Phong Lưu Pháp Sư

Chương 240 – Bữa Tiệc Cung Đình (Thượng)



Ngu Phượng chuyện trò rất vui vẻ cùng Đông Phương Uyển, không cần phải đón ý đẩy đưa mà Đông Phương Uyển cũng thực sự coi nàng như nữ nhi của mình. Ngu Phượng hiện tại cai quản phần lớn mọi chuyện lớn nhỏ của gia tộc, vô luận là kiến thức hay năng lực đều vượt trội hơn những nữ hài cùng trang lứa rất nhiều, đó cũng là một trong những lý do mà Đông Phương Uyển yêu thích nàng.

Sau khi nói chuyện, lại cùng với Long Nhất quấn quýt một hồi, Ngu Phượng mới ra về. Tuy nói rằng tới Đằng Long thành chủ yếu là muốn gặp tình lang, nhưng nàng còn có rất nhiều công việc cần thiết phải xử lý. Hơn nữa, đến tối toàn bộ người nhà của Long Nhất đều phải vào Hoàng cung dự yến, nàng danh bất chính ngôn bất thuận nên không tiện đi cùng.

Vào lúc hoàng hôn, ánh tịch dương tôn lên ráng màu rực rỡ, toàn bộ thế giới được bao phủ bởi một vẻ đẹp tráng lệ. Lúc này, cuộc sống về đêm của Đằng Long thành đã bắt đầu. Là một trung tâm thương nghiệp văn hóa hàng đầu của Thương Lan đại lục nên cuộc sống về đêm tại Đằng Long thành tất nhiên là muôn màu muôn vẻ. Phố xá chạy dọc theo ven hai bờ sông Kim Long là nơi tập trung đông người nhất vào buổi tối. Các quầy hàng trải dài san sát nhau nhìn không thấy điểm cuối, nếu như ăn xong có thời gian rảnh thì có thể đến đây đi dạo chợ đêm, hoặc là rủ dăm ba người bạn ngồi trên bãi cỏ tán dóc về những câu chuyện trên trời dưới đất, đó cũng là một phương pháp tuyệt vời để giết thời gian.

Hay như trong túi có dư dả tiền bạc thì tìm đến thanh lâu kỹ viện nghe cô đào ca múa một khúc cũng thật là tiêu sái. Đương nhiên, nếu nhìn trúng một cô nương nào đó, cũng có thể điên loan đảo phượng tiêu diêu một đêm.

Xã hội thượng lưu thì tất nhiên là có phương pháp tiêu khiển của xã hội thượng lưu. Ví dụ như tửu hội, yến hội, thậm chí còn có cả dạ hội quần giao dâm loạn, chủng loại phong phú, chỉ cần ngươi có thân phận, các kiểu hoạt động mỗi đêm đều không thiếu.

Cung đình yếu hội là cấp bậc cao nhất của Đằng Long thành, là nơi tự do, thoải mái để quan viên thượng lưu gặp gỡ, có thể đưa gia quyến cùng tham gia. Cung đình yến hội cũng được gọi là yến hội kết thân, vì có nhiều người trong quan trường vì lợi ích đều muốn câu kết với nhau. Tất nhiên là sản sinh ra rất nhiều liên minh, mà phương pháp liên minh đáng tin cậy nhất chính là làm thông gia. Cho nên luôn luôn có nhiều người nhân cơ hội này mang theo thiên kim và công tử đến ra mắt, để cho họ tự do phát huy. Dù sao thì những người tham gia cung đình yến hội ai mà chẳng là người có thân phận, địa vị nên chẳng phải lo là không được môn đăng hộ đối.

Long Nhất mặc áo màu bạch kim có hình trăng lưỡi liềm, mái tóc đen nhánh lãng tử vuốt ngược ra sau, trong vẻ nho nhã còn kèm theo mấy phần phóng túng, phối hợp với nụ cười mỉm tựa hồ như vĩnh viễn treo trên môi cùng một khí chất khó diễn tả, đúng là một thế gia công tử phong lưu văn nhã.

Đông Phương Uyển nhìn nhi tử của mình với vẻ hài lòng, cười nói: “Vũ nhi, tối nay có thể sẽ có không ít tiểu thư nhà thế gia vọng tộc bị con làm mê mẩn đó.”

Long Nhất cười he he, đáp: “Phải biết con là nhi tử của ai chứ.”

Đông Phương Uyển lập tức mặt mày hớn hở. Nhi tử anh tuấn như vậy lại còn rất có bản sự, phận làm mẹ như bà tất nhiên là tự hào vạn phần rồi.

Cỗ xe ngựa lộng lẫy có khắc tộc huy của Tây Môn gia tộc bắt đầu chuyển bánh đi tới Hoàng cung.

Đối với Hoàng cung Long Nhất tuyệt không xa lạ gì. Trong ký ức Tây Môn Vũ đã đến đây rất nhiều lần, trừ nội cung ra thì các chỗ khác đều rất quen thuộc.

Yến hội được cử hành trong ngự hoa viên, khi Long Nhất tới thì ở đây đã tràn ngập tiếng người huyên náo, những người ăn mặc hoa lệ đang túm năm tụm ba tán chuyện. Thứ hấp dẫn Long Nhất chính là đám tiểu thư mày thanh, mắt sáng, răng trắng bóc, khí chất tao nhã. Hắn một mặt chăm chú hân hưởng, một mặt trong lòng thầm đánh giá, bình phẩm. Tuy rằng dáng dấp cũng khá, nhưng so với Long Linh Nhi và tiểu muội Vô Hận thì vẫn còn kém một đoạn xa.

Nhìn thấy Tây Môn Nộ đã tới, rất nhiều người bắt đầu vây lấy ân cần chào hỏi.

Tây Môn Nộ vừa trả lời đáp lễ vừa giới thiệu Long Nhất. Kiểu xã giao này đối với Long Nhất mà nói thì đương nhiên không thành vấn đề.

Trải qua việc Long Nhất tạo nên đôi người tuyết khổng lồ hồi sáng, đã không còn ai dám coi thường cái gã công tử diêm dúa ngày ấy nữa. Rắm ngựa tất nhiên là ùn ùn phóng tới, xem Long Nhất như là một thiên tài vạn năm khó có được một, chỉ có ở trên trời, dưới đất bói không ra.

Kỳ thật đối với tư liệu về các quan viên trong triều đình, người nào nằm trong phạm vi ảnh hưởng của Tây Môn gia tộc, người nào về phe Hoàng đế Long Chiến đối lập với Tây Môn gia tộc, Long Nhất đều đã sớm thuộc nằm lòng.

Sau một hồi vất vả giới thiệu giáp vòng, Tây Môn Nộ cùng đám quan viên quan hệ mật thiết tụm lại một chỗ bàn chuyện, Đông Phương Uyển cũng hòa vào trong đám mệnh phụ phu nhân. Long Nhất tìm được cơ hội liền một mình lượn lờ trong ngự hoa viên, thỉnh thoảng lại bốc một ít bánh trái tinh mĩ ném vào trong miệng, tựa hồ tuyệt không biết mình đã trở thành tiêu điểm của mọi người.

Giờ đây Long Nhất không còn như Tây Môn Vũ trước kia nữa. Qua sự việc buổi sáng, hảo cảm của đám tiểu thư phu nhân đối với hắn tăng lên rất nhanh, vì thế thỉnh thoảng lại có một vài tiểu thư tự cho là mình cũng có vài phần tư sắc đi lướt qua cạnh hắn, làm ra vẻ vô tình đánh rơi hoặc là chiếc khăn tay, hoặc là cây thoa cài đầu, nghĩ mọi biện pháp nhằm thu hút sự chú ý của hắn. Long Nhất lại cũng ôn nhu văn nhã nhặt lên trả lại cho tiểu thư người ta, ánh mắt lại cũng đong đưa oanh oanh yến yến khiến trái tim thiếu nữ run rẩy, rồi tiêu sái quay mình rời đi, quả thật là khiến cho người vừa yêu lại vừa hận.

Lúc này, Long Nhất đột nhiên phát hiện trước mặt có hai mấy quý công tử xun xoe ân cần vây quanh ba nữ hài, mà hai người trong đó là người mình quen biết. Một người là Nam Cung Hương Vân, một là Đông Phương Khả Hinh, người còn lại là một thiếu nữ toàn thân vận lễ phục màu đen, dáng vẻ cô ngạo như một con hắc thiên nga. Nàng trang điểm rất nhẹ nhàng, mày ngài mắt phượng, nhưng thần tình lại lạnh lùng lãnh đạm, tựa hồ căn bản coi đám quý công tử đó như không khí.

Long Nhất nghĩ một chút, dường như hơi có ấn tượng đối với thiếu nữ này nhưng nhất thời không nhớ ra nổi. Sau để ý nghe mấy câu đối thoại, nghe thấy một vị công tử gọi nàng là Bắc Đường tiểu thư, Long Nhất mới nhớ ra thiếu nữ đó có lẽ là đại tiểu thư Bắc Đường Vũ của Bắc Đường gia tộc, rất ít khi lộ diện tại nơi đông người.

Dường như cảm nhận thấy ánh mắt của Long Nhất, Bắc Đường Vũ khẽ nghiêng đầu nhìn lại, đôi mắt lãnh đạm khẽ chớp động rồi nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ tĩnh lặng như mặt giếng, không hề liếc nhìn Long Nhất lần nào nữa.

Lúc đó Nam Cung Hương Vân và Đông Phương Khả Hinh cũng đã nhận ra Long Nhất đang ở gần đó. Nhưng biểu hiện của hai người lại không giống như bình thường. Đông Phương Khả Hinh không giống như trước luôn chạy lại quấn quýt lấy hắn mà ngược lại quay sang cười nói rôm rả với mấy công tử bên cạnh. Nam Cung Hương Vân lại nhìn hắn một cái với ánh mắt phức tạp, rồi không ngờ cũng không lý tới hắn, tiếp tục trò chuyện với những người khác.

Long Nhất nhíu mày, sau đó lắc đầu cười cười, không để ý tới bọn họ nữa, lấy một chung rượu rồi quay mình rời đi. Nhưng khi hắn vừa quay mình, ánh mắt của Nam Cung Hương Vân và Đông Phương Khả Hinh lại không hẹn cùng dính chặt lên bóng lưng hiên ngang của hắn.

Long Nhất nhớ trong ngự hoa viên có một cái hồ nhân tạo nhỏ, hắn thấy sắc trời còn sớm, mà yến hội phải đợi sau khi Hoàng đế Long Chiến đến mới chính thức cử hành, liền tính lỉnh đi thư giãn một chút.

Lúc Long Nhất vừa mới tới bên hồ, đột nhiên một thâm âm hùng hậu vang lên: “Tây Môn Vũ, đã lâu không gặp a.”

Long Nhất quay mình, liền thấy một nam tử mình mặc y phục hoàng thái tử, đầu đội mũ vàng dẫn theo một nương tử mĩ lệ ngực nở eo thon đang nhìn hắn với chút tiếu ý khó giải thích.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.