TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỘC ÁC TUYỆT TÌNH

Chương 212 – Lưới Tình Tokyo (4)



Thẩm Tường Vi không hiểu bọn họ nói cái gì, Tả Đằng Triết Dã vội vàng quay đầu lại thấp giọng giải thích: “Tây Tử trở lại”

Nhất thời, lòng Thẩm Tường Vi run lên! Tả Đằng Tây Tử!

Nhớ tới cô ta cùng với Hắc Diêm Tước có quan hệ, Thẩm Tường Vi không khỏi khẩn trương! “Triết Dã, ta né tránh đi! Ta…” Cô không dám thừa nhận cô sợ hãi khi nhìn thấy Tả Đằng Tây Tử, cô sợ Tả Đằng Tây Tử sẽ nói với Hắc Diêm Tước rằng cô ở trong này

“Mạn Vi, không có liên quan, Tây Tử là con gái của mẹ nhỏ, huống hồ cô cũng gặp qua ngươi, ngươi đã quên?” Triết Dã giữ chặt Thẩm Tường Vi đang muốn chạy trốn, nếu mang cô trở lại, hắn đoán sẽ gặp chiến tranh, nhưng bất kể như thế nào, hắn sẽ không buông tay

Tả Đằng Tây Tử đã gặp qua cô, hoàn toàn chính xác! Tại Hắc gia, cô nhớ rõ Tả Đằng Tây Tử bức cô bụng rỗng uống rượu, tại lễ chúc mừng Ni Thường, cô nhớ rõ Tả Đằng Tây Tử dựa sát vào Hắc Diêm Tước… Nhưng, cô đột nhiên nghĩ đến, Tả Đằng Tây Tử không giống như biết cô là Thẩm Tường Vi nữ bộc ở Hắc gia

Lúc này tâm tình mới thoáng ổn định, Thẩm Tường Vi nhìn khuôn mặt dịu dàng của Tả Đằng Triết Dã, đành phải gật gật đầu cùng Tả Đằng Triết Dã đi đón vị thiên kim tiểu thư Tả Đằng Tây Tử

Điều duy nhất mà cô có thể làm là không để cho Tả Đằng Tây Tử nhận ra cô từng là nữ bộc ở Hắc gia

“Tất cả ngồi xuống đi. Tây Tử đến đây với lão gia, ngươi trước tiên đem lửa giận phóng ra đi” Mẹ nhỏ Triết Dã vỗ nhẹ ngực người đàn ông đang đằng đằng sắc khí, Tả Đằng Tây Tử là con ruột của người phụ nữ này, cô được yêu thương vô cùng

Người đàn ông cau mày, tạm thời đành phải ngồi xuống, quay đầu hỏi người phụ nữ: “Nha đầu Tây Tử kia còn biết trở lại? Vậy mà cũng không thông báo một tiếng”

“Ha ha, nó cũng vì cho ngươi kinh hỉ thôi” Mẹ Tây Tử cười duyên vài tiếng

Mẹ Triết Dã ngồi một bên, ý bảo Triết Dã cùng Thẩm Tường Vi cùng ngồi xuống, sắc mặt có chút không chịu nổi, lão gia dối với người con gái đối tốt con trai, điều này làm cho bà ít nhiều có chút không có tư vị. Bất quá, Tây Tử từ nhỏ đã thích dính vào Triết Dã, thời điểm bà dạy tiếng Trung cho Triết Dã, Tây Tử cũng ở một bên học theo, tuy nhiên Tây Tử tính tình y như tiểu thư, đối với Triết Dã người cùng cha khác mẹ cố gắng dùng

Chỉ trong chốc lát sau, tiếng giày cao gót thùng thùng thùng vang lên, một bóng dáng mềm mại cùng với giọng nói bằng tiếng Nhật trong trẻo vang lên: “Cha, mẹ! Ta đã trở về”

Thẩm Tường Vi quay đầu, nhìn bóng dáng ở ngoài cửa thần tốc đi tới, trên người Tả Đằng Tây Tử tràn ngập mùi nước hoa tiến vào

“Tây Tử, thật là, như thế nào lại không thông báo với mẹ một tiếng” Mẹ Tây Tử oán giận nói

Tả Đằng Tây Tử vô cùng thân thiết đi đến bên mẹ, ngồi quỳ xuống, ôm cánh tay mẹ, làm nũng nói: “Cha, mẹ hai, anh trai,…” Đột nhiên, ánh mắt của cô bình tĩnh! Trừng mắt nhìn Thẩm Tường Vi ba giây đồng hồ, với Tả Đằng Tây Tử kêu to lên “Anh trai, ngươi như thế nào lại đem cô ta mang về đây”

“Tây Tử, Mạn Vi không phải người ngoài” Triết Dã cau mày, mất hứng nhìn Tây Tử không đồng ý, tình huống này rối loạn rồi

“Đúng rồi, Tây Tử vừa vặn trở về nước? Ở Trung Quốc có được đi du ngoạn không?” Mẹ Triết Dã nhanh chóng nói, ý đồ dời đi lực chú ý của mọi người, nếu Tây Tử vì Triết Dã mang về phụ nữ lại thò chân vào nói, bà thật sự không biết ứng phó như thế nào

“Đúng a, nha đầu này, đi chơi mà lâu như vậy, cũng không sợ làm chúng ta lo lắng sao” Mẹ Tây Tử vẫn chú ý đến con gái, vì thế tiện thể hỏi

“Ách…” Tả Đằng Tây Tử không hờn giận bĩu môi, liếc nhìn Tả Đằng Triết Dã, tiếp đó cười duyên dựa sát vào trong lòng mẹ “Hì hì, mẹ, lần này về nước, ta đặc biệt dẫn theo một người trở về gặp ngươi a…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.