Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 153 – Chương 142.2



Tĩnh Tri thấy bộ dạng khó chịu của anh, cuối cùng không đành lòng, cô nhẹ nhàng ngửa đầu, hôn lên cằm anh, đầu lưỡi mềm mại đáng yêu liếm láp qua lại. Mạnh Thiệu Hiên không nhịn được hừ nhẹ lên một tiếng, “Bà xã, em hãy mau giúp anh đi, anh sắp phát điên rồi. . .”

Bàn tay nhỏ bé của Tĩnh Tri dời xuống phía dưới tìm dục vọng của anh. Từ cổ họng của Mạnh Thiệu Hiên rên lên một tiếng, giọng nói cũng run lên: “Bà xã…”

Trong óc của anh chỉ thấy ánh sáng trắng cứ từng luồng từng luồng lóe lên, cả người anh như muốn bay lên… Lúc này anh cảm thấy vật của mình đang được nơi vui chơi kia bóp chặt lại, cảm giác ấy sao tuyệt vời như thế… dường như anh đang bị chìm đắm vào trong đó vậy. Anh không thể suy nghĩ, mà cũng không sao suy nghĩ nổi, chỉ có động tác vẫn cứ tuân theo bản năng ham muốn của mình. Tiếng nước chảy ào ào đã che dấu âm thanh kiều diễm làm cho người ta phải ngượng ngùng kia. . .

Tĩnh Tri chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân đều rã rời trước sự lắc lư điên cuồng. Cô chôn mặt ở bờ vai của anh, hàm răng cắn chặt lại, nhưng vẫn phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Anh có chút thô lỗ, có chút liều mạng muốn cô, nhưng lại mang cho cô sự vui sướng vô tận. Rốt cuộc sau cùng, cô cũng không nhịn được liền gắt gao cắn vào bờ vai của anh, toàn thân Tĩnh Tri cũng đang run rẩy, cô run run gọi tên của anh: “Thiệu Hiên. . .”

“Bà xã, bà xã. . .” Mạnh Thiệu Hiên luôn miệng không ngừng gọi cô, hai cánh tay gần như muốn siết cô vào trong xương thịt của mình. Anh há miệng to ra để thở. Khi lên đến đỉnh điểm anh vẫn không quên tìm đến môi của cô lưu luyến khẽ hôn, vỗ về từng tiếng: “Bà xã, anh có làm em đau hay không. . . Thật xin lỗi, thật xin lỗi. . .”

Tĩnh Tri đã sớm mệt mỏi, ngay cả sức lực để nói chuyện cũng không có. Cô nằm ở trong ngực của anh, ngay tiếp đó cả người cô đến xương cũng mềm nhũn ra, chỉ đành nhắm mắt lại nhẹ nhàng lắc đầu. . .

Mạnh Thiệu Hiên ôm lấy cô nghỉ ngơi một chút, sau đó mới tắm rửa sạch sẽ cho cả hai người. Anh cầm khăn tắm lớn lau khô rồi ôm cô trở về phòng ngủ. . .

Tĩnh Tri chui vào trong chăn ấm áp, liền bị Mạnh Thiệu Hiên ôm vào trong ngực. Cô mệt mỏi tìm được một tư thế dễ chịu nằm ở trong ngực anh ánh mắt mệt mỏi cũng không sao mở ra được, chỉ chốc lát sau liền nặng nề ngủ thiếp đi…

Mạnh Thiệu Hiên lại không sao ngủ được, anh vừa ôm cô một cái đã không sao khống chế nổi, vừa đụng đến cô đã không khỏi muốn cô. Cô ở trong ngực anh ngủ yên ổn, bộ dạng trầm tĩnh dịu dàng làm cho anh thấy lòng vui sướng, tựa như cả đời mong muốn luôn được ôm nhau như vậy!

Một đêm này, Tĩnh Tri mộng ngọt không ngừng, nhưng lại làm cho người ở bên gối của mình khổ sở. Cô ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới uể oải mở mắt, nhưng không ngờ vừa mới mi mắt vừa nâng lên đã thấy một gương mặt tuấn tú phóng đại trước mặt mình, đôi mắt xinh đẹp nhìn cô không hề chớp mắt…

Trong đầu Tĩnh Tri trống rỗng hồi lâu mới nhớ ra buổi tối hôm qua bọn họ đã. . .

Bất giác gương mặt như đóa Phù Dung mới nở kia vụt đỏ bừng thẹn thùng, cô che mặt chui trở lại trong chăn.

“Bà xã, chào buổi sáng.” Mạnh Thiệu Hiên ôm lấy cô, đặt một nụ hôn nóng bỏng lên trán cô: “Bà xã, em có mệt hay không?”

Tĩnh Tri núp ở trong ngực anh nhẹ nhàng gật đầu: “Trên người đau…”

“Đau ở đâu?” Mạnh Thiệu Hiên ân cần khẽ hỏi, nhưng vẫn không sao khống chế nổi cứ hôn cô, Tĩnh Tri vội vàng né tránh: “Em vẫn chưa đánh răng đâu, không muốn hôn. . .”

“Miệng em không hôi, hơn nữa, anh cũng chưa đánh răng, anh không chê em. . .” Anh cười xấu xa, ôm chặt cô vui tươi hớn hở, cắn vào vành tai trơn mịn trong suốt của cô, nhẹ nhàng liếm láp: “Bà xã, anh vẫn muốn. . .”

Tĩnh Tri quýnh lên: “Không được đâu, đang ban ngày. . .”

“Ai nói chỉ buổi tối thì mới có thể chứ?” Mạnh Thiệu Hiên ghé sát vào cô vẻ rất vô lại bì lại, cẩn thận quan sát gương mặt của cô.Quả nhiên nơi hốc mắt cô có chút bị quầng thâm, bất đắc dĩ đành phải thở dài: “Vậy thì chúng ta để tối hôm nay vậy. . .”

Tĩnh Tri bĩu môi, chọc chọc anh: “Anh cũng biết điều đấy nhỉ!.”

“Anh vừa mới được nếm hương vị tuyệt vời như vậy… Lại nói, ai bảo người ấy lại là em cơ chứ, anh cứ gặp em là lại muốn hôn em, ôm em lại muốn em…” Mạnh Thiệu Hiên lại hung hăng ôm Tĩnh Tri một chút, đột nhiên ngồi dậy: “Không được, anh phải rời giường, nếu không rất khó chịu…”

Tĩnh Tri biết yêu thương mình, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy được an ủi, vui sướng. Cô nằm lại chốc lát mới rời giường, hai người rửa mặt xong, đi ra ngoài phòng khách, thấy Tống Như Mi đã dậy thật sớm, ngồi ở trước bàn ăn.

Sắc mặt Tĩnh Tri nóng bừng, tối hôm qua ầm ĩ gây tiếng động lớn như vậy, cũng không biết mẹ có nghe thấy hay không. Cô nhìn trộm Tống Như Mi chỉ thấy bà mỉm cười nhìn hai người bọn họ, mới thoáng yên lòng. . .

Ăn bữa sáng xong, Tống Như Mi chợt nói muốn đi thăm mộ của Phó Chính Tắc. Tĩnh Tri có chút ngạc nhiên, những năm gần đây, mẹ không chịu đi thăm mộ ba ba, cô cũng không biết là nguyên nhân gì. Mấy lần Tĩnh Tri muốn mẹ đi thăm ba ba một chút, nhưng bà đều cự tuyệt. Lần này, tại sao bà lại chủ động yêu cầu muốn đi thăm mộ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.