TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỘC ÁC TUYỆT TÌNH

Chương 221 – Đoạn Tuyệt Tình Yêu Tokyo (4)



Nếu như bạn yêu một người nào đó, có thể hay không vì hắn mà sống, vì hắn mà chết? Nếu như tôi trả lời, tôi nhất định sẽ nói, điều đầu tiên nhất định là yêu thương người kia, nếu không thì bạn sẽ không dễ dàng hy sinh cho họ. Nhưng mà, cô yêu thương hắn sao?

— ——

Hắc Diêm Tước nhìn Thẩm Tường Vi xông ra ngoài, không để ý Tả Đằng Triết Dã đánh, dùng lực đẩy cậu ta ra, lụng lùng quát lớn nói: “Không muốn chọc tôi, thì nữ nhân kia, cả đời cậu cũng đừng vọng tưởng đụng chạm!”

Ném xuống một câu ngoan độc, chậm rãi sửa lại áo ngủ, trò chơi đêm nay làm hắn hết sức hài lòng, cảm giác thoải mái trong cơ thể làm cho hắn bốc cháy điên cuồng, bọn họ càng đau khổ, hắn càng hưng phấn.

Hắn liếc mắt nhìn mẹ Triết Dã, căm ghét chợt lóe lên, lập tức xoay người, bước ra, lạnh lùng rời đi.

“Tước…Không cần đi…Hu hu…Tước…” Tả Đằng Tây Tử nhìn bóng lưng hắn rời đi khóc lên.

Mẹ Triết Dã ngã xuống đất, ngơ ngác nhìn bóng lưng cao lớn của Hắc Diêm Tước, khóe mắt ướt đẫm, miệng thì thào nói: “Thực xin lỗi…Tước…Thực xin lỗi…Triết Dã…”

Tả Đằng Triết Dã cũng ngơ ngác một lúc lâu, cho đến khi Hắc Diêm Tước rời đi, hắn mới bỗng nhiên chạy ra ngoài: “Mạn Vi…”

Hắn không thèm quan tâm cô là phụ nữ của ai, hắn chỉ lo lắng cho cô, lo lắng cô không chịu nổi…

Thẩm Tường Vi lảo đảo chạy ra đường khóc, trong đầu cô trống rỗng, chỉ nghĩ muốn chạy khỏi nơi đây! Bất luận đi nơi nào, cô cũng không thể đối mặt cùng hắn!

Bầu trời đã gần hừng sáng, tờ mờ sáng hôm qua, cô cũng như vậy trốn ở đây, ở trên đường cô không nghĩ gặp được người! Không nghĩ tới cách một ngày, sáng sớm hôm nay đặc biệt lạnh lẽo, một bên chảy nước mắt, một bên hàm răng run lên.

Cô rất vất vả, chịu đựng thật cực khổ, ở trước mặt mọi người, làm bộ như không quen biết hắn, thật sự vất vả! Trước mặt hắn, hận hắn lại không thể khống chế được mà thương hắn, cô thật sự vất cả, tâm lương thiện, đau quá!

Hắn tàn nhẫn bày trò chơi để đùa giỡn, cô chơi không nổi. Cô bất quá trong miệng hắn chỉ là rác rưởi. Không phải hắn chọc thủng hài sao?

Cô ở trong lòng hắn, bất quá chỉ là hồ ly tinh, đồ đê tiện, mỗi một chữ một câu của hắn nói, đã hung hăng đánh vào trái tim yếu ớt của cô. Đau như dao cắt.

Cô thậm chí hoài nghi, tiết mục “Cường gian” kia, đều đã được tính kế từ lâu! Nếu không thì làm sao Triết Dã đúng lúc đó chạy đến? Nhới tới sáng hôm đó, mẹ Triết Dã chảy nước mắt, thì ra toàn bộ là trò chơi trả thù của hắn! Nghĩ đến Triết Dã, còn tất cả người Tả Đằng Gia, cô xấu hổ muốn chết.

Hắn hận cô, hắn cũng hận mẹ hắn! Cô cảm giác được.

Hắn hận tất cả bao nhiêu người? Thế giới của hắn trừ bỏ hận thù, không có ánh sáng mặt trời, không có mưa, hắn từng nói, hắn sẽ phá hủy mọi thứ.

Cố hiểu rõ hắn hận cùng với những trò chơi không từ thủ đoạn nào, chỉ là không nghĩ tới, người hắn hận cũng là mẹ Triết Dã.

Cô bi ai khi làm quân cờ của hắn, trò chơi kết thúc, hắn vẫn lạnh lùng như cũ muốn bắt cô trở về…Trở về….Sau đó lại sẩy thai sao?

Thượng Đế! Thẩm Tường Vi đau khổ đến thân thể mỗi tấc da, tấc thịt đều phát đau. Nước mắt không ngừng rơi xuống, cô rốt cuộc chịu không nổi nữa rồi. Là cô, cô là đồ ngốc, lại trở thành quân cờ cho hắn trả thù Tả Đằng Gia.

Bỗng nhiên nhớ tới Lễ Chúc Mừng đêm dó, nhớ tới Paris lần đó, thì ra toàn bộ đều bị hắn dụng tâm tính kế kín đáo! Hắn chẳng qua dùng cô để đả kích Triết Dã thôi.

Khó trách hắn muốn cô để cho Triết Dã yêu cô! Hắn muốn nhìn thấy Triết Dã đau khổ, hắn thật độc ác, không phải sao?

An ủi thân thể với cảm giác đau đớn, cô vẫn vọng tưởng cái gì nữa chứ? Hắn vốn độc ác, ngay cả đứa con của mình hắn cũng không cần, cô còn vọng tưởng cái gì nữa chứ.

Thẩm Tường Vi xuyên qua hành lang uốn khúc thật dài, chạy không có mục đích, cô muốn tìm cửa ra, cô nhất định phải trốn, nếu không cô không thể nào thở nổi nữa rồi!

“Đáng chết, Thẩm Tường Vi, cô đứng lại đó cho tôi”

Tiếng hét của Hắc Diêm Tước truyền đến từ phía sau.

Thẩm Tường Vi sợ đến mức thiếu chút nữa trượt chân, cô không dám quay đầu, còn gia thêm tốc cho bước chân, chạy nhanh về phía trước, cảm thấy bước chân của hắn càng ngày càng gần, trong lúc này cô thật rối loạn, đột nhiên…

Mấy chiếc xe hấp dẫn con mắt của cô.

Không có thời gian suy nghĩ, cô vội vội vàng vàng chạy lên, dùng lực mở xửa xe, chui vào chỗ tay lái, xoa xoa khuôn mặt ướt, dùng lực hít thở một hơi, dựa vào trí nhớ, nhớ lại lúc Triết Dã dạy cô kĩ thuật lái xe, khởi động động cơ.

“Thẩm Tường Vi..”

Đang chạy phía sau Hắc Diêm Tước bỗng nhiên hoảng sợ, cô ngồi ở trong xe, vừa lúc quay đầu lại, nhìn hắn một cái, đi theo, xe liền chạy ra ngoài.

“Mạn Vi” Tả Đằng Triết Dã cũng chạy từ phía sau tới, toàn thân đều bị thương, ngơ ngác nhìn chiếc xe chạy ra Tả Đằng Gia.

“Đáng chết, là ai đã dạy cô ấy lái xe” Hắc Diêm Tước nổi giận đá một cước vào không khí, xoay người nhìn thoáng qua Tả Đằng Triết Dã “Là cậu dạy có đúng hay không”

Một quyền đánh qua, đánh vào trên người Tả Đằng Triết Dã, đáng chết, cậu ta cư nhiên dạy cô kỹ thuật chạy trốn! Hai chân chạy, hắn chưa bao giờ lo lắng, nhưng lần này, người phụ nữ này cư nhiên lái xe chạy trốn, hắn như thế nào đuổi theo, sao dám đuổi, đó là xe, có khi gây tai nạn gì đó.

Tả Đằng Triết Dã bị đánh một quyền phun máu ” Cô… đi có một lần…” Lần đó, chính hắn là để ăn mừng cô nổi tiếng, tặng một chiếc xe màu trắng Volkswagen Beetle cho cô làm quà tặng, cô đi chỉ quá một lần.

Nặng nề thở một hơi, sắc mặt Hắc Diêm Tước nhất thời xanh mét, nguyền rủa một tiếng, hắn lập tức chạy đến ga ra, mở một chiếc xe, xe oanh một tiếng, chạy như bay rời đi.

Tả Đằng Triết Dã không cam lòng rớt lại phía sau, trên người còn đang chảy máu, cắn răng lảo đảo đi về chiếc xe, mở cửa ngồi vào, hắn thật sự lo lắng cho Mạn Vi, ầm một tiếng, theo sát phía sau, xe chạy ra ngoài…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.