TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỘC ÁC TUYỆT TÌNH

Chương 217 – Đoạn Tuyệt Tình Tokyo (3)



Editor: Mandy Cá Ngừ

Cả ngày hôm nay Tường Vi cứ thấp thỏm bất an mà đi cùng với Triết Dã, không ngừng kiếm cha của anh ấy, nhưng ông ta vẫn là không chịu được gặp họ.

Tường Vi khẽ thở phào, cũng may cha Triết Dã là người cực kỳ cố chấp.

Đến tối, sau khi tắm rửa, Tường Vi mới thở phào nằm ngủ trên sàn Tatami.

Lời của Hắc Diêm Tước nói lúc sáng vẫn cứ vang vọng bên tai cô, hắn nói muốn chơi một trò chơi… cô cảm thấy trò chơi này rất nguy hiểm, nhưng, cô cũng chỉ có thể khờ khạo mà ngồi chờ, không thể làm được gì cả.

Cô dần dần ngủ thiếp đi trong mệt mỏi….

Không biết qua bao lâu, trong cơn mơ màng cô như nghe thấy tiếng mở cửa, liền sau đó, Tường Vi cảm thấy có một luồng khí áp bức khoá chặt lấy cô, khiến cô không nhúc nhích được, cô tưởng mình đang mơ, mơ thấy bản thân đang bị chìm xuống nước, có bơi cỡ nào cũng không bơi lên bờ được, cô vùng vãy, muốn khiến luồn không khí áp bức này đẩy ra ngoài, nhưng vẫn không được, cô như bị một tảng đá lớn đè lên người vậy, cô cố gắng kêu cứu nhưng vẫn không được, không ai đáp trả cô cả….

Thật khó chịu cô sắp không thở nổi rồi…

Bỗng nhiên có một luồng khí xông vào miệng cô, Tường Vi bị động tiếp nhận cảm giác mềm mại của đôi môi, còn có cảm giác bá đạo quen thuộc, tiếp đó, cô cảm thấy chân mình bị người ta nâng lên… hình như đang xé đi cái gì đó của cô!

Cô giặt mình mở to mắt, theo phản xạ tự nhiên mà la to…

“A…. ưm….”

Tiếng hét của cô bị đôi môi cố chấp đó nuốt lấy!

Lúc này Tường Vi mới tỉnh táo hẳn! Cô vùng vẫy mình, trời ạ, tên cầm thú này lại xông vào phòng cô lúc nửa đêm!

“Buông… ưm… buông ra!” Tường Vi cố gắng đẩy thân thể cao to trên người cô ra, “Đừng…”

Đừng đè lên con của cô!

“Nhớ tôi rồi sao, bảo bối?” hắn đè người xuống, lực đạo vừa phải, không hề đè ép lên người cô, chỉ là không cho cô có không gian đề vùng vẫy mà thôi, lộ ra ánh mắt đầy loã lồ trong đêm tối, đưa tay giật mạnh áo quần của cô: “Tôi nhớ em lắm rồi đó, tiểu Tường Vi của tôi…”

Cuối đầu ngậm lấy nơi đẩy đà của cô!

“Trời ạ! Đừng! ở đây là nhà họ Tả Đằng đấy….” cô hốt hoảng la lên, nhưng lại không ngăn cản được hắn, chỉ hai ba giây thôi hắn đã đem cự long của mình đặt đúng vị trí, thẳng người tiến vào bên trong cô…

“A…. đừng…”

Khô khốc đến nỗi đau đớn, bụng dưới Tường Vi lên trận co rút, trời ạ, đứa bé của cô!

Khoảng khắc mà hắn tiến vào, lý trí của cô hoàn toàn đỗ vỡ!

Cô điên cuồng vặn vẹo thân mình, đôi tay vẫn chưa liền vết thương không ngừng đấm lên người hắn, tên điên này! Hắn là một tên cầm thú! Cô không nhịn được khóc nấc lên….

“Hu hu hu, cút ra ngoài! Anh cút ra ngoài cho tôi! Anh muốn chính tay giết chết con anh sao! Hắc Diêm Tước! A…. tên cằm thú này! Anh là tên ác ma! Anh muốn giết chết no sao? Con ruột của anh đấy…. hu hu….”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.