Duy Ngã Độc Tôn

Chương 229 – Lạc Định Trần Ai!



Thế tục phạm vi năm ngàn dặm, năm quốc gia!

Người vừa mở miệng vẫn là gia chủ gia tộc giàu nhất thiên hạ, Tiền Đa Đa.

Mọi người dù đã có chuẩn bị sẵn tư tưởng, nhưng vẫn bị giá cả của hắn khiến cho thất điên bát đảo.

– Ông trời ạ, hắn còn có để cho người ta sống không? Mở mồm ra là năm quốc gia, đó là năm quốc gia đó, không phải con mẹ nó năm hộ gia đình đâu!

– Được rồi, hôm nay chúng ta vào đây quả thực là đáng giá! Có thể kiến thức loại rầm rộ cỡ này, thật sự là chuyến đi không tệ!

– Hôm nay dù sao cũng chân chính gặp kẻ có tiền, lão tử thật bội phục!

– Ha ha! Ngươi không phục sao, nhưng ta hiện giờ lại càng hâm mộ Tần gia kia. Ngươi nói, lần này Tần gia có thể tiến thân lên gia tộc nhất lưu hay không?

– Điều đó không phải lời thừa hay sao? Đổi lại nhà ai, nếu lập tức nắm trong tay năm quốc gia thì có thể tùy tiện tuyển nhân tài, hơn nữa người ta còn là thế gia luyện đan. Sao có thể không trở thành gia tộc nhất lưu được?

– Ta càng hâm mộ thanh niên thiên tài kia của Tần gia hơn. Nếu nhà của ta có hậu nhân như vậy, cho ta chết ngay bây giờ ta cũng cam tâm tình nguyện!

– Huynh đệ! Ngươi vẫn còn sống tốt mà, ngươi không chết được!

Gần như trong dự kiến của mọi người, đan phương này mới vừa bắt đầu đấu giá thì cả phòng đấu giá liền hoàn toàn tiến nhập vào trạng thái kịch liệt nhất!

Ghế lô trên lầu hai truyền tới tiếng nói lạnh lẽo:

– Thế tục giới ba quốc gia phạm vi ngàn dặm. Trong quốc gia sản vật phong phú, các loại linh dược linh hoa nhiều không kể xiết, cấm địa chắc chắn, cộng thêm một mạch khoáng linh thạch sản lượng một năm một ngàn linh thạch trung phẩm!

Hô!

Đại sảnh ầm ỹ lập tức khôi phục yên tĩnh, đều chuyển ánh mắt về phía tiếng nói phát ra từ gian ghế lô chữ thiên số 2 trên kia, Thôi gia!

Ánh mắt Tần Lập hơi nhíu lại. Vừa rồi hắn được phòng đấu giá Tứ Hải đưa tới tin tức về các gia tộc trong các ghế lô xa hoa trên lầu hai này.

Biết được lần này Thôi gia đến đây ba người thuộc dòng chính trực hệ, cùng với mười mấy võ giả cảnh giới Dung Thiên, tạo thành một đoàn đội thực lực mạnh mẽ. Bọn họ nếu đấu giá được đan phương này, Tần gia, có thể dễ dàng cầm lấy hay sao?

Cho dù Thôi gia không nuốt lời, giao đủ số cho Tần gia, nhưng mạch khoáng linh thạch kia căn bản chính một mạch máu của gia tộc! Bình thường ngoài một số ít con cháu trực hệ dòng chính, cho dù là tộc nhân thì hơn phân nửa là không biết vị trí cụ thể!

Loại đồ vật này sao có thể dễ dàng mà lấy ra trao đổi?

“Thôi gia quá nửa là không có hảo ý!” Tần Lập thầm nghĩ

Mà Thôi gia ra cái giá trên trời này lập tức khiến cho cả phòng đấu giá yên tĩnh lại. Gần như tất cả mọi người đều chờ đợi, xem còn có nhà nào còn có thể ra giá cao hơn Thôi gia!

Người giàu nhất thiên hạ Tiền Đa Đa mỉm cười, sắc mặt không thay đổi nói:

– Thật có lỗi, ta quên nói thêm, năm quốc gia kia của ta, cũng bao gồm hai cái quáng mạch linh thạch!

Oanh!

Cả đại sảnh dậy lên một trận kinh hô không thể ngăn nổi. Gần như tất cả đều bị kinh ngạc đến ngây người, đơ mắt cứng lưỡi nhìn người trung niên nho nhã vẻ mặt bình tĩnh đang ngồi đó, hoàn toàn nói không ra lời.

Lầu hai, trong ghế lô xa hoa số 2, người Thôi gia sắc mặt tối sầm, trong đó một lão già oán hận nói:

– Gia tộc giàu nhất thiên hạ kia muốn làm gì? Muốn trở mặt với Thôi gia ta sao?

– Đúng vậy! Bằng vào gia tộc nhất lưu hắn cũng muốn đối kháng với gia tộc chúng ta, thật sự là chán sống!

Một thanh niên hơn ba mươi tuổi lạnh lùng nói.

– Gia tộc giàu nhất thiên hạ cũng được truyền lưu từ thượng cổ xuống. Có người nói họ khống chế hơn mười quốc gia thế tục giới. Trên thực tế, theo ta được biết, quốc gia mà họ khống chế, không dưới năm mươi.

Một lão già đầu bóng lưỡng híp mắt bình thản nói.

– Sao có thể?

Có người không dám tin hỏi.

– Có gì không thể? Quốc gia trên Thiên Nguyên đại lục có ngàn vạn! Chúng ta tuy từ thời thượng cổ là thế lực đỉnh cấp, những chớ quên, trải qua nhiều năm phát triển, một số gia tộc hạ thấp mình chắc gì đã không còn lợi hại như chúng ta! Tựa như Tần gia kia, chẳng phải không lộ núi không lộ sông, hung hăng tát cho chúng ta một cái tát sao?

Lão già đầu bóng lưỡng không chút biểu tình, bình tĩnh nói.

– Tần gia? Một cái tiểu gia tộc mà thôi, sớm muộn gì cũng diệt bọn chúng!

Có người không phục, oán giận nói.

– Hiện giờ không được. Xem chừng Tiền gia cũng nhìn ra được tình cảnh Thôi gia chúng ta hiện giờ.

Một người thuộc trực hệ Thôi gia nói:

– Không đấu giá nữa, tặng cho chúng!

Lão già đầu bóng lưỡng khẽ gật gật đầu, thản nhiên cười nói:

– Đúng vậy! Tặng cho chúng. Không phải Tần gia còn có nữa sao!

Hí!

Những người khác trong ghế lô đều không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh, sau đó bừng tỉnh đại ngộ. Đúng vậy, tuy là Tần gia bán đi, nhưng trên tay họ khẳng định là còn có. Chính là không có quyền tiếp tục buôn bán, nhưng người ta tự mình dùng thì vẫn có thể mà!

– Anh minh! Thật sự là anh minh!

Trong lúc nhất thời, cả căn phòng xa hoa đều dậy lên như thủy triều.

“Anh minh cái rắm!” Tần Lập lạnh lùng cười: “Chuyển chủ ý sang đan phương của Tần gia sao? Nằm mơ đi! Thôi gia! Để ta xem xem con quái vật nhà ngươi còn có thể hoành hành bao lâu!” Hắn tra xét những võ giả này, lặng lẽ nghe bọn họ nói chuyện.

Đối với người khác, cho dù là cường giả Chí Tôn cũng hầu như không thể làm được. Tuy nhiên, với người tu luyện Tiên Thiên Tử Khí Quyết như Tần Lập mà nói thì khoảng cách chỉ như vậy thôi, thậm chí còn không cần tiêu hao tinh thần lực!

Lúc này, từ trên ghế lô lầu hai truyền đến tiếng nói:

– Năm quốc gia giới thế tục phạm vi năm ngàn dặm. Hai cái khoáng mạch linh thạch, cộng thêm chiến kỹ Thần cấp thuộc tính hỏa, một tâm pháp nguyên lực Thứ Thần cấp!

– Là Hỏa Kiếm Vương gia!

Tần Lĩnh Sơn thấp giọng, biểu tình trên mặt đã từ khiếp sợ chuyển thành chết lặng.

Về phần Tần Lập, đã sớm ngồi đơ ra đó, không biết nói gì cho phải. Chẳng lẽ đây chính là chênh lệch giữa thế lực đỉnh cấp và thế lực trung cấp sao? Việc này, thật là có phần khó tin mà!

Như Thanh Long quốc vậy. Trong hoàng thất, vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế có thể phụ tử tương tàn, huynh đệ tương tàn. Mà thứ trong mắt họ là vô cùng quan trọng không ngờ lại là thứ mà người ta đem ra trao đổi, thật không hiểu đây là một loại châm chọc hay là bi ai nữa!

Tần Lĩnh Sơn cười đến không khép miệng lại được, nhìn Tần Lập cười nói:

– Cháu cố bảo bối của ta, con mau sinh nhiều đứa con đi, nếu không thể tu luyện, thì cho bọn chúng qua thế tục giới làm đế vương đi! Ha ha ha!

Tần Lập không biết nói gì, Thượng Quan Thi Vũ thì sắc mặt ửng đỏ, Tần Hàn Nguyệt và Tần Văn Hiên thì có vẻ động lòng.

Tiếng nói của Lý Tứ Hải đã bắt đầu run rẩy rồi. Đừng nói là phòng đấu giá Tứ Hải, cho dù là cả Huyền Đảo, mấy ngàn năm qua chỉ sợ cũng chưa từng có lần đấu giá nào kinh tâm động phách như lần này!

– Còn ai có thể ra giá cao hơn không?

– Năm quốc gia, hai khoáng mạch linh thạch, một chiến kỹ Thần cấp, một tâm pháp nguyên lực Thứ Thần cấp lần một!

Im lặng!

– Lần thứ hai!

Lý Tứ Hải có chút lạc cả giọng. Đối với một võ giả cảnh giới Hợp Thiên mà nói, chuyện mất mặt thế này thật là một chuyện khó tin. Nhưng lúc này lại không ai chú ý tới sự thất thố của hắn, mà họ đều đang chờ thời khắc cuối cùng đang đến!

Nhiều người đều hướng ánh mắt về phía gia chủ Tiền Đa Đa, nhưng vị gia chủ Tiền gia thần bí này dường như đang ngủ vậy, ánh mắt híp lại. Mấy lão già hộ vệ bên cạnh vừa thấy đã không tầm thường, cũng đều bình tĩnh, không có cảm giác mất mát nào cả.

– Lần thứ ba!

Tiếng nói của Lý Tứ Hải run rẩy, gần như là yếu đến không thể thốt lên được nữa, sắc mặt đỏ lên, nói ra ba chữ cuối cùng, sau đó cả người hư thoát, đầu đầy mồ hôi, khom lưng thở hổn hển.

Lạc định trần ai!

Đám người Tần Lập và Thượng Quan Thi Vũ cũng thở dài nhẹ nhõm.

Về phần ba huynh đệ Tần Hải Dương, Tần Hải Giang, Tần Hải Hà này đều đã đỏ ửng cả hốc mắt, cảm động không thôi. Phải biết, hôm nay qua đi, nghĩa là Tần gia đã chân chính bước chân vào hàng ngũ các gia tộc đỉnh cấp trong Huyền Đảo!

Đúng vậy, mấy thứ này muốn tiếp thu còn cần một thời gian nhất định. Một là năm quốc gia thế tục, hoàng quyền thay đổi cũng cần thời gian hợp lại. Nhưng trong gia tộc thần bí thì thứ không thiếu nhất, chính là thời gian!

Tin rằng, không đến trăm năm, Tần gia sẽ chân chính trở thành một thế lực lớn, một đại gia tộc!

Trước mắt, cần phải dùng đan dược mà Tần Lập âm thầm cung cấp cho gia tộc, đồng thời mượn sức các gia tộc khác. Chỉ có như thế thì dù là Thôi gia cũng không thể ngăn cản Tần gia quật khởi!

Việc này gần như đã trở thành điều tất nhiên!

Hội đấu giá đã xong, nhưng mọi người mãi chưa muốn rời đi. Lý Tứ Hải cap hứng, bao hơn một nửa tửu lâu thành Phong Sa chiêu đãi các cường giả đến từ khắp nơi trong Huyền Đảo. Cơ hội này có thể nói là ngàn năm một thuở, tin rằng sau hôm nay, phòng đấu giá Tứ Hải sẽ thanh danh vang dội cả Huyền Đảo!

Thần thức của Tần Lập vẫn tập trung vào những người Thôi gia, nhưng bên kia sau khi mọi sự đã xong, liền mất hết tiếng nói chuyện, không còn động tĩnh gì nữa.

Tại cửa vào, đoàn người Tần Lập đi ra, liền có gia nhân Tần gia đưa lên một tá bái thiếp, đều là những người tới thành Phong Sa muốn được nhìn thấy vị quý nhân của Tần gia này.

– Tiền gia phú khả địch quốc! Băng Thiên Nhai! Hỏa Kiếm Vương gia! Nộ Kiếm Tiêu gia! Thiên Cơ Môn! Sát Kiếm Lâm gia! Dưới đó còn có rất nhiều bái thiếp, trừ Lãnh Kiếm thôi gia thì gần như tất cả các gia tộc có danh tiếng trên Huyền Đảo đều gửi bái thiếp tới! Một cái đan phương, một tuyệt thế thiên tài, cứ như vậy đưa tới sự chú ý của mọi người!

Tần Lập tiện tay đảo một cái, lúc nhìn thấy một cái bái thiếp, Tần Lập khẽ cau mày, Thiên Sát Môn! Tiện tay mở ra, sắc mặt Tần Lập đột nhiên đại biến!

Một cơn tức giận từ trái tim dâng lên.

Lúc này, đoàn người đi ra cửa thấy Tần Lập, ánh mắt đều dừng trên người hắn, trong đó còn có mấy người thậm chí không ức chế được sát khí trong mắt.

Là một người trung niên, nhìn khoảng bốn năm mươi tuổi, thản nhiên nói với Tần Lập:

– Ngươi chính là Tần Lập? Ngươi tốt lắm, tốt lắm!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.