Phong Lưu Pháp Sư

Chương 211 – Càn Khôn Điểm Huyệt Thủ



Tinh Linh nữ vương vẫn lẳng lặng ngồi trên ghế thủ tọa, không lên tiếng đánh thức hai người đang chìm đắm trong niềm vui trùng phùng. Bà ta biết rằng, thời gian ở chung của hai người cũng không có nhiều, một khi Long Nhất đi rồi thì không thể chỉ vài tháng ngắn ngủi là có thể gặp lại nhau. Tinh Linh tộc tuyệt đối không được mạo hiểm cuốn vào vòng xoáy chiến tranh của đại lục, mà mỗi lần Thương Lan đại lục bộc phát chiến tranh toàn diện thì tuyệt không thể chỉ năm một năm hai là kết thúc được. Huống hồ chiến tranh trong nội bộ Cuồng Long đế quốc cũng sắp gia tăng, đến lúc đó là Long thị nhất tộc vẫn đứng vững không ngã, hay là Tây Môn gia tộc thay thế vào đó cũng chưa thể đoán được.

“Lão đại.” Ngay khi Long Nhất cùng Lộ Thiến Á hôn hít đến thiên hôn địa ám, thì một âm thanh thô ráp tựa lôi gầm vang vọng khắp đại sảnh.

Long Nhất rời khỏi đôi môi thơm đỏ mọng của Lộ Thiến Á, vừa ngẩng đầu lên thì thấy một hán tử thân cao tám thước, trên đầu có hai cái sừng trâu đang kích động đứng ở cách hắn ta không xa, hiển nhiên là vị huynh đệ lâu ngày không gặp mặt – Man Ngưu.

Lộ Thiến Á yêu kiều chui ra khỏi lòng Long Nhất, vừa quay đầu liền nhìn thấy lưỡng nữ Tây Môn Vô Hận và Long Linh Nhi mới bị bỏ mặc, yêu kiều mỉm cười rồi bước qua bên đó. Mặc dù ngày đó lúc đi theo Long Nhất vừa mới đến Mễ Á công quốc đã từng đối lập với bọn họ, nhưng chuyện xưa giờ đã không còn tất yếu nữa.

“Man Ngưu, cái tên gia hỏa nhà đệ” Long Nhất hoan hỉ tiến lên phía trước, đấm một quyền lên bộ ngực cường tráng của Man Ngưu, sau đó thực hiện cái ôm của nam nhân với nhau.

“Tên to xác, có phải đệ đã mắc kẹt trong bể ôn nhu không mà lâu đến thế vẫn không thấy đến tìm ta.” Long Nhất nhảy lên cốc vào đầu của Man Ngưu một cái.

Man Ngưu xoa xoa nơi bị Long Nhất gõ vào, đột nhiên phát hiện thấy bản thân cũng rất là nhớ nhung cái cảm giác này, xem ra tên gia hoả này đã bị Long Nhất ngược đãi thành tính rồi.

“Lão đại, đệ sớm đã muốn đến Mễ Á công quốc tìm huynh, nhưng Phục Ma Côn Pháp và Kim Chung Tráo đúng lúc đạt đến bình cảnh, vì thế nên đệ tính sau khi đột phá rồi mới đi.” Man Ngưu ha hả cười nói, giọng điệu tràn ngập hưng phấn, xem ra hiện tại đã đột phá rồi.

Long Nhất nhìn trên nhìn dưới đánh giá Man Ngưu một lúc, sau đó dùng tinh thần lực kiểm tra, bất ngờ đề chưởng vận khí, cách không đẩy ra một chưởng về phía ngực của Man Ngưu. Chỉ nghe bình một tiếng, Man Ngưu xoạt xoạt lùi lại mấy bước, huyết khí nhộn nhạo không ngừng, trên khuôn mặt trâu cũng xuất hiện màu đỏ hồng.

“Không tệ, có tiến bộ.” Long Nhất hài lòng cười nói. Cũng nên biết rằng Ngạo Thiên Quyết của hắn hiện tại đã đạt đến tầng thứ ba rồi, công lực vượt xa trước kia. Man Ngưu có thể trong lúc không phòng bị mà vẫn có khả năng chịu được năm thành công lực của hắn mà không thụ thương, điều này đủ để nói lên vấn đề rồi.

Man Ngưu được Long Nhất tán dương, giống như là lên chín tầng mây, cánh tay to lớn đưa lên, thần khí Lục Ngọc Tài Quyết tức thì xuất hiện ở trong tay, lục mang âm u tán phát bá khí trùng trùng, khiến cho người người đều không nhịn được nảy sinh lòng khiếp đảm.

“Lão đại, hãy thử lại Phục Ma côn pháp của đệ lần nữa xem nào.” Man Ngưu nhất thời hứng trí, cũng chẳng cần biết tình hình, miệng hét lớn một tiếng, Lục Ngọc Tài Quyết vung lên tạo ra những màn lục mang cuồn cuộn chói mắt, mang theo tiếng cuồng phong gầm thét từ bốn phương tám hướng tấn công về phía Long Nhất.

‘Bình bình bình’, bàn ghế trong đại sảnh lần lượt bị chấn tan tành, các thức hoa quả rượu trà trên bàn cũng bị khí thế đó chấn vỡ nát.

“Hai tên tiểu tử hỗn đản các ngươi, muốn đánh ra ngoài mà đánh.” Tinh Linh nữ vương phát cuồng lên. Hai cái tên gia hỏa này đúng là không biết điều gì cả, ngang nhiên đánh nhau trong đại sảnh đón khách của mình.

Long Nhất phi thân bay lên, ngón tay lăng không cấp tốc điểm ra, chỉ nghe tiếng ‘bách bách’ vang lên, ánh lục mang do Lục Ngọc Tài Quyết phát ra tức thì biến mất, nhưng cánh tay của Long Nhất cũng tê rần. Lực lượng của thần khí đúng là không thể đánh giá thấp, hơn nữa sau khi công lực của Man Ngưu đề thăng, lực lượng của Lục Ngọc Tài Quyết lại tăng cường lên không ít. Nếu như trước đây Man Ngưu chỉ mới phát huy được hai thành của Lục Ngọc Tài Quyết thì giờ đây đã phát huy được ba thành rồi. Nếu như hắn ta có thể phát huy hết lực lượng của Lục Ngọc Tài Quyết, thì bằng vào khả năng hiện tại của Long Nhất thì e rằng không thể chống nổi.

Nhìn thấy Tinh Linh nữ vương bất mãn, Long Nhất tức thì lắc mình, thân ảnh chẳng khác gì quỷ mị xuất hiện ở sau lưng của Man Ngưu, rồi điểm vào hai huyệt đạo của gã, nội lực xuyên thấu Kim Chung Tráo của Man Ngưu, trực tiếp chế trụ gã.

Long Nhất vỗ vỗ tay, công phu điểm huyệt lâu rồi không sử dụng, nên khi sử dụng lại thấy không thuận tay. Ở tại cái thế giới này ai mà biết đến điểm huyệt a? Đại đa số đều là một đao chém xuống, còn đối với ma thú thì điểm huyệt căn bản là không có đất dụng võ, có quỷ mới biết huyệt đạo của ma thú ở chỗ nào.

“Lão đại, huynh dùng ma pháp gì vậy, làm sao mà đệ lại động đậy không được vậy?” Man Ngưu cầm Lục Ngọc Tài Quyết đứng đờ ra đó, làm thế nào cũng động đậy không nổi, vì thế nên mới la lên.

Long Nhất hắc hắc cười nói: “Đó không phải là ma pháp, đó là Càn Khôn Điểm Huyệt Thủ, đệ cứ từ từ mà hưởng thụ đi, một canh giờ sau thì sẽ tự động giải khai thôi.”

“Một canh giờ, không phải đó chứ. Lão đại huynh tha cho đệ đi mà.” Man Ngưu trừng to con mắt trâu ra cầu xin.

Lúc này, Tinh Linh nữ vương tiến tới, bà ta mới đầu còn tưởng Long Nhất dùng tinh thần lực khóa chặt Man Ngưu lại, nhưng bà ta vừa kiểm tra thì lại phát hiện trên thân thể của Man Ngưu lại chẳng có chút ba động của tinh thần lẫn ma pháp nguyên tố nào cả, đương nhiên cũng chẳng có sự ba động của đấu khí.

“Long Nhất, ngươi dùng phương pháp gì để chế trụ hắn ta lại vậy?” Tinh Linh nữ vương ngạc nhiên hỏi.

“Đã nói là điểm huyệt rồi mà, nói ra các người cũng không thể hiểu đâu, nữ vương bệ hạ có thể thử xem có giải khai được không?” Long Nhất cười nói.

Lòng háo thắng của Tinh Linh nữ vương tức thì trỗi dậy, gật đầu rồi bắt đầu nghiên cứu Man Ngưu, mà Lộ Thiến Á tam nữ cũng hiếu kì tiến lại gần xem thử, lúc này Man Ngưu trở thành vật thí nghiệm sống rồi.

Nghiên cứu cả nửa ngày trời, Tinh Linh nữ vương cũng không phát hiện ra đó là chuyện gì, thử qua thử lại các loại phương pháp khác nhau nhưng Man Ngưu vẫn chẳng thể động đậy.

“Nhị ca, đó là công phu gì vậy, muội có thể học được hay không?” Tây Môn Vô Hận hứng thú hỏi.

Long Nhất cười cười, nghĩ lại tình cảnh Lăng Phong học đi học lại những huyệt đạo đến nhức cả đầu. Ở cái thế giới này công pháp của con người đã được định hình rồi, trừ phi được học từ nhỏ, nếu không sẽ rất khó mà hiểu được.

“Muốn học cũng được, bất quá học chưa tới tám năm mười năm thì cũng không có hiệu quả.” Long Nhất cười đáp.

“Thế thì thôi vậy!” Tây Môn Vô Hận vừa nghe thấy thế liền lập tức bỏ ngay ý niệm đó.

Long Nhất cười cười nhìn bộ dạng thúc thủ vô sách của Tinh Linh nữ vương. Những kinh mạch huyệt đạo này đều là những thứ vô hình, là nền văn minh lâu đời của dân tộc Trung Hoa, Tinh Linh nữ vương làm sao có thể lí giải được những thứ này chứ.

“Ta giải không nổi, hay là ngươi đến đây đi, để ta xem thử xem ngươi làm sao mà làm được?” Tinh Linh nữ vương quay sang phía Long Nhất nói, nhìn thấy nụ cười đắc ý của Long Nhất tức thì thấy bực bội.

“Hắc hắc, thế thì bà hãy nhìn cho rõ nhé!” Long Nhất mỉm cười đưa ngón tay ra điểm, chỉ nghe hai tiếng ‘ba ba’, Man Ngưu ái da một tiếng, thân thể đang cứng đờ tức thì linh hoạt trở lại, gã vặn tay lắc chân hòng xua tan cái cảm giác tê mỏi của thân thể.

Một giờ sau, đám năm thanh niên nam nữ trẻ tuổi xuất hiện ở bên cạnh hồ, rồi ngồi ở trên mặt cỏ. Lộ Thiến Á trời sinh đã có khí chất thân thiết, qua mấy câu tỉ tỉ liền trở nên thân cận với Tây Môn Vô Hận lẫn Long Linh Nhi, ba nữ nhân trò chuyện cực kì vui vẻ, chủ đề cơ bản đều xoay quanh Long Nhất. Tây Môn Vô Hận và Long Linh Nhi thì kể lại những chuyện đã phát sinh khi Long Nhất ở Thánh Ma học viện, còn Lộ Thiến Á thì lại rất hứng thú kể về chuyến đi tới Hoang mãng thảo nguyên.

“Long Nhất, chàng phải quay trở về Cuồng Long đế quốc sao?” Lộ Thiến Á từ miệng của Long Linh Nhi biết được chuyện này, chuyển thân qua u sầu hỏi. Mễ Á công quốc cách Tinh Linh sâm lâm không xa, đi mấy ngày là có thể đến, nhưng Cuồng Long đế quốc lại ở nơi xa nhất về phía đông, mà Tinh Linh sâm lâm lại ở nơi xa nhất về phía tây, cự li nào chỉ ngàn dặm, muốn gặp mặt nhau lại lần nữa là cực kì khó khăn, Lộ Thiến Á tỏ rõ vẻ không đành lòng.

Long Nhất gật đầu, ôm Lộ Thiến Á đặt lên đùi, nói: “Đúng thế, ta cần phải quay trở về một chuyến.”

Lộ Thiến Á dựa vào bộ ngực ấm áp của Long Nhất, lẩm bẩm: “Thế chừng nào thì chúng ta lại có thể gặp lại nhau? Đến lúc thiếp nhớ chàng không chịu nổi, thì biết phải làm sao?”

“Thế thì nàng cứ thầm gọi tên ta lên, ta nhất định là có thể cảm giác thấy.” Long Nhất vuốt ve mái tóc óng ả của Lộ Thiến Á.

“Vậy sao? Chàng sẽ không quên thiếp chứ?” Lộ Thiến Á không khỏi lo lắng hỏi.

“Nha đầu ngốc à, ta làm sao có thể quên được nàng chứ? Dù cho ta có quên bản thân mình đi chăng nữa thì ta cũng nhất định sẽ nhớ nàng.” Long Nhất ghé sát miệng vào tai Lộ Thiến Á thổi nhẹ một hơi.

Thân thể yêu kiều của Lộ Thiến Á tức thì run lên, khoé miệng lộ xuất nụ cười ngọt ngào, làm sao có thể chống cự lại những lời tình tự nóng bỏng như vậy đây?

“Xú gia hỏa, lại gạt nữ hài tử nữa rồi!” Long Linh Nhi vô ý thức ngắt một ngọn cỏ, ghen tức nhìn hai người đang ôm ôm ấp ấp. Mặc dù sớm đã biết tên nam nhân này chú định là bản thân không thể độc chiếm được, nhưng khi nghe thấy những lời tình tự ngọt ngào như rót mật của hắn với nữ nhân khác thì tâm lí cũng không khỏi có chút tức tối.

Vầng dương tà tà về trời tây, chỉ còn lộ ra một nửa khuôn mặt, đem quang mang nhu hòa rải khắp mặt đất, dùng nhiệt lượng cuối cùng làm ấm áp cái thế giới không an phận này.

Lộ Thiến Á tĩnh lặng cuộn tròn trong lòng Long Nhất, hưởng thụ vòng tay ấm áp của tình lang.

Long Linh Nhi mím chặt môi, rồi khẽ thở ra một hơi, đứng dậy quay sang Tây Môn Vô Hận nói: “Vô Hận, chúng ta qua bên kia xem thử đi.”

Tây Môn Vô Hận quay đầu lại nhìn rồi gật đầu đồng ý, biết là Long Linh Nhi muốn tạo không gian riêng cho Long Nhất và Lộ Thiến Á. Xem ra tình ái thực sự là có thể cải biến cả một con người, dù là tâm lí không dễ chịu, nhưng vẫn còn suy nghĩ cho đối phương, đó có lẽ là ma lực của tình ái vậy.

Hai người vừa đi, Man Ngưu cũng biết đường rút lui, bên cạnh hồ chỉ còn lại Long Nhất và Lộ Thiến Á tĩnh lặng ôm ấp dưới vầng dương chiều.

Không khí tựa hồ như bắt đầu có chút xao động, tay thon của Lộ Thiến Á bắt đầu vô ý thức di chuyển trên cái lưng săn chắc của Long Nhất, hơi thở cũng trở nên gấp rút, thân thể bắt đầu không an phận lắc qua lắc lại trong lòng Long Nhất.

Đó là loại tín hiệu gì, người từng lăn lộn đã lâu trên tình trường như Long Nhất làm sao lại không biết, nỗi nhớ nhung quá sâu đậm, thì từ con tim chuyển sang thân thể là chuyện dễ hiểu.

Bàn tay Long Nhất cũng chầm chậm lướt xuống, nhẹ nhàng xoa nắn đồn bộ đầy đặn của Lộ Thiến Á.

“Long Nhất…” Lộ Thiến Á mê li hô hoán, thân thể lúc cảm thấy cái vật cứng ngắc nóng bỏng đang chĩa vào giữa đôi chân mình càng trở nên mềm nhũn vô lực, thần trí bắt đầu từ từ trôi đi, còn tình dục lại chầm chậm dâng lên.

Long Nhất ôm lấy Lộ Thiến Á, lắc mình biến mất khỏi chỗ cũ mà trong không khí vẫn còn lưu lại trận trận xuân ý nóng bỏng.

“Tử sắc lang, đại phôi đản, xú gia hỏa.” Ở phía xa, Long Linh Nhi nhìn thấy hai người biến mất, lí nào lại không biết bọn họ đi làm trò gì, mắt nhòe lệ hoa lẩm bẩm mắng chửi. Rốt cuộc trong lòng nàng đúng là thả lỏng không nổi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.