về chuyện này.

Tên vốn là con hoang của Tần gia, dường như trong một đêm đã truyền khắp toàn thành!

Không nói Phương Hạo Nam đối phó sự chất vấn của gia tộc thế nào, cũng không nói Thượng Quan Thiết có lòng tốt lại bị trở thành lòng lang dạ thú khó chịu trở về nhà thế nào. Lúc này ở Tần gia từ trên xuống dưới một mảnh hỗn loạn.

Tần Phong không chỉ là người trẻ tuổi có tiềm lực nhất thế hệ này của Tần gia mà còn là một học sinh thiên tài ở học viện đế quốc tốt nhất nước Thanh Long. Học sinh tốt nghiệp học viện này trực tiếp được quốc vương ban thưởng, trở thành một gã quyền quý chân chính!

Học sinh như vậy, toàn bộ đất nước Thanh Long to như vậy hàng năm cũng chỉ có mấy chục người!

Có thể nói không chút khoa trương, Tần Phong là một thiên tài chân chính. Với thực lực Huyền cấp lục giai ở tuổi mười bốn của hắn, cho dù là ở những nơi như Học Viện Đế Quốc cũng là nhân vật đứng ở tầng cao nhất!

Năm xưa Tần gia bởi vì chuyện của Tần Hàn Nguyệt, bỏ lỡ một cơ hội phát triển lên trên. Gần như mọi người đều đặt hy vọng lên người Tần Phong. Đây cũng là nguyên nhân tạo thành tính cách kiêu ngạo của Tần Phong. Nhưng như vậy thì có gì đâu? Thiên tài nào mà không kiêu ngạo? Thiên tài nào mà không có chút tính cách riêng?

Không có tính cách riêng… đó là tài trí bình thường!

Có thể nói, toàn thể Tần gia đối với Tần Phong đều trân quý đến cực điểm. Nhất là Mạc Lan, mẫu thân của Tần Phong. Đối với đứa con trai này, ngậm trong miệng sợ tan, để trong tay sợ vỡ. Đối với tất cả yêu cầu của Tần Phong, đó là cầu gì được nấy!

Không thể tưởng được, buổi sáng lúc đi ra ngoài còn tốt lành, không được bao lâu liền bị khiêng trở về nói là bị thằng con hoang dựa vào nhà quyền thế đánh đập. Càng đáng chết là, trải qua cao cấp y sư của Tần gia chẩn đoán, nói Tần Phong bị thương đan điền. Cho dù trị hết cũng có khả năng để lại tai họa.

Đối với Tần gia đang hy vọng Tần Phong làm rạng rỡ tổ tông mà nói, điều này là cực kỳ trí mạng! Đan điền để lại hậu họa, bất kỳ người luyện võ nào cũng hiểu được, điều này có ý nghĩa là kiếp sống võ giả của Tần Phong có thể đã kết thúc!

Giống như một ngôi sao băng…

Tần Hoành Viễn chỉ dùng một lát công phu, từ đám thị vệ đã biết được sự việc tỉ mỉ xảy ra. Đừng xem đám thị vệ bình thường vênh váo không coi ai ra gì, trước mặt Lão gia tử Tần gia, bọn họ không có gan nói dối.

Nhưng nguyên nhân chính vì vậy chuyện mới khó giải quyết! Nếu là trước khi có đám hỏi giữa Thượng Quan gia và Tần gia, Tần Hoành Viễn vì bình ổn sự tức giận của mọi người có thể trực tiếp giày vò Tần Lập, chỉ chừa một hơi sau đó đuổi mẹ con bọn họ khỏi Tần gia. Về phần sau này có thể bị trả thù hay không cũng không sao cả.

Nhưng hiện tại tin tức Thượng Quan gia và Tần gia có đám hỏi, ai ai cũng biết. Hơn nữa chuyện này lý thuộc về Tần Lập. Nếu không phải huynh đệ Tần Phong, Tần Hổ chủ động khiêu khích, Tần Phong làm sao có thể bị đánh thương? Về phần đánh lén, vậy thực không có ý nghĩa. Chẳng lẽ ngươi muốn đánh người ta, còn nói với người ta: Ngươi đứng không được nhúc nhích, để ta đánh ngươi cho hết giận!. .. Ở đâu có đạo lý như vậy, trừ khi là thằng ngốc mới đứng yên ăn đòn!

Không nói gì khác, cứ xem biểu tình lúc Tần Lập giết hai người đầy tớ Tần gia cùng ngày liền biết hắn cũng không phải là người dễ trêu chọc. Nhưng hai tên vô liêm sỉ Tần Phong, Tần Hổ còn cố tình đi trêu chọc hắn… Thật sự là, con mẹ nó quá khốn nạn rồi!

Tần lão gia chắp tay sau đít đi tới đi lui trong phòng, không kìm nổi chửi thề ầm lên. Đồng thời trong lòng lão cũng đang suy tính chuyện này phải làm thế nào mới có thể vẹn toàn đôi bên. Nhất là vừa rồi lão nhận được tin tức, nói lão thất phu Thượng Quan đích thân ra mặt, la hét một hồi còn đạp Tần Hổ một cước. Tuy rằng lão ta không hạ độc thủ, nhưng hành động này của lão ta chính là tỏ thái độ: Tiểu tử Tần Lập này, Thượng Quan gia ta bảo vệ!

Ai báo cho lão khốn nạn này biết! Tần Hoành Viễn hung hăng mắng một tiếng. Lúc này bên ngoài truyền tới thanh âm kêu khóc:

– Gia chủ! Ngài phải phân xử cho ta… Con ta bị đánh đến như vậy, ta không có cách nào sống nữa. Hy vọng của Tần gia cũng mất…

Sắc mặt Tần Hoành Viễn âm trầm, trong lòng mắng to: “Nói cái rắm gì thế! Cái gì mà hy vọng của Tần gia đã mất.” một hồi rồi đẩy cửa ra. Nhìn một đám người đông nghịt quỳ ở bên ngoài, Tần Hoành Viễn hết sức bình tĩnh nói:

– Triệu tập tất cả đệ tử trong năm đời. Thông báo cho các trưởng lão, mở đại hội tông tộc!

các bạn sau mỗi bài xin hãy ấn thanks 1 cái cho tui nhé

cám ơn trước

Có thank cho anh không thì bảo

http://i21.photobucket.com/albums/b298/rebecca_tin44b/miukhung2dc1.gif

Ôi!!!Thói Đời Nghĩ Mà Đau Lòng

Ta Cười Cuộc Đời Lắm Nỗi Đau Thương


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.