Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 204 – Chương 147: Vì Sao Lại Có Ý Đồ Này.



“Bây giờ Thiệu Hiên bị ba nó canh chừng, tình cảnh cũng không tiện, nhưng, chuyện gì đều có biện pháp giải quyết không đúng? Phó tiểu thư chỉ cần gật đầu đồng ý rời đi, tôi chẳng những sẽ cho cô một số tiền lớn, còn có thể nghĩ biện pháp giúp cả nhà cô và Thiệu Hiên được đoàn tụ.”

Tĩnh Tri nghe bà nói như vậy, đáy lòng không khỏi cảm thấy buồn cười, trên mặt liền đổi lại vẻ ngạc nhiên, đột nhiên cô trợn to mắt nhìn bà: “Mạnh phu nhân, bà thật sự có thể tác thành cho tôi và Thiệu Hiên sao?”

Mạnh phu nhân thấy vẻ mặt của cô gấp gáp như vậy, trong lòng âm thầm cười nhạo, chẳng qua chỉ là một con nhóc thò lò mũi xanh, lại muốn đấu cùng bà?

Mới nói hai câu, liền bày ra tâm tư và lá bài tẩy của mình, lại có thể xem người mình hận tới xương tủy trở thành người có thể dựa vào, đúng là ngu không ai bằng!

Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, Mạnh phu nhân cười càng hiền lành hòa ái hơn, thậm chí bà còn đưa bàn tay được bảo dưỡng rất tốt không thấy một chút nếp nhăn nào của mình ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay hơi run run của Tĩnh Tri.

“Cô gái tốt, chờ cô làm mẹ, sẽ hiểu được lòng của người mẹ, cả đời đều hết lòng vì đứa con của mình, tôi làm như vậy, cũng chỉ vì muốn tốt cho con trai của mình, nó có vị hôn thê, nhưng mỗi ngày đều kéo dài không chịu kết hôn, đối với tiền đồ của nó chỉ có hại không có lợi, cô và Thiệu Hiên tâm đầu ý hợp, lại còn có con của nó, về tình về lý, tôi là một người mẹ, cũng không thể nhìn hai đứa bé thành ra như vậy, một nhà các người, nên sớm được đoàn tụ, cô nói có phải không?”

Tĩnh Tri làm như bị nói trúng điểm yếu, cô cắn đôi môi, nước mắt đọng nơi đáy mắt, trở tay nắm mạnh tay bà, buồn bã chân thành nói: “Phu nhân, tôi cũng rất muốn đi, không ngày nào tôi không nghĩ tới việc rời đi? Nhưng bà cũng biết, tính tình của Thiệu Đình, anh ấy chết sống không buông tha tôi. . . . . . Phu nhân, nếu bà thật sự có thể giúp đỡ tôi thoát khỏi bể khổ này, cho tôi và Thiệu Hiên một nhà đoàn tụ, bà chính là cha mẹ của tôi sống lại. . . . . .”

Mạnh phu nhân rất hiền từ vỗ vỗ lưng của cô: “Đứa bé ngoan, xưa nay tôi cũng biết cô là người tốt, nói thật ra thì, nếu như cô không tốt, ban đầu sao tôi lại để cho cô gả tới đây? Nhưng cô và Thiệu Đình, không có duyên phận này, hiện tại tình cảm của cô và Thiệu Hiên sâu đậm như vậy, trong lòng tôi vốn luôn áy náy đối với cô, lần này, dù có thế nào, tôi đều muốn giúp cô, tốt xấu gì, tôi cũng là mẹ của Thiệu Đình, lời nói của tôi, dù sao nó cũng sẽ nghe, đứa bé ngoan, cô hãy yên tâm đi, cô chỉ cần làm theo lời tôi dặn, tôi đảm bảo cô sẽ an toàn rời khỏi Thiệu Đình mà không rơi một sợi tóc, chỉ cần bên này cô rời khỏi Thiệu Đình, Thiệu Hiên bên kia, tôi sẽ nói giúp chuyện của hai người với bác trai nơi đó, cháu trai cũng có rồi, chẳng lẽ ông ấy còn không hồi tâm chuyển ý hay sao?”

Mạnh phu nhân nói tới chỗ này, trong lòng không khỏi sung sướng vô cùng, bà buông tay Tĩnh Tri ra, liền bắt đầu ghi chi phiếu: “Xưa nay Thiệu Hiên cũng không có kinh doanh, cô lại có đứa bé, nói thế nào đứa nhỏ này cũng là con cháu của Mạnh gia chúng tôi, đây là chi phiếu năm mươi triệu, Tĩnh Tri, cô cầm đi. . . . . .”

Mạnh phu nhân nói xong liền xé chi phiếu, Tĩnh Tri chợt đưa tay đè tay bà xuống, Mạnh phu nhân ngẩn người ra, đáy mắt chợt lóe lên: “Phó tiểu thư chê ít?”

Tĩnh Tri như có chút khổ sở cúi thấp đầu, cô cắn môi, một bộ dạng điềm đạm đáng yêu: “Không phải. . . . . .”

Cô nói hai chữ, lại bày ra một bộ dạng giống như đang muốn nói lại thôi, Mạnh phu nhân chuyển ý định một cái, không khỏi nghĩ đến cô đã phái người điều tra ra được mấy chuyện kia.

Năm năm qua tình cảnh của Phó Tĩnh Tri cực kỳ vất vả, có lẽ đã quen với cuộc sống khốn khổ, cho nên mới phải dùng mọi thủ đoạn tìm ra nơi ở của Thiệu Hiên, đối phó với người như vậy, Mạnh phu nhân vẫn cảm thấy tương đối dễ dàng, người này sao, chỉ sợ cô không có điểm yếu, một khi bị người ta nắm được điểm yếu, chắc chắn sẽ thất bại.

“Rốt cuộc thế nào?” Mạnh phu nhân vẫn nhẫn nại chờ như cũ, thiện ý hỏi.

“Mạnh tiên sinh không đồng ý cho tôi và Thiệu Hiên ở chung một chỗ, tôi sợ, tôi sợ tôi và Thiệu Hiên một nhà đoàn tụ, Mạnh tiên sinh dưới cơn nóng giận liền đuổi Thiệu Hiên ra khỏi nhà, đến lúc đó. . . . . . Tôi cũng không có việc làm, mắt Thiệu Hiên lại không thấy được. . . . . .”

“Được rồi, cô không cần phải nói.” Mạnh phu nhân khinh bỉ nở nụ cười, bà từ trên cao nhìn xuống liếc mắt nhìn Tĩnh Tri: “Cô hãy yên tâm, nói thế nào tôi cũng đã nuôi Thiệu Hiên nhiều năm như vậy, nếu quả thật ông ấy không chứa nổi các người, còn có tôi đây, sẽ không để cho cuộc sống của các người quá khổ.”

Nói tới chỗ này, Mạnh phu nhân vừa chắc chắn cười một tiếng: “Nhưng, Phó tiểu thư, cô lấy tiền của tôi, nhưng phải nói được làm được, tôi chuẩn bị tốt liền dẫn cô rời đi, cô cũng không nên lật lọng phản lời.”

“Được, Mạnh phu nhân, bà hãy yên tâm!” Tĩnh Tri không dằn nổi liền gật đầu, thấy đáy mắt Mạnh phu nhân đầy vẻ khinh bỉ thì vẻ mặt càng khắc sâu thêm mấy phần, cô cười lạnh trong bụng, ánh mắt vẫn sáng lên như cũ nhìn động tác ký tên của Mạnh phu nhân.

“Aiz, cái đứa bé này cũng thật là đáng thương, những năm này chắc đã chịu không ít khổ sở, nhớ ngày đó Phó gia của các người chưa phá sản thì cũng là thiên kim tiểu thư được nuôi dưỡng xa hoa? Aiz. . . . . . Mỗi lần tôi nhớ tới, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu, băn khoăn, nếu ban đầu tôi sớm biết sẽ xảy ra chuyện như vậy, tôi cũng sẽ không nói những lời không phải đó. . . . . . Đứa bé ngoan, Mạnh gia chúng tôi tuy nói cũng không phải là người giàu sang gì, nhưng Thiệu Hiên tốt xấu gì cũng là con cháu của Mạnh gia chúng tôi, trong bụng cô cũng là con cháu của Mạnh gia chúng ta, nếu thật sự trong nhà không chứa nổi các người để cho các người sống khổ sở ở bên ngoài, trong lòng tôi đây cũng không dễ chịu gì, đây là chi phiếu hai trăm triệu, cô cầm đi.”

Mạnh phu nhân thương hại nhìn cô, nhanh chóng điền xong chi phiếu, xé ra đặt trong tay Tĩnh Tri, lại lấy tay vỗ nhè nhẹ lưng của cô an ủi: “Cất đi, tôi sắp xếp xong xuôi sẽ nói cho cô biết, vài ngày này cô cũng nên chuẩn bị cho tốt.”

“Phu nhân, tôi thật sự không biết nên nói sao cho phải. . . . . .” Nước trong hốc mắt Tĩnh Tri chậm rãi rơi xuống, xem ra thật sự là quá cảm kích không biết nói cái gì cho phải, Mạnh phu nhân thoả mãn mà gật đầu: “Tôi đi trước, trong nhà còn có chút việc, có tài xế đưa cô đến đây chứ?”

Tĩnh Tri gật đầu, Mạnh phu nhân liền cầm túi xách đứng lên: “Như vậy cũng tốt, hẹn gặp lại ngày khác.”

“Phu nhân, hẹn gặp lại.” Tĩnh Tri cuống quít đứng lên kính cẩn đưa bà đi ra ngoài, Mạnh phu nhân ưỡn thẳng sống lưng, bên môi mỉa mai cười lạnh, vẫn là bộ dạng đoan trang ưu nhã như cũ tạm biệt Tĩnh Tri, sau đó rời đi.

Tĩnh Tri thấy bà đã rời đi, cửa mới vừa đóng lại, cô cúi đầu, nhìn chi phiếu trong tay một chút, bất giác lộ ra một nụ cười sảng khoái, vừa rồi khi nhìn bà ký chi phiếu, rất là dứt khoát, xem ra, lần này làm cho bà chảy máu không tính là ít.

Tĩnh Tri biết thực lực của Mạnh gia, chút tiền này đối với Mạnh phu nhân mà nói vốn không coi vào đâu, nhưng cô cũng nhớ rõ, lần trước ông cụ Mạnh và Mạnh phu nhân lớn tiếng cãi nhau ở nhà hàng kia, quan hệ của hai người đã xào xáo rồi, nguyên nhân cũng do Mạnh phu nhân dựa vào trong nhà ông cụ Mạnh mới có được địa vị này, chuyện của công ty bà không nhúng tay vào được, hai trăm triệu này, nhất định là tiền riêng của bà, Tĩnh Tri vừa nghĩ tới chỗ sâu trong đôi mắt kia lóe lên một màn đau tiếc, đã làm cô cảm thấy rất sảng khoái, không nhịn được liền bật cười.

Tĩnh Tri một mình ngồi lại một lát, uống ly trà, giờ phút này tâm tình rất thoải mái, lúc này lại cảm thấy trà này có mùi vị khác so với vừa rồi, cô ngồi thẳng đến khi mặt trời chiều ngã về tây, lúc này mới xuống lầu, tài xế vẫn còn chờ ở bên ngoài, Tĩnh Tri không hề nói gì, tài xế liền lập tức chạy xe trở về biệt thự hoa Mai.

Sau khi vào cửa, Tĩnh Tri liền nhìn thấy trong vườn có một chiếc xe, cô nhìn biển số xe, trong lòng biết đây là xe của Mạnh phu nhân, bên môi không khỏi hiện lên một nụ cười thản nhiên, tới thật sự rất nhanh, không kịp chờ đợi liền tìm Thiệu Đình tố cáo, nói cô là một người phụ nữ tham tiền cỡ nào, nói vẻ mặt của cô thấp hèn bao nhiêu khi muốn lấy thêm ít tiền từ trong tay bà, sau đó liền đạt được mục đích của mình, khiến Thiệu Đình chán ghét mình, sau đó sẽ để cho cô trộm gà không được còn mất nắm gạo?

***********************************************************************************

Tĩnh Tri xuống xe, chậm rãi đi vào biệt thự, chỉ thấy ba người đang ngồi trong phòng khách, Mạnh phu nhân và Mạn Quân ngồi chung một chỗ, đối diện là Mạnh Thiệu Đình với vẻ mặt thâm trầm.

Cô vừa đi vào, Mạnh phu nhân lập tức ưỡn thẳng sống lưng, đáy mắt hiện lên nụ cười không giấu được vẻ hài lòng, bà lấy ra một máy ghi âm từ trong giỏ xách, mỉa mai nói: “Thiệu Đình, mẹ đều đã thu âm lại, con nghe một chút xem, mẹ đã sớm nói với con, người phụ nữ này căn bản không phải là người tốt, cái cô ta muốn chính là tiền, con không biết lúc đó cô ta khóc lóc trước mặt mẹ, bộ dạng nghĩ cách muốn mẹ ký chi phiếu nhiều tiền hơn. . . . . .”

Mạnh phu nhân vừa nói, vừa khẽ gật đầu một cái, bà muốn nhấn mở máy ghi âm, Mạnh Thiệu Đình liền đưa tay ngăn bà lại: “Không cần mở.”

“Thiệu Đình, người phụ nữ như vậy có cái gì tốt mà con còn lưu luyến? Còn thấp hèn hơn so với kỹ nữ. . . . . .”

Vẻ mặt Mạnh Thiệu Đình ngạc nhiên, hình như hơi tức giận, trợn mắt nhìn Mạnh phu nhân một cái, sau đó anh liền đứng lên, đi tới trước mặt Tĩnh Tri, nắm cánh tay của cô kéo đến bên cạnh mình ngồi xuống, lấy ngón tay vén mấy sợi tóc rối bên má của cô ra sau tai, thân mật hỏi: “Có mệt hay không?”

Mạnh phu nhân ngẩn người ra, Mạn Quân cũng ngây ngẩn cả người, cô không nhịn được liền đứng lên, có chút sợ hãi mở miệng: “Thiệu Đình, anh…sao anh lại vẫn như vậy. . . . . . Cô ta căn bản, căn bản không phải thật tâm thích anh mới chịu ở cùng với anh, cô ta chỉ muốn tiền, sau đó cùng chú ba rời khỏi đây ở chung một chỗ. . . . . .Thiệu Đình, anh không nên bị cô ta lừa. . . . . .”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.