Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 155 – Chương 143.1: Cướp Đoạt



Mạnh Thiệu Hiên ở dưới lầu tiếp đón khách mời và bạn bè. Lâm Thi và Kiều Tử Tích cũng có mặt, ở lầu dưới giúp một tay. Cô muốn được một mình yên tĩnh một lát, vì vậy cũng không bảo ai ở lại bên cạnh với mình.

Lúc này trong phòng nghỉ cô dâu rộng lớn cực kỳ yên tĩnh, gần như có thể nghe được nhịp tim và tiếng hít thở của chính mình. Tĩnh Tri ngồi ở trên ghế sa lon suy nghĩ, tay bưng một ly trà xanh, không khí trong phòng cực kỳ ấm áp. Trong sự yên tĩnh, cô cảm thấy hết sức bình yên, lâu lắm rồi cô mới có giờ phút thoải mái như thế này. Nếu như thời gian có thể dừng lại ở giờ phút này với tình trạng ấm áp như ở nơi đây thì tốt biết bao?

Vẻ mặt cô không khỏi trưng ra một nụ cười nhẹ, lại nói, đây là lần thứ hai cô kết hôn, nhưng cảm giác trong lòng lại khác hẳn. Lần trước tràn đầy khát vọng và không hề sợ hãi còn lần này, lại hàm chứa sự lắng đọng bởi sự yên lặng đầy ý nghĩa mang đến.

Nếu như vẫn còn ở trong Tịnh Viên, nếu như ba mẹ còn sống, nếu như người thứ nhất mà cô gả cho chính là Thiệu Hiên…

Tĩnh Tri không nhịn được cúi đầu thở dài một hơi, cuộc đời này không bao giờ có nếu như, cho dù là có, cho dù người thứ nhất mà cô gả cho chính là Thiệu Hiên, cũng có khả năng có thể lại sẽ dẫm lên vết xe đổ kia.

Sự kiêu ngạo của Thiệu Hiên không hề thua kém chút nào so với Mạnh Thiệu Đình, nếu bắt anh phải cưới một người xa lạ, không chừng sự phản kháng còn kịch liệt hơn.

Nếu như nói đây là số mệnh vậy thì cô cũng đã sớm phải chịu rồi.

Do đồng nghiệp trong công ty tới rất nhiều, nên Kiều Tử Tích và Mạnh Thiệu Hiên tiếp đón rất bận rộn. Còn bên trong hội trường, đã bố trí giao cho Lâm Thi cùng với mấy đồng nghiệp thường ngày có quan hệ tốt lo tiếp đãi.

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, Kiều Tử Tích thấy Mạnh Thiệu Hiên mặc dù hơi có chút tiều tụy nhưng lại không hề che giấu được sự vui sướng nơi đáy mắt, không khỏi tò mò hỏi: “Thiệu Hiên, cậu thật sự muốn kết hôn sao?”

“Đúng vậy, sao thế?” Mạnh Thiệu Hiên có chút nghi ngờ, hỏi ngược lại: “Vậy cậu và Thi Thi thì sao? Lúc nào dự định kết hôn? Tôi và bà xã còn đến uống rượu mừng chứ!”

Kiều Tử Tích nhún nhún vai, quay đầu lại liếc mắt nhìn Lâm Thi đang bận rộn, nhỏ giọng nói: “Nói thật, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ kết hôn với Lâm Thi…”

Mạnh Thiệu Hiên hoảng hốt: “Không phải cậu và Thi Thi vẫn luôn yêu nhau, lại còn ở chung nữa cơ mà? Tại sao cậu lại không muốn kết hôn với Thi Thi?”

Kiều Tử Tích châm một điếu thuốc, cau mày lại: “Thi Thi rất tốt, chẳng qua là vấn đề của tôi, tôi không muốn kết hôn quá sớm.”

“Cậu cũng đã hơn ba mươi từ lâu rồi mà?” Giọng Mạnh Thiệu Hiên nổi lên chút cứng rắn: “Nếu cậu đã nghĩ như vậy, cũng không nên làm Thi Thi bị chậm trễ chứ?”

Kiều Tử Tích cúi đầu, hồi lâu mới thoáng thất thần nói: “Tôi cũng muốn thể nghiệm giống cậu một chút, kiểu như vừa gặp đã thương, yêu cuồng dại không hề hối tiếc. Nhưng tôi và Thi Thi, ngay từ đầu là cô ấy theo đuổi tôi, cho tới bây giờ, đều là cô ấy chủ động. Nói thật, nếu như cô ấy buông tay, nói không chừng hai chúng tôi đã chia tay…”

“Tôi bất kể trong lòng cậu nghĩ như thế nào, nhưng tôi cảm thấy làm một người đàn ông có ý nghĩ như vậy thật sự rất ích kỷ.” Bởi nghĩ đến thể diện của bạn nên Mạnh Thiệu Hiên cũng không có ý nói hơn nữa. May mà lại có đồng nghiệp nữa tới, Mạnh Thiệu Hiên chạy đến gọi, để lại một mình Kiều Tử Tích đứng lại chỗ đó.

**************************************************

Hawai.

Một chiếc Bentley màu đen dưới ánh mặt trời phát ra thứ ánh sáng vừa thần bí lại vừa khiêm tốn khiến người ta choáng váng và si mê. Xe chậm rãi dừng lại ở nhà trọ bên bờ biển, cửa xe mở ra, ra ngoài trước tiên là một cô gái trẻ tuổi với bộ quần áo trắng, tóc dài thẳng đứng buông trước ngực. Cô gái đeo một chiếc kính mát màu cà phê sẫm, dưới sống mũi thẳng lộ ra cái miệng nhỏ nhắn giống như trái anh đào, nhìn rất đẹp mắt.

Xuống ở phía bên kia xe là một người đàn ông, thoáng nhìn thân thể của anh cao chừng một thước tám mươi. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu đen, và chiếc quần dài cùng màu, một đôi tròng mắt trầm tĩnh giống như đầm sâu thăm thẳm. Tướng mạo của anh ta mặc dù không tuấn tú bằng Nhị công từ và Tam công tử của nhà họ Mạnh, khí thế cũng hoàn toàn khác hẳn, mang theo một chút xíu khí thế giấu tài không để lộ ra. Cô gái trẻ tuổi bước mấy bước đi qua, thân mật khoác vào cánh tay của anh ta, hai người cùng nhau đi về phía căn nhà trọ ở bờ biển…

“Thành Bắc, tôi đang chờ cậu.” Mạnh Thiệu Đình ra đón từ xa. Mấy ngày qua anh đều phải nói năng rất thận trọng tuấn, lúc này trên mặt anh đã lộ ra vài phần vui vẻ, khuây khoả. Lúc này người đàn ông đang đi tới cũng khẽ mỉm cười, rút cánh tay đang được cô gái trẻ tuổi bên cạnh khoác ở khuỷu tay ra, khoác lên trên vai Mạnh Thiệu Đình. Hai người thân mật cùng nhau đi vào trong phòng khách…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.