Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 183 – Chương 154.1: Tôi Không Muốn Kết Hôn.



Cô gầy đi rất nhiều, gương mặt thoạt nhìn nhỏ tí nhưng khí sắc lại cực tốt, da thịt trắng nõn trong suốt mà trơn bóng nhuộm vài tia đỏ ửng, dáng vẻ yêu kiều đầy mệt mỏi, hai lúm đồng tiền cũng đầy ưu sầu, đôi mắt trong veo nhìn như nước mùa xuân nhìn về ba người ở phía đối diện, nhưng ngay cả một gợn sóng cũng đều không thấy hứng.

Cách mấy bụi dây leo cành lá xanh ngăn ngắt, cô mệt mỏi đứng dựa ở chỗ đó, lúm đồng tiền nơi khóe miệng tựa như có như không, ánh mắt lặng lẽ nhìn ba người họ, sau đó lại chậm rãi rũ mi mắt xuống.

Cô cúi đầu, nhìn thấy bụi hoa ở bên cạnh có một cành hoa lá đã khô vàng giống như bị sâu đục, cành cây gần như đã chết khô, giữ lại cũng vô dụng, nói không chừng sâu bệnh lại còn có thể ăn lan sang cả các cành cây khỏe mạnh khác của cây hoa. Tĩnh Tri đưa tay lên, không chút do dự ngắt bỏ cành cây đó đi, thuận tay ném sang một bên, cô cười một tiếng lạnh lùng, vỗ vỗ hai tay, nhẹ nhàng nói: “Đồ rác rưởi vô dụng này, thật là chướng mắt.”

Sắc mặt Mạn Quân thoáng tái nhợt, cô giật mình lui về phía sau một bước. Nhìn thấy cô gái kia, Mạnh phu nhân đang lúc giận dữ, tiến lên mấy bước đi tới phía trước Tĩnh Tri, vung ra một cái bạt tai vô cùng mạnh mẽ và tàn nhẫn: “Cô đúng là đồ đê tiện!”

Tĩnh Tri nhìn thấy bàn tay của Mạnh phu nhân đánh tới, nhưng không hề tránh, dứt khoát chịu bị đánh một cái.

Lực đánh của Mạnh phu nhân cực lớn, Tĩnh Tri bị Mạnh phu nhân dốc toàn lực đánh cho một bạt tai thân hình liền lảo đảo mấy bước, tiếng kêu ù ù vang dội trong tai, cảm thấy quai hàm cũng như đã bị tê rần đi vậy, trong miệng cô lại có mùi ngai ngái.

Đầu lưỡi ở trong cổ họng bị va chạm, đau đến mức mi tâm của cô nhíu chặt ngay lại lập tức. Chắc chắn cái bạt tai này đã làm cho rằng hàm răng trong miệng của cô đã cắn rách vách miệng.

Mạn Quân kinh ngạc che miệng lại, trong cổ họng khẽ kêu lên một tiếng sợ hãi, nhưng cô lại cứng rắn nuốt xuống. Thẩm phu nhân nhìn thấy vậy cũng hả giận, ánh mắt giãn ra, nhìn một màn này nở nụ cười như có như không dương dương đắc ý, lại lặng lẽ ngăn không cho Mạn Quân tiến lên.

” Quả nhiên Mạnh phu nhân càng già càng dẻo dai, đã nhiều tuổi như vậy mà sức lực vẫn dồi dào đủ mười phần như vậy, thật sự là rất đáng mừng.” Tĩnh Tri nhẹ nhàng che mặt lại, lòng bàn tay lành lạnh áp sát vào nơi nóng rát kia. Cảm xúc cay cay khiến sự đau đớn thoáng giảm bớt đi một chút. Sau khi vừa mới đứng vững lại, cô nở nụ cười như có như không, nhìn Mạnh phu nhân không nhanh không chậm mở miệng nhẹ nhàng nói.

Câu nói như có gai, trực tiếp đâm vào yếu huyệt kiêng kỵ của mỗi người đàn bà đau nhói.

Mạnh phu nhân, bà đã già rồi, là một “bà lão” rồi.

Ánh mắt của cô, lúc này hoàn toàn như đang thông báo với bà một tin tức như vậy. Mạnh phu nhân tức giận, trở tay định vung ra một cái bạt tai nữa, nhưng lần này Tĩnh Tri lại cười một tiếng lạnh lùng. Cô giơ tay lên tóm vào cổ tay của Mạnh phu nhân ngăn lại, tiếp ngay sau đó, cô hung hăng vung ra một cái tát, trong con ngươi trong veo hắt ra sự căm hận dày đặc và chán ghét. Cô cứ nhìn chằm chằm như vậy, tựa như đóng đinh vào đáy mắt Mạnh phu nhân vậy. Mạnh phu nhân hoảng hốt, có chút sợ hãi lui về sau một bước, một ngón tay bà khẽ run run: “Cô… cô…”

Tĩnh Tri lạnh lùng cười một tiếng, lại tiến tới gần thêm một bước, cô đưa tay, nắm vào cổ tay của Mạnh phu nhân hung hăng kéo quặt xuống phía dưới đè chặt lại, thân thể cũng chậm rãi áp sát vào Mạnh phu nhân. Nụ cười của cô vô cùng âm u, gương mặt vẫn còn ở sưng đỏ, nhưng con ngươi lại sáng đến kinh người. Mạnh phu nhân nghe thấy giọng nói của cô, thật khẽ, âm lượng chỉ đủ để cho hai người bọn họ nghe được…

“Bà cho rằng tôi vẫn còn là Phó Tĩnh Tri luôn để cho người khác ức hiếp nữa hay sao? Mạnh phu nhân cao quý và tao nhã, đừng quên, các người còn nợ nhà họ Phó chúng tôi ba mạng người đấy… sau này, thỉnh thoảng tôi cũng sẽ nhắc nhở bà, để cho vào buổi tối khi đi ngủ bà cũng sẽ không nỡ quên đi, thế nào? Có phải là bà đang rất tức giận hay không? Được rồi, tôi rất muốn nói rõ ràng cho bà biết, tôi đây, chính là đang muốn trả thù nhà họ Mạnh các người!”

Tĩnh Tri vừa dứt lời, chỉ thấy thần sắc của Mạnh phu nhân chợt biến đổi, bà kinh ngạc nhìn lại cô, hít thở từng ngụm từng ngụm không khí: “Phó Tĩnh Tri, cô… cô muốn làm gì? Thiệu Đình mà biết, nó sẽ không tha cho cô! Cô, cái đồ đàn bà có lòng dạ rắn rết này…”

Sắc mặt Tĩnh Tri vô cùng nhợt nhạt, nhưng đôi môi lại bị chính mình cắn đỏ tươi, cô hung hăng dùng sức nắm lấy cổ tay của Mạnh phu nhân hơn nữa, móng tay sắc nhọn bị chính cô cắn có chút cao thấp không đều hung hăng vạch xuống đi, xuyên rách da thịt cho đến lúc bật máu…

“Bà đi nói đi, bà đi nói cho con trai bảo bối của bà rằng tôi muốn trả thù, xem phản ứng của hắn thé nào?”

Tĩnh Tri bất ngờ cười lên lạnh lùng, sau đó lại tiếp tục nói thật khẽ khàng: “Lòng dạ tôi rắn rết sao? Đúng vậy… Bà nói rất đúng, là do chính bà đã ép tôi đấy, Mạnh phu nhân! Chẳng phải bà thích nhất là không muốn để cho tôi và con trai của bà ở chung một chỗ sao? Vậy thì hãy nghĩ biện pháp đuổi tôi đi thôi…”

Tĩnh Tri nói tới đây, tròng mắt khẽ nhìn về ngay phía trước. Đôi môi của cô lúc này chợt hời hợt cong lên, ghé vào bên tai Mạnh phu nhân, nói từng chữ từng câu: “Tôi cũng đang mơ ước điều đó đây… Tôi mơ mà còn không được đấy, mơ được rời con trai của bà, nhưng con trai của bà lại hết lần này tới lần khác không bỏ được tôi, bà nói xem… Vậy thì bây giờ phải làm sao đây?”

Tĩnh Tri vừa dứt lời, cũng chợt thay đổi thành bộ dáng vẻ mặt điềm đạm đáng yêu, cô yếu đuối lui về phía sau một bước, từ đáy mắt, nước mắt cô tuôn ra, lăn xuống dưới, vẻ mặt vạn phần thống khổ: “Mạnh phu nhân, bà không thể bắt nạt người khác như vậy, mặc dù tôi đã là người không cha không mẹ, nhưng cũng biết lúc này không thể để cho bà làm nhục tôi như vậy được …”

“Ta đây không có loại con dâu không biết xấu hổ giống như cô!” Lửa giận của Mạnh phu nhân bốc cao lên vạn trượng, cổ tay bị cô nắm chặt đến bầm máu được cô buông ra thật đau nhức.Bà không thể chịu nổi nhất là cái vẻ mặt điềm đạm đáng yêu, không thể nhìn nổi cô như vậy, dưới sự giận dữ đầy thù hận kia, lại một cái tát nữa được đánh ra ngoài…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.