Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 178 – Chương 152.1: Tôi Chê Anh Bẩn Và Tới Cửa Khiêu Khích



“Từ trước đến nay tôi vốn không thích đọc thi ca lắm, thời gian trước, khi đọc sách, chỉ có một bài thơ làm tôi khắc sâu trong trí nhớ. Tĩnh Tri, tôi đọc cho cho em nghe nhé.”

Anh cười lên một tiếng, khuôn mặt tuấn dật như ngọc sáng bừng lên, cặp môi mỏng lạnh lùng nhếch lên thành một đường cong mê người. Anh cúi đầu, giọng trầm ấm mà vô cùng sâu lắng, chậm rãi vang lên ở bên tai cô: “Túc tích bất sơ đầu, ti phát phi lưỡng kiên, oản thân lang tất thượng, hà xử bất khả liên. . .”

(Dịch nghĩa:

“Đi ngủ tóc buông lơi

Xoã trên hai vai nhỏ

Đầu gối lên tay chồng

Làm sao không yêu được…” )

“Tĩnh Tri…” Tay của anh dần dần trượt xuống, những sợi tóc mát lạnh của Tĩnh Tri giống như con rắn nhỏ chảy khỏi lòng bàn tay của anh. Anh bóp chặt lấy cằm của cô, cúi đầu hôn lên đôi môi mang hương vị bạc hà mát lạnh. Hơi thở của anh dần gấp rút, đôi môi anh vẽ quanh cánh môi giống như hoa của cô. Dần dần anh cảm thấy vẫn không sao thoả mãn được, hai tay anh chậm rãi dùng lực một chút, nâng hông của cô lên, cuối cùng nhẹ nhàng đặt cô ở trên cửa. Anh nghiêng người đè xuống, bàn tay lần vào trong áo ngủ tìm kiếm, lúc chạm đến lớp da thịt mát lạnh như ngọc kia, cảm giác thỏa mãn nhanh chóng tràn ngập khắp cơ thể và trái tim của anh …

“Tĩnh Tri…” Môi của anh trượt xuống bên dưới, rơi vào xương quai xanh của anh, Tĩnh Tri sinh ra vốn không được coi là đẹp, nhưng làn da của cô lại trắng hơn tuyết, đặc biệt là nơi vai bờ vai cong như mảnh trăng lưỡi liềm phía trên xương quai xanh này, càng làm cho Mạnh Thiệu Đình thêm chói mắt. Anh có cảm giác khi ở trước mặt người phụ nữ này, mình cứ bị thất thủ từng chút, từng chút một, nhưng lại không cách nào tự kềm chế được…

Anh không biết cô có chỗ nào khiến mình phải mê muội, cô đã từng là vợ của anh, đã từng yêu anh hừng hực như lửa, nhưng khi đó anh hoàn toàn không hề để cô ở trong mắt, vậy mà bây giờ gió nước lại luân chuyển.

“Anh vừa mới trượt từ trên người Thẩm Mạn Quân xuống đã tới đây rồi…” Khi anh đang kéo quần áo của cô ra, chợt nghe thấy tiếng cười chế giễu của cô vang lên.

Giống như một chậu tuyết thình lình đổ ập xuống chậu than đỏ đang cháy rừng rực…

Mạnh Thiệu Đình chỉ cảm thấy trái tim mình lạnh ngắt một hồi, tất cả dục vọng của anh cứ như vậy bị bó chặt đến cứng ngắc. Anh chậm rãi từ trước ngực cô ngẩng đầu lên, thấy cô đang khẽ cười cười, ánh mắt trong veo, nhẹ nhàng nói với anh: “Thật không phải, tôi có tính thích sạch sẽ.”

“Tôi không hề đụng vào cô ấy.” Anh cau lại đầu lông mày, gắt gao nhìn cô chằm chằm, nhưng cô lại đưa tay đẩy anh ra, xoay người kéo váy lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này nhìn bóng dáng chút gầy yếu đứng ở nơi đó, anh ngây ngẩn nhìn cô, không hiểu tại sao nhất thời bốc lên lửa giận.

“Phó Tĩnh Tri, cô thật sự cho rằng tôi không có cách nào để tóm được cô hay sao?” Anh đứng lên, bên trong cổ áo phanh ra một nửa, lộ ra lớp da thịt màu đồng cổ, vóc người của anh rất đẹp, vừa nhìn đã biết đây chính là người thường xuyên tập luyện trong phòng tập thể thao mới có được thân hình khỏe đẹp cường tráng mà lại không có vẻ thô lỗ như thế.

Anh giễu cợt nhìn cô, ngọn lửa giận từ đáy lòng cũng dần dần lớn lên. Anh dạo bước đến bên cạnh cô, một tay kéo mái tóc dài, ép cô phải quay mặt lại. Tĩnh Tri hơi nhíu mi, nhưng vẻ mặt vẫn thờ ơ như cũ.

“Chẳng phải cô đang nghĩ cách để cho Thiệu Hiên tìm được cô, đưa cô ra khỏi đấy hay sao? Chẳng phải cô muốn gả cho Thiệu Hiên hay sao? Cô chê tôi bẩn hả? Hừ…”

Anh lại cười khẩy một tiếng lạnh lẽo, bàn tay càng ra sức kéo mái tóc của cô hơn. Tĩnh Tri cảm thấy da đầu của mình như sắp bị kéo toạc ra, nhưng cô lại không hề hừ lên một tiếng, mi mắt buông xuống, không thèm nhìn anh.

“Cô hãy nhìn cho thật kỹ đây.” Tay anh kéo mạnh thêm xuống phía dưới một cái, Tĩnh Tri bị đau bắt buộc đành phải giương cằm lên thật cao, anh cười lên một tiếng đầy tàn độc: “Tôi nói cho cô biết, cô càng như vậy, thì tôi lại càng muốn chấn chỉnh cô ngoan ngoãn thêm một chút, thông minh thêm một chút. Chi bằng cô theo tôi, biết đâu vài ba ngày tôi lại chán cô…”

“Cả đời này anh cũng đừng có mơ tưởng.” Tĩnh Tri cười một tiếng, sau đó lại từ tốn nhắm mắt lại.

Mạnh Thiệu Đình nhìn bộ dáng của cô, lúc này cô giống như một khối băng ngàn năm đầy lạnh lẽo, bất kể anh làm cái gì, ngay cả một chút xúc động, trước sau cô cũng không hề có!

Vì trông chừng cô, anh tình nguyện không đi Hawai, anh ở lại ở bên cô, tình nguyện lừa gạt cha mẹ mình, lừa gạt cả vị hôn thê đang si ngốc chờ đợi anh, vậy mà cô lại không có một chút cảm kích nào.

Vì một người phụ nữ mà anh làm đến mức độ như vậy, ngay cả Thẩm Bắc Thành và Hà Dĩ Kiệt cũng phải buồn cười anh, cho dù anh vẫn lừa gạt cha mẹ, dám giữ cô lại ở bên người, không buồn để ý tới những giọt nước mắt lẫn sự tủi thân của Mạn Quân, cứ ở bệnh viện trông nom cô suốt nửa tháng trời, vậy mà cô vẫn không hề nhúc nhích!

Trong lòng cô chỉ luôn nhớ nhung đến Mạnh Thiệu Hiên kia.

Giờ phút này, nhìn bộ dạng mềm mại kia của cô là anh đủ biết!

Cô cho rằng cô không nói thì anh cũng sẽ không biết hay sao? Trong lòng lại còn giữ ảo tưởng được trở lại bên cạnh Mạnh Thiệu Hiên nữa sao?

“Đừng có mơ tưởng như vậy, hiểu không?” Anh bật cười khẩy, chợt túm hai cánh tay nhỏ yếu của cô xoay ngược trở lại, mạnh mẽ đẩy cả người cô nặng nề ngã ầm ầm xuống mặt đất…

Tấm thảm Ai Cập trải trên sàn nhà thật dầy và mềm mại. Nhưng cho dù như thế, vì bị anh dùng một lực đạo cực lớn để đẩy cô, vì thế cô bị té ngã đau đến mức mặt mũi trắng bệch cả ra.

Mái tóc dài giống như lụa tung ra, nổi bật trên tấm thảm màu trắng trông rất đẹp mắt, da thịt của cô trắng mịn như ngọc, lúc này lại như hòa tan cùng màu trắng của tấm thảm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.