Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 212 – Chương 155: Ranh Giới Sống Chết.



Cảm xúc tê dại kia cô chưa từng trải qua, nên có chút khó chịu, nhiều hơn vẫn là kháng cự, nếu như là Thiệu Hiên, vậy thì chắc hẳn cô sẽ cảm thấy vui vẻ.

Nhưng người trước mặt này không phải là Thiệu Hiên, mà là người đàn ông mà cô hận đến nỗi muốn nhìn anh rơi vào địa ngục, còn cô mặc dù hận anh ta như vậy, nhưng lại không thể không giả vờ ngoan ngoãn ở trước mặt của anh ta được, cuộc sống cực khổ trong năm năm vừa rồi còn dễ chịu hơn loại hành hạ này nhiều.

“Tĩnh Tri. . . . . . Anh muốn em. . . . . .” Hơi thở của anh có chút gấp rút, động tác hôn cô cũng dần dần thô bạo, Tĩnh Tri cảm giác bàn tay đang ôm ngang hông mình hơi chặt, bụng của cô bị anh siết có chút đau, trong lòng cô hốt hoảng, không nhịn được cố hết sức đẩy anh ra, thế nhưng anh lại lấy một cái tay khác giữ cái tay đang quơ lung tung của cô lại, liền hôn xuống phía dưới, dần dần tiến đến ngực của cô. . . . . .

Cô chỉ mặc một cái áo sơ mi thật mỏng rộng thùng thình, vừa rồi đi ngủ hơi nóng nên đã cởi hai nút áo ra, có thể nhìn thấy rất rõ xương quai xanh gầy yếu, lại tiếp tục hôn xuống, da thịt trắng nõn đập vào đáy mắt, làm anh càng thêm không nhịn được, đôi tay dứt khoát buông cô ra muốn cởi hết hàng nút áo trước ngực cô, nhưng nửa ngày chỉ mới cởi được một cái, anh có chút giận, dùng tay xé toạt, “soạt” một tiếng, áo sơ mi bị chia làm hai nửa. . . . . .

Tĩnh Tri liền thét lên một tiếng, gắt gao cắn chặt môi của mình, cô thẹn thùng muốn khép hai cánh tay lại, thế nhưng anh lại cáu kỉnh đè hai cánh tay nhỏ bé yếu ớt của cô xuống, ngay sau đó thành thạo cố định hai tay của cô lên đỉnh đầu. . . . . .

Trong nháy mắt cảnh xuân trước ngực của cô đã lọt vào tầm mắt.

Bởi vì mang thai, nên ngực của cô rõ ràng đã lớn hơn, da thịt trắng nõn trong suốt động lòng người, mà hôm nay cô lại mặc một cái áo ngực màu hồng phấn, che phủ một phần ba bầu ngực, càng làm cho lòng của anh run rẩy, mà vào giờ phút này cái áo ngực màu hồng nhạt viền ren kia tựa như hòa làm một với da thịt đang đỏ ửng lên vì sự khẩn trương và tức giận của cô, Mạnh Thiệu Đình chỉ cảm thấy tim đập như đánh trống, chưa bao giờ từng nhìn thấy một màn ướt át như vậy ở trên người cô, anh đã lâu rồi không gần phụ nữ, giờ phút này mà nhịn nữa thì cũng khó.

Anh cũng không muốn nhịn nữa.

Cô là người tình của anh. Là phụ nữ, nhiệm vụ đầu tiên của cô không phải là phục vụ anh sao, có lửa dập lửa không phải sao?

Một lúc sau Mạnh Thiệu Đình mới ngước mắt lên từ trước ngực của cô, dần dần xuống phía dưới, eo của cô tuy lớn hơn một chút, nhưng so với người bình thường cũng nhỏ hơn mấy phần, bụng mềm mại trắng nõn như ngọc, lại hơi đội lên một đường cong mềm mại, hầu kết của anh khẽ động, không nhịn được nghiêng người nằm xuống, Tĩnh Tri sợ hãi thét chói tai, nhưng khi âm thanh kia vang lên, lại biến thành giống như tiếng mèo kêu nức nở nghẹn ngào, đôi mắt của cô trừng lớn trơ mắt nhìn anh, nhìn thấy hai mắt của anh đều đã hơi đỏ ngầu, loại ánh mắt giống như chỉ hận không thể nuốt cả người cô vào bụng, làm cô cực kỳ sợ hãi!

“Thiệu Đình. . . . . . Đừng, không được. . . . . .!”

Trong bụng cô hình như lại co rút một hồi, tiếp theo một cơn đau liền kéo đến, cô không cách nào chịu được nữa, chỉ đành phải cầu xin anh thương xót, trong lòng cô luôn hiểu, chỉ cần cô ngoan ngoãn chịu thua, anh sẽ cưng chiều cô vô điều kiện.

“Thiệu Đình, bụng của em không thoải mái, hôm nay không được, anh…anh tìm người khác, có được hay không?”

Cô đau đớn nói ra lời cầu xin, nếu như bình thường, nhất định xương của anh sẽ mềm ra, nhưng hôm nay thì không được, anh đã nhịn rất lâu rồi, nhịn đến nỗi cả người anh đều là lửa nóng, không biết là do trời quá nóng, hay là hôm nay cô ở trong mắt anh thật sự quá ngon miệng, tóm lại, anh muốn cô! Nhất định không bỏ qua!

“Anh không muốn tìm người khác, em đang ở đây, anh tội gì phải bỏ gần tìm xa?” Anh khẽ đứng dậy, tháo lung tung áo sơ mi của mình ra, tiếp đó lại bắt đầu xé váy của Tĩnh Tri, sắc mặt Tĩnh Tri trắng bệch, cố hết sức giãy giụa cơ thể để tránh ra, nhưng không ngờ hai người bọn họ quá gần nhau, cô càng giãy dụa, trên người của anh lại càng khô nóng hơn, đến cuối cùng, một giây anh cũng không nhịn được nữa, váy của Tĩnh Tri bị anh tiện tay ném xuống đất biến thành miếng vải rách. . . . . .

Giờ phút này cô sợ đến nỗi hồn bay phách tán, chẳng qua thân thể của cô thì chính bản thân cô là hiểu rõ nhất, bình thường sức khỏe của cô đã không được tốt lắm, căn bản không chịu được một chút giày vò này!

Cô biết là anh không thèm quan tâm, nếu đứa bé thật sự có chuyện không may, chắc chắn anh sẽ rất vui mừng, nhưng cô thì không, cho dù thế nào cô cũng không thể chịu được khi chuyện như vậy xảy ra, đây là đứa con của cô và Thiệu Hiên, nếu cô không giữ được, cô còn mặt mũi nào đi gặp Thiệu Hiên chứ?

“Mạnh Thiệu Đình, anh đừng như vậy. . . . . . A. . . . . . Anh không thể đụng vào, Mạnh Thiệu Đình. . . . . . Tôi đang mang thai, không được. . . . . . A. . . . . .!”

Bỗng nhiên Tĩnh Tri không thể kiềm chế nỗi nữa liền thét lên một tiếng chói tai, sau đó cô chỉ cảm thấy phía dưới chợt trào ra một đợt nóng bỏng, liền nghe được anh kiềm nén tức giận mà mắng một tiếng, ngay sau đó sức nặng đè lên người mình đột nhiên biến mất, anh không hề tiếp tục nữa, anh bỏ qua cho cô rồi sao?

Cô muốn mở mắt ra một chút xem chuyện gì xảy ra, nhưng mí mắt lại giống như nặng ngàn cân, trước mắt như có vầng sáng lóe lên, rồi tối sầm lại, tai liên tục kêu ong ong, phía dưới giống như bị cái gì thấm ướt, đáy lòng của cô dần hiểu chuyện gì xảy ra, cô muốn ngồi dậy, nhưng lại không thể cử động được, nước mắt liền chảy ra ngoài, đôi tay của cô quơ lung tung, sờ soạng bắt được tay của anh, ngón tay trắng mịn của cô lập tức nắm chặt tay anh, Mạnh Thiệu Đình quả thật không thể nào tin nổi lúc này sức lực của cô lại lớn như vậy, mặt của cô trắng giống như là quỷ, phía dưới của cô không ngừng chảy máu, nhưng cô lại giữ được anh, mà anh lại không tránh được. . . . . .

“Tĩnh Tri. . . . . .!” Anh hơi cúi người xuống, nhẹ nhàng gọi tên cô.

Lý trí gần như sắp vỡ vụn dường như lại dần dần hồi phục, tay của cô dùng sức nắm chặt tay của anh hơn, giọng nói cũng đứt quãng, cô biết bây giờ anh đều ước gì đứa bé của cô không còn, nhưng cô không thể cứ ngồi chờ chết như vậy. . . . . .

“Thiệu Đình, giúp em một chút. . . . . .!” Cô mở mắt không ra, cũng dùng hết hơi sức nói với anh: “Giúp em giữ lại đứa bé, em đồng ý với anh, từ nay về sau, em sẽ không nghĩ đến Thiệu Hiên nữa, toàn tâm toàn ý ở lại bên cạnh anh, nếu như đứa bé không còn. . . . . .”

Cả người Tĩnh Tri mồ hôi đầm đìa, nhưng cô mặc kệ, cô sống chết cũng giữ chặt cánh tay của anh: “Nếu như đứa bé không còn, em cũng sẽ không sống nổi, em có chết cũng sẽ không tha thứ cho anh…anh hãy nghĩ đến đứa con của chúng ta, đứa bé kia của chúng ta, Thiệu Đình, đây là ba mạng người. . . . . .ba người, anh phải cứu nó. . . . . .!”

Cô cảm thấy cái tay đang giữ lấy bàn tay kia dần dần cứng ngắc, cô sắp ngất đi, nhưng cô vẫn cố gắng đến cùng, thật ra thì chỉ có mấy giây, nhưng cô lại thấy giống như vượt qua cả nửa thế kỷ, rốt cuộc nghe được giọng nói của anh, khàn khàn, không cam lòng, nhưng cũng nặng nề mang theo bất đắc dĩ và thương yêu nhàn nhạt: “Anh đồng ý với em, yên tâm đi, đứa bé sẽ không sao.”

Cô gần như mang theo nụ cười ngất đi, nhưng tay vẫn nắm chặt tay của anh, Mạnh Thiệu Đình ngồi thẳng lên, nhìn cô, anh dần dần cảm giác trái tim mình như ngừng đập, giống như bị một người lòng dạ ác độc rạch một vết thương, lúc mới bắt đầu chưa cảm thấy đau, đến cuối cùng, lại cảm thấy đau không thể chịu nổi, vết thương kia cũng đã không thể khép lại nữa.

Mặc dù trong lòng anh rất khó chịu và không cam lòng, nhưng vẫn nhanh chóng gọi điện thoại, trước tiên đưa cô đến bệnh viện, sức khỏe của cô rất yếu, nhưng mạng của đứa nhỏ này thật là lớn, có lẽ đứa bé đã chết đi của bọn họ đã phù hộ nó, cho nên hai mẹ con bọn họ quanh quẩn ở ranh giới sống chết một hồi rồi vòng lại, nên cả hai đều còn sống.

Tĩnh Tri không biết mình đã ngủ bao lâu, khi cô tỉnh lại đã thấy Thanh Thu ngồi ở bên giường của mình, vừa thấy cô mở mắt ra, Thanh Thu liền cười híp mắt bưng lại một chén cháo ấm áp: “Đã tỉnh, cô đã hôn mê bất tỉnh một ngày một đêm, nhị thiếu cũng thức theo cô mệt mỏi cả đêm, buổi sáng đã bị tôi đuổi về nghỉ ngơi, nhưng đoán chừng sẽ tới rất nhanh.”

Cả người Tĩnh Tri đều rất đau, cũng không thèm để ý đến Mạnh Thiệu Đình trong lời nói của Thanh Thu, câu nói đầu tiên cô nói là hỏi về đứa bé, sắc mặt Thanh Thu hơi biến sắc, cũng vẫn vui vẻ như cũ nói với cô: “Thật là phúc lớn mạng lớn, cô và đứa bé đều rất tốt, nhưng sau này không nên vận động mạnh.”

Đột nhiên Tĩnh Tri thở phào nhẹ nhõm, cô nhắm mắt, chắp hai tay lại, trong lòng yên lặng cầu nguyện, cầu trời phù hộ, nếu con của con có thể an toàn khỏe mạnh ra đời và lớn lên, Phó Tĩnh Tri nguyện ý giảm thọ hai mươi năm, chỉ cầu mong nó cả đời được bình an.

Cô vì Thiệu Hiên, vì đứa bé, có thể không thèm để ý chút nào, bỏ qua tuổi thọ mà người khác quý trọng, nếu những người cô yêu thương nhất đều không còn, thì cô sống còn có ý nghĩa gì?

Thanh Thu thấy cô khóc, cũng không kiềm được khóc theo: “Tĩnh Tri, cô thật may mắn, đứa bé của tôi, đứa bé của tôi nếu không chết, bây giờ nhất định sẽ cười với cô.”

Lòng của Tĩnh Tri chua ngọt đan xen, nhưng cũng có thể hiểu được nổi khỗ của Thanh Thu, cô chậm rãi vươn tay ra cầm tay cô ấy: “Cô cũng đừng quá đau lòng, trước kia, tôi cũng từng mất một đứa bé, cảm giác trong lòng lúc đó thật sự rất khó chịu, nhưng cũng đã qua, hiện tại không phải lại có rồi sao?”

“Em thật sự khó chịu như vậy, thì chúng ta sẽ sinh thêm một đứa nữa.” Cửa phòng bệnh chợt bị đẩy ra, Mạnh Thiệu Đình đứng ở bên cạnh cửa, trong đôi mắt đen như mực, mơ hồ mang theo một khát khao.

Thanh Thu lập tức “xì” cười, gương mặt Tĩnh Tri lạnh lùng xoay người lại kéo chăn lên, Mạnh Thiệu Đình cũng không so đo, trên mặt mang theo nụ cười đi vào: “Thanh Thu, cô trở về nghỉ ngơi đi, tôi ở lại chăm sóc cô ấy là được rồi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.