Quan Thuật

Chương 166 – Quả Đấm Nện Vào Cục An Ninh. (2)



Sau 11 giờ đêm.

Diệp Phàm dùng chiếc chăn bông quấn chặt người mình, trốn trong chăn, từ trong khe hở của áo bông tìm được một cái cưa kim loại.

Còn chưa nói, đoán chừng cái cưa bằng kim loại này cũng là dùng hợp kim đặc chế làm ra, vô cùng sắc bén, rất khó gãy, nhưng dây xích đeo trên tay chân Diệp Phàm cũng là loại đặc chế.

May mà dưới sự tăng cường nội kình của Diệp Phàm, chiếc cưa bằng kim loại lại trở nên uy phong.

Sau nửa giờ, Diệp Phàm cùng chiếc cưa bằng kim loại chặt đứt xích tay, nắm được cái cưa, cưa xích chân cũng nhanh hơn nhiều, sau mười mấy phút đã cưa gãy xích chân.

Khoảng cách giữa xích tay và chân cũng tương đối lớn, dễ dàng vận động tay chân, bằng không cũng không hề dễ dàng như vậy.

Vì đề phòng Diệp Phàm chạy trốn, trên chân của hắn còn có một sợi dây xích cột vào trên chiếc ghế sắt, Diệp Phàm lại dùng mười phút mới cưa đứt được sợi dây xích này.

Tay chân lập tức được giải phóng, cũng không dám ngồi dậy, dứt khoát nằm ở trong chăn điều khí một giờ

Sau khi cảm thấy cơ thể có thể khôi phục một chút thì bắt đầu quấy phá.

Thật ra Hồ Bình cũng quá đề cao mấy cái khóa sắt này, căn bản không phải là điều chế huyền thiết cổ đào ra trong mộ cổ gì đó.

Chỉ là căn cứ vào cổ phương đào ra trong mộ cổ của một sư phụ rèn sắt rồi viện khoa học quân sự dung hợp với kỹ xảo sắt cứng hiện tại làm ra hợp kim mà thôi.

Dĩ nhiên so với hợp kim bình thường lợi hại hơn rất nhiều, so với huyền thiết chính tông cổ đại tương đối còn có chênh lệch rất lớn, bằng không Diệp Phàm cũng không dễ dàng cưa gãy được nó.

– Ai da, bụng tôi đau quá, đau quá….

Diệp Phàm ôm bụng lăn đi lăn đi trên mặt đất trong mật thất, lừa gạt hai nhân viên an ninh giám sát mật thất buổi tối, thật sự tưởng rằng Diệp Phàm phát bệnh rồi.

Cũng khó trách bọn họ tin tưởng, phải biết rằng dưới sự dày vò mấy ngày nay, một số người biết chuyện đều cảm thấy sởn gai ốc, cũng nghi ngờ anh chàng này cũng không phải làm bằng sắt, tại sao có thể chịu đựng được như vậy.

Người này cuối cùng mắc bệnh cũng là bình thường, cho nên hai thủ hạ vội vàng đem chuyện này báo cáo cho người phụ trách là Triệu Tuấn Võng.

Bọn họ đương nhiên cũng không dám tùy tiện mở cửa mật thất, nếu để Diệp Phàm chạy trốn, Phó cục trưởng Hồ Bình đoán chừng có thể rút da bọn họ.

Nhưng bọn họ cũng không tin dưới ba chiếc khóa sắt nghe nói là dùng kỹ thuật cao của bí quyết cổ truyền làm ra, người này còn có thể chạy trốn, hiện tại báo cáo chỉ là một loại trình tự cần thiết mà thôi.

Không lâu sau Triệu Tuấn Võng tức giận, thở hổn hển cùng với Lâm Trác mở chiếc cửa đúc bằng sắt đi vào.

Cũng khó trách hắn tức giận, tối nay khó khăn lắm mới lừa được vợ nói là phải trực ban, cho nên vừa rồi đang ở chỗ nhân tình Hoàng Kiều liều mạng khai khẩn vùng cỏ thơm ẩm ướt.

Ai ngờ đang cao hứng trên bãi đất hoang còn chưa gieo hạt thì bên này đã xảy ra chuyện rồi, vì vậy ai thán thời giờ bất lợi xoa mắt lái xe chạy tới.

Ở cửa hai thủ hạ đang giơ súng bóng loáng, vẻ mặt trịnh trọng nhắm thẳng vào Diệp Phàm đang kêu đau dưới đất, hình như ngay cả tay giống như đang run rẩy, không biết là do trời mùa đông lạnh lẽo hay là bị người sắt Diệp Phàm hù dọa thành như vậy.

– Mẹ nó! Hai thằng ranh con chỉ có chút tiền đồ.

Ba chiếc khóa sắt huyền thiết này cho dù là thần tiên cũng khó thoát thân, chúng ta còn có năm người, người của an ninh đều là loại gấu khốn khiếp bất tài sao? Tốt xấu gì các cậu cũng được xem là mũi nhọn của ‘Phòng trinh sát phản gián’ chúng tôi, có thân thủ nhị đoạn.

Sợ cái quái gì! Bỏ súng xuống, run cái đồ buồi!

Nhìn lướt qua hai gã thủ hạ không nên hồn, Triệu Tuấn Võng thật sự muốn xông lên tát chết bọn họ.

Thật sự quá mất mặt, sợ đến mức như vậy, tay bồng súng cũng run rẩy, lại không phải là nhân vật dạng trưởng kíp của hải tặc.

– Vâng!

Hai tên thủ hạ trả lời hạ súng xuống, canh gác ở ngoài cửa.

Triệu Tuấn Võng và Lâm Trác tiến đến gần Diệp Phàm cảm thấy trước mặt hoa đi, một bóng người đã nhanh như tía chớp lao tới trước mặt.

Hai người cũng là hạng đã trải qua trăm trận chiến, thầm kêu một tiếng không hay nghiêng người né tránh, nhưng đã quá muộn rồi.

– Bịch! Bịch!

Sau hai tiếng giòn vang, một quyền cuồng bạo của Diệp Phàm đánh ra, quyền phong rít lên, lập tức đập vỡ xương lỗ mũi của Lâm Trác, xương mũi trăm phần trăm là bị chặt đứt.

Khuôn mặt đầy máu mũi nước mắt, Lâm Trác cảm thấy đầu mũi một trận tê dại, cả người dưới quả đấm thép đã bị đánh bay đập vào tảng đá hoa cương cứng rắn của mật thất.

Triệu Tuấn Võng cũng không khác gì, bụng bị cái chân sắt có thể đá vỡ đá của Diệp Phàm liều mạng đá một cước, cảm thấy một trận đau nhức như vỡ tim, bắn vào góc phòng chất thành một đống với Lâm Trác.

May mà Diệp Phàm trải qua ba bốn ngày hành hạ gần chết, lực độ nội kình đoán chừng cũng chỉ còn lại khoảng ba tầng so với bình thường. Nếu không Lâm Trác và Triệu Tuấn Võng đoán chừng rơi xuống lập tức đầu đã gặp phải kết cục mất mạng đầu nở hoa và bụng xuyên thấu ruột vỡ nát.

Diệp Phàm không dừng lại chút nào, thi triển thuật khinh công giống như chim ưng bổ nhào xuống con thỏ trượt đến trước mặt hai an ninh đang hoảng hốt móc súng ra, cơ thể rót đầy nội kình giống như cỗ xe tăng cứng rắn đánh thẳng tới.

– Vù vù vù.

Ba người trực tiếp bay vút đi trực tiếp đụng vào vách tường đối diện lối đi nhỏ, Diệp Phàm thân thủ nhanh nhẹn, nghiêng người lợi dụng thân hình hai thủ hạ của Triệu Tuấn Võng làm tấm chắn thịt ở trước mặt mình, tiện tay hất bay đi, hai tiếng gãy xương răng rắc thanh thúy truyền đến, đoán chừng là xương đùi của hai tên cũng bị gãy rồi, sau khi chữa trị có lẽ có thể nối được, nhưng chắc sẽ không còn mạnh mẽ như lúc đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.