Quan Thuật

Chương 240 – Ích Kỷ Là Bản Tính Của Con Người.



– Hoành Võng! Cậu vừa nói cái gì đấy!

Vu Kiến Thần đột nhiên đứng phắt dậy mở miệng mắng, suy nghĩ một chút hiểu ra rồi ngồi xuống, thở dài:

– Ai! Hoành Võng, anh biết em là vì anh, cũng như ** vì Chu Chính Dương mà muốn mượn tay cậu Diệp hại anh, tuy nhiên anh cảnh cáo cậu nói năng phải thận trọng một chút.

Sau này ngàn vạn lần đừng nghĩ như vậy nữa, giết người là phải đền mạng, chỉ là một cái ghế cục trưởng cục công an thôi, cùng lắm thì không làm.

Cậu Diệp là anh em tốt của anh, Vu Kiến Thần này cũng không phải là người tốt, thu ít rượu thuốc, thích ăn ăn uống uống, nữ nhân cũng chơi không ít. Tuy nhiên chưa từng lấy quá nhiều tiền, chuyện thương thiên hại lý cũng chưa từng làm qua, đó chính là tuyệt lộ a.

– Anh vợ, em lúc đó hồ đồ, tuy nhiên nếu không phải tới lúc bất đắc dĩ thì quyết không làm. Chẳng qua mới có ý nghĩ như vậy….Tôi xin cậu Diệp tha thứ nhé, để tự phạt 10 chén, uống uống uống……

Phạm Hoành Võng rất hối hận, tuy nhiên người này cũng coi như thành thật, chuyện này cũng có thể nói ra nên Diệp Phàm cũng thấy cảm động.

– Tốt! Anh Phạm đúng là thẳng thắn, đàn ông là phải vậy, nam nhân không có âm mưu gì thì đâu phải là đàn ông, có câu muốn thành đại sự không câu nệ tiểu tiết mà.

Tuy nhiên có một điểm mấu chốt, để tôi gọi điện thoại cho thử cho anh Thiết, buộc anh ấy phải giúp.

Trong lòng Diệp Phàm tuy cũng không cảm thấy dễ chịu lắm nhưng nhất thời hào tình nổi lên, uống xong chén rượu thì lấy điện thoại ra gọi:

– Anh Thiết, anh giúp em đẩy Phạm Hoành Võng lên chức, chuyện này em sẽ ghi nhớ. Em hứa sang năm sẽ giúp lại anh.

Diệp Phàm dứt khoát.

– Nghĩ kỹ chưa.

Thiết Chiêm Hùng lạnh lùng hỏi.

– Nghĩ kỹ rồi.

Diệp Phàm không hề chần chừ.

– Đến lúc đó thì đừng có chối nhé, anh sẽ yêu cầu cậu đi hoàn thành một nhiệm vụ rất nguy hiểm, có tám phần là chết chắc, vì một cái ghế cục trưởng như vậy có đáng không?

Thiết Chiêm Hùng ngoài miệng lạnh lùng nhưng trong lòng cũng thầm cao hứng, “ Tốt! Tốt! Tiểu tử này chịu cầu cạnh mình là tốt, đừng nói là một cái ghế cục trưởng cục an ninh thành phố, cho dù là cục trưởng cục anh ninh tỉnh mình cũng có thể sắp xếp được. Một cái ghế nho nhỏ như vậy đổi lại một lần cao thủ như cậu ra tay thực hiện nhiệm vụ quan trọng, đáng giá! Quan trọng nhất là lần này sẽ đem cậu trói chặt với Liệp Báo rồi, ha ha……”

Thật ra thì Thiết Chiêm Hùng đối với chuyện của Diệp Phàm bị hãm hại vừa rồi vô cùng căm tức, đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của tổ 8 tý nữa bị đường đường là một cục an ninh quốc gia hại chết, chuyện này nói ra thiên hạ cười cho vỡ mồm.

Vì thế y muốn an bài một người tin tưởng vào vị trí cục trưởng cục an ninh thành phố Mặc Hương để tránh cho chuyện xưa tái diễn.

Thành phố Mặc Hương là một thành phố lớn, có hơn 600 vạn nhân khẩu, hơn nữa đường ven biển cũng tương đối dài, được gọi là con đường vàng.

Gần đây các tổ chức đặc vụ của một số quốc gia đã nhiều lần tổ chức xâm nhập vào thành phố, vì thế sau khi cục trưởng Nguyễn rút lui cần phải an bài một người thực sự tin cậy để làm việc.

Hơn nữa đối tượng bồi dưỡng Diệp Phàm chắc mấy năm này tạm thời sẽ còn ở đây, nếu gặp phải chuyện lớn gì mà mình vắng mặt thì có thể bảo cậu ta ra mặt chống đỡ.

Sau này Diệp Phàm có thể leo lên các cấp cao hơn cũng có thể trợ giúp một số chuyện như điều tra án bên chính quyền cũng dễ dàng hơn, tuy nhiên những chuyện này thì Diệp Phàm không tính được xa như vậy thì tầng cấp của hắn chưa đến.

– Đáng giá!

Diệp Phàm nói gọn.

– Tốt! Quyết định vậy đi.

Thiết Chiêm Hùng cũng dứt khoát cúp điện thoại.

– Cục trưởng Phạm, anh Thiết đồng ý sẽ nói với lãnh đạo tỉnh một tiếng, có thể thành hay không thì tôi cũng chưa biết.

Diệp Phàm cũng không dám khẳng định chuyện này.

– Tốt! Bất kể thành hay không cũng được, phần nhân tình này của cậu Diệp, Vu Kiến Thần tôi nhớ kỹ. Sau này có việc cứ nói với anh một tiếng, ha ha ha! Cạn chén.

Vu Kiến Thần giơ lên hào sảng.

– Cám ơn cậu Diệp, phần nhân tình này, Phạm Hoành Võng tôi sẽ nhớ kỹ.

Phạm Hoành Võng cũng hơi kích động, tuy nhiên che giấu rất tốt.

Ba người uống đến gần một giờ rưỡi chiều, đang định về phòng nghỉ ngơi thì điện thoại của Phạm Hoành Võng vang lên.

– Hoành Võng, chúc mừng cậu a!

Giọng nói vui mừng của cục trưởng Nguyễn Kiến Bình vang lên trong điện thoại .

– Nguyễn…… Cục trưởng Nguyễn, chuyện vui gì vậy?

Phạm Hoành Võng khẩn trương, chuyện này chắc là có liên quan đến vị trí cục trưởng bởi vì một tiếng trước Diệp Phàm vừa gọi điện thoại cho đoàn trưởng Thiết, chắc y đã nói với lãnh đạo tỉnh.

– Chú ý giữ bí mật chuyện này, tuyệt đối không thể lộ ra, bao gồm cả anh vợ của cậu đấy, biết chưa?

Giọng của Nguyễn Kiến Bình nghe rất nghiêm trọng, giống như đặc vụ của quốc dân đảng tổ chức nói chuyện vậy.

– Tuân lệnh!

Phạm Hoành Võng là phó cục trưởng cục an ninh nên hiểu được quy định bảo mật liền che điện thoại đi vào phòng vệ sinh để nghe.

– Cậu đã được phê chuẩn, ba tháng sau sẽ tiếp nhận vị trí của tôi. Không dễ dàng a! Chuyện này có vẻ kỳ lạ, cậu đã đi tìm đoàn trưởng Thiết sao?

Nguyễn Kiến Bình cũng cảm thấy hơi thắc mắc, bởi vì chuyện này mà lúc sáng lão đã đề tỉnh Phạm Hoành Võng .

– Tôi…… Tôi…… Vào một giờ trước tôi vừa thỉnh cầu Diệp Phàm gọi cho đoàn trưởng Thiết, đâu ngờ lại có kết quả nhanh như vậy.

Chuyện này thật đúng là làm khó đồng chí Diệp Phàm, hình như đầu tiên đoàn trưởng Thiết không đồng ý hỗ trợ, sau đó Diệp Phàm lại gọi tiếp ép đoàn trưởng Thiết, hai người còn giống như nói điều kiện, nhiệm vụ gì đó, tôi nghe không rõ.

Lúc trước tôi hoạt động ở trên tỉnh, cũng có tìm một số lãnh đạo liên quan, có phải là bọn họ nói chuyện hay không.

Phạm Hồng Võng bây giờ vẫn còn chưa tin, thầm nghĩ mình may mắn, là do hai phó cục trưởng lúc trước đã nói chuyện giúp mình.

– Tìm người nào?

Nguyễn Kiến Bình hỏi luôn.

– Phó cục trưởng Trịnh và phó cục trưởng Thiết.

Phạm Hoành Võng ấp a ấp úng.

– Không có tác dụng đâu! Cậu trúng phải độc đắc rồi biết chưa, vào một giờ trước, cú điện thoại của Diệp Phàm đã đưa cậu lên chiếc ghế này đấy.

Cậu sắp lên chức cục trưởng, cũng cần phải biết một vài chuyện cơ mật trọng yếu, vì sau này cậu cũng có quyền đó.

Cậu nghe đây, đoàn trưởng Thiết Chiêm Hùng là người chỉ huy hệ thống an ninh bảy tỉnh phía nam, y mới là người có quyền lớn nhất.

Cục trưởng Nguyễn vừa nói ra thân phận của Thiết Chiêm Hùng đã khiến Phạm Hoành Võng cả kinh thất thanh kêu á một tiếng .

– Ha ha, bình thường thôi, bất cứ người nào nghe đến chuyện cơ mật cấp S này cũng thế.

Cục trưởng cục an ninh bảy tỉnh phía nam đều là cấp dưới của y, y vốn là người đứng đầu tổ tám của tổ A đóng trong căn cứ Liệp Báo ở Thủy Châu.

Chuyện này vốn chuyện cơ mật, lúc cần thiết y có thể trực tiếp điều động hệ thống công an, an ninh, cảnh sát vũ trang, tình báo, thậm chí bộ đội chính quy để ngăn chặn âm mưu phá hoại tổ quốc của tổ chức hay cá nhân.

Cục trưởng Phí trên tỉnh vừa gọi điện thoại, chính thức báo cho cậu sáng ngày mai lên tỉnh nói chuyện. Chắc rằng sau đó sẽ có người dẫn cậu đến trụ sở Liệp Báo nhận thức, tiếp đó còn phải huấn luyện trong đó chừng nửa năm.

Hãy làm cho thật tốt nhé, Hoành Võng, nhất định phải giữ mình ra sức vì nước vì đảng. Chuyện lần trước của Diệp Phàm chính là một sự cảnh cáo.

Sau này ngàn vạn lần chớ đi sai đường, một bước sai cả đời ân hận, nhớ kỹ, nhớ kỹ. Hơn nữa nhất định phải tôn trọng Diệp Phàm, là ‘Tôn trọng’ biết không? Chuyện lần này của cậu tôi cũng nghe đoàn trưởng Thiết nói qua rồi, là Diệp Phàm xuất lực mạnh, thậm chí là dùng tính mạng đổi cho cậu cái ghế này đấy, tôi cũng không rõ lắm nhưng cậu tuyệt đối phải tôn trọng hắn.

Nguyễn Kiến Bình nói xong một hồi lâu mà Phạm Hoành Võng vẫn ngơ ngác ngồi trên bồn cầu chưa phục hồi lại được tinh thần, lẩm bẩm:

– Tôn trọng Diệp Phàm, tôn trọng, nói tới ba lần tôn trọng, chẳng lẽ Diệp Phàm là đại nhân vật gì sao, chuyện này là không thể nào, chắc là do nhìn vào mặt mũi của đoàn trưởng Thiết .

Sau khi trở ra, mặt mũi của Phạm Hồng Võng hồng hào, ấn đường tỏa sáng, cả người khí sắc đại biến, gần như là hai người khác hẳn nhau, khiến cho Vu Kiến Thần vừa nhìn thấy đã kinh ngạc kêu lên:

– Hồng Võng, cậu vào nhà cầu sao giống như uống quỳnh tương ngọc dịch vậy, có phải nhặt được cửu chuyển tiên đan của Thái Thượng đánh rơi không, ha ha ha……

– Anh Phạm có việc mừng mà.

Diệp Phàm có biết về tướng thuật nên đã sớm đoán được, thầm nghĩ chẳng lẽ là vị trí cục trưởng đã định rồi, đoàn trưởng Thiết không lẽ nhanh như vậy chứ, hay là có người khác giúp.

– Ha ha ha…… Cậu Diệp, tôi……tôi mời cậu trước ba chén.

Phạm Hồng Võng hào sảng khác thường, giơ chén lên cảm thấy quá nhỏ liền rất mất phong độ gào toáng lên bảo người phục vụ đổi ba chén khác cực lớn, thực ra là vốn là ba cái bát đựng súp.

– Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy? Không phải là chuyện thăng chức chứ!

Diệp Phàm nhịn không được.

– Ha ha……

Phạm Hoành Võng cười không đáp.

– Thằng ranh này, dám chơi trò với anh rể phải không, chán sống rồi à?

Vu Kiến Thần giơ tay lên dọa đánh.

– Được rồi anh vợ, vị trí cục trưởng đã định.Chuyện này thật đúng là do đoàn trưởng Thiết mới vừa rồi chiếu cố, thật ra người trực tiếp chính là cậu Diệp, vì thế em mới kính trước cậu ấy ba chén lớn để cảm tạ.

Phạm Hoành Võng mỉm cười.

– Tốt! Tốt! Cùng chạm nào!

Diệp Phàm kêu lớn, cả ba cùng giơ ba cái chén cạn sạch.

– Cậu Diệp, tôi có một người anh em tên là Vương Tuấn Ngang, năm nay chừng hai tám tuổi nhưng đã là tổng giám đốc tập đoàn Thiên Phục.

Dĩ nhiên, đây là của cha hắn là chủ tịch Vương một tay cực khổ dựng nên. Tuy nhiên Vương Tuấn Ngang cũng là du học sinh, tốt nghiệp trường đại học kinh doanh Harvard vừa mới trở về nước ba năm. Tập đoàn Thiên Phục do cha gã sáng lập từ số vốn ban đầu là 3000 vạn giờ đã có tài sản là 1,3 tỷ.

Sau khi chuyển thành tập đoàn cổ phần thì tổng số vốn đạt đến 2, 2 tỷ, nghe đâu có kinh doanh liên quan đến quần áo, ví dụ như tơ dệt sợi tổng hợp, vải vóc…Sau này cậu Diệp muốn tìm người đầu tư đến Lâm Tuyền hay huyện Ngư Dương thì với giao tình của tôi chắc sẽ không thành vấn đề, ít nhất cũng phải có dự án 3500 vạn.

Phạm Hoành Võng hào sảng quăng ra cái bánh này, nếu không còn cảm thấy băn khoăn.

– Cám ơn! Sau này có cơ hội, tôi nhất định sẽ gặp người bạn Vương Tuấn Ngang đó.

Diệp Phàm vui vẻ, có thể thu hút được dự án đầu tư thì là chuyện tốt vô cùng với Lâm Tuyền.

Tuy nhiên trước mắt Diệp Phàm vẫn phải tập trung vào chuyện nhà máy giấy, giải quyết xong chuyện này rồi hãy nói. Nếu như cứ mù quáng thu hút đầu tư chỉ tổ đem lại công lao cho Mâu Dũng, chuyện như vậy dĩ nhiên Diệp Phàm sẽ không làm.

Sau khi nghỉ trưa một chút thì Diệp Phàm chạy đi tìm người chơi đồ cổ là Lôi Thản tiên sinh kia.

Bộ dạng của Lôi Thản đúng là hơi kỳ dị một chút, tuổi chừng ba mươi nhưng nhìn hết sức già dặn, còn để thêm một bộ râu dài dưới cằm, mặc một bộ quần áo cổ màu xanh, tuy nhiên đã được công nghệ hiện đại cải tiến qua, gần giống như trang phục đại học sĩ đời Đường, nói dễ nghe thì hơi kỳ lạ, nói khó nghe thì đúng là đồ điên.

Gã há miệng ra cũng mang phong cách thời xưa, chắp tay:

– Huynh đài họ gì?

Diệp Phàm vội vàng học theo mấy phim cổ trang như trong TV, khom người hành lễ:

– Tại hạ họ Diệp, tên Phàm, gọi đầy đủ là Diệp Phàm.

Hắn nói xong cảm giác rất kỳ quái, tuy nhiên rất mới mẻ, suýt sặc cười.

Tề Thiên thì đã không chịu nổi, chạy vội vào phòng vệ sinh cười phá lên, còn Mã Lạp chắc đã sớm quen rồi nên cũng không có biểu hiện gì.

– Anh Mã, lấy cái hộp gỗ Thiết đàn kia ra cho tôi xem đi.

Lôi Thản là một người mê đồ cổ, nói luôn vào vấn đề chính.

Sau khi nhìn thấy cái khúc gỗ kia thì ánh mắt của gã đột nhiên trở nên sắc bén.

– Quái! Ánh mắt Lôi Thản này thoáng cái đã sắc bén như vậy, không hổ là truyền nhân của lưu phái Mạc Kim Môn chuyên đi đào trộm mộ.

Diệp Phàm thầm nghĩ rồi cũng cảm thấy hết sức hứng thú, chuyện trộm mộ tương đối thần bí, những vật trong đó còn đáng sợ hơn, thật đúng là khâm phục những người dám vào đó.

– Không tệ! Chắc là đồ cổ có niên đại vào 300 năm trước.

Lôi Thản khẽ vuốt râu, thản nhiên cầm cái khối gỗ như là bảo bối, thậm chí còn đem lên miệng liếm mấy cái như là cao lương mĩ vị, Tề Thiên và Diệp Phàm thấy vậy tý nữa thì hóa đá.

– **! Tên này đúng là điên cuồng rồi, chuyện vậy mà cũng làm ra được.

Diệp Phàm thầm mắng một câu, bất giác cảm thấy hơi lạnh.

Hăn nghĩ chắc người này yêu đồ cổ còn hơn cả vợ, đúng là si mê đến điên cuồng, cấp bậc đại sư a!

– Ha ha! Các cậu cảm giác tôi rất quái phải không, thật ra mỗi người đều có đam mê, chỉ là khác nhau về sở thích thôi.

Ví dụ như có người thích ra sân chơi Golf, tôi thấy cầm cái gậy chạy đi chạy lại như vậy có gì thú vị chứ.

Lôi Thản rất thản nhiên, lộ ra một vẻ nho nhã khác hẳn vừa rồi.

Làm Diệp Phàm hơi kinh ngạc, thầm nghĩ, “ Đúng là điển hình của người đa tính cách, biến hóa như vậy đúng là cao thủ.

Nếu ở trong quan trường mà mình làm được như vậy chắc là phải đứng đầu một thành phố hay tỉnh rồi thì may ra, đường còn dài mà, không biết có lúc được phong quang như vậy không!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.