Duy Ngã Độc Tôn

Chương 240 – Ta Đã Trở Về



Chiếc xe ngựa xa hoa chạy nghênh ngang, lưu lại một đám quân trấn thủ giống như đá. Thẳng đến khi xe ngựa đi xa, mới có người nhớ tới người hoàng gia cung phụng được bọn họ coi như thần, có người chạy nhanh tới, đã thấy hoàng gia cung phụng ngày thường cũng không liếc mắt nhìn bọn họ một cái. Giờ phút này giống như một con chó, mềm nhũn nằm trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích!

Một ngụm máu từ trong miệng của lão chảy xuống.

Có người sờ nhẹ trên cổ Thôi Trung Nhạc một chút, hoảng sợ nói:

– Cung phụng… Cung phụng đã chết!

– Cái gì? Muốn ta rút binh?

Trong hoàng cung Tân Tần quốc, Thôi Khởi với một thân hoàng giả uy nghiêm đập một cái nát cái bàn, quay về phía tướng quân trấn thủ biên cảnh đang quỳ dưới đất lạnh run mà hỏi.

– Đúng vậy! Người trong xe ngựa kia ngay cả mặt mũi cũng chưa lộ, chỉ dùng khí thế, liền đánh chết cung phụng đại nhân.

Tướn quân trấn thủ biên cảnh run run nói, cũng không dám ngẩng đầu lên. Ai mà chẳng biết bản thân hoàng đế Tân Tần quốc chính là một cao thủ có thực lực cường đại, vạn nhất chọc giận hắn, một cái tát cũng chụp chết. Cái chết đó có thể là rất oan.

Hô!

Trong hoàng cung, rất nhiều người không kìm nổi hút một ngụm lương khí, dùng khí thế đánh chết võ giả có cảnh giới Phá Thiên? Đây là thực lực gì?

Trong lòng rất nhiều người sinh ra một ý niệm trong đầu: “Chẳng lẽ là gia tộc và môn phái nào đó sau lưng năm nước rốt cục không kìm nổi, muốn hoàn toàn xé bỏ thể diện với Tân Tần quốc sao? Nếu thực sự như vậy, chuyện này phải lập tức bẩm báo Thôi gia Huyền Đảo mới được!”

Thôi Khởi cũng không kìm nổi kinh hãi trong lòng, hỏi:

– Nhưng có người nào thấy trong xe ngựa kia, là người nào hay không?

Tướng quân trấn thủ biên cảnh kia thấp giọng nói:

– Người thấy thì đã chết rồi.

– Ngươi…

Thôi Khởi hận không thể một cước đá chết kẻ bất lực này, ngay cả hình dạng đối phương như thế nào cũng không thấy được thì ngươi còn tới đây làm gì?

– Tuy nhiên…

Tướng quân trấn thủ biên cảnh kia bị một thân khí thế của Thôi Khởi sợ tới mức chút xúi nữa không khống chế. Điều này không thể trách tướng quân trấn thủ biên cảnh này nhát gan, thật sự là khí thế Thiên cấp của Thôi Khởi quá nặng, khi bộc phát ra thì người bình thường làm sao có thể chịu được?

– Tuy nhiên cái gì? Nói mau đi!

Một tên thái giám bên cạnh Thôi Khởi quát lớn gay gắt.

– Tuy nhiên có binh sĩ, nghe thấy người bên trong đó nói chuyện, nghe ra cũng rất trẻ tuổi.

Trong lòng tướng quân trấn thủ biên cảnh kia lo lắng một chút, dù sao đối phương ngay cả hoàng gia cung phụng đều có thể đánh chết, huống chi loại tiểu nhân vật như hắn, ngăn không được, cũng không thể trách hắn được. Trong lòng thầm mắng tên thái giám bên cạnh Thôi Khởi: “Một thứ không có trứng, cũng dám nói vậy với bản tướng quân, ngày sau ngươi thử đến biên cảnh, xem lão tử làm sao thu thập ngươi!”

– Tuổi trẻ?

Rất nhiều người trong phòng lập tức rơi vài trầm tư.

– Bọn họ đi đến phía nào?

Thôi Khởi trầm giọng hỏi:

– Không nói muốn đi đâu sao?

– Hồi bẩm bệ hạ, bọn họ đi về phía cảnh nội của Đại Tề quốc, không nghe nói là muốn đi đâu.

Tướng quân trấn thủ biên cảnh suy nghĩ, bỗng nhiên nói:

– Đúng rồi! Chiếc xe ngựa kia, thuộc hạ thật sự có nhận biết, là một nhà xe ngựa rất lớn ở Tân Tần quốc, tổng bộ ở ngay tại thành Tây Phong!

– Thành Tây Phong?

Thôi Khởi cùng với mấy lão già ngồi ở dưới liếc mắt nhìn nhau, cũng nhìn thấy một chút vẻ hoảng sợ từ trên mặt đối phương.

– Hoàng thượng! Chẳng lẽ những người này là từ nơi đó ra? Chẳng lẽ là tiểu tử kia?

Một lão già áo xám cau mày nói.

Sắc mặt Thôi Khởi nháy mắt trở nên có chút khó coi, tay trong hoàng bào, cũng không kìm nổi có chút run nhẹ. Hắn xuất thân từ Thôi gia một trong những siêu cấp thế lực Huyền Đảo, tuy không thuộc dòng chính nhưng thân phận này cho dù ở trên Huyền Đảo, cũng cao quý vô cùng; càng đừng nói trong thế tục này, cho tới bây giờ không có bất cứ người nào có thể được hắn đặt trong mắt.

Nhưng hắn vĩnh viễn cũng không quên được. Mấy năm trước lần làm nhục đó, được hắn coi là một sự sỉ nhục lớn nhất cả đời này! Gã thiếu niên đáng chết Thanh Long quốc kia, vào đêm đó, trêu chọc toàn bộ hoàng thất Tân Tần đế quốc, coi một đám hoàng gia cung phụng như chỗ không người! Cưỡng ép đưa hoàng hậu của hắn ra khỏi cung, sau một phen nhục nhã lại thả trở về.

Tuy rằng ngày hôm sau, hắn liền bí mật xử tử hoàng hậu, sau đó tuyên bố hoàng hậu bị người của Thanh Long quốc giết chết, phát binh Đại Tề, thề là muốn tiêu diệt năm nước kia. Nhưng chiến đấu cho tới ngày hôm nay, cũng không có tiến triển quá lớn, nhất là thiếu niên kia, lại xuất hiện ở Huyền Đảo, tạo ra một cơn sóng gió trên Huyền Đảo.

Cho toàn bộ Thôi gia một cái tát mạnh mẽ!

Đây không chỉ là vấn đề thể diện hoàng thất Thôi gia của Tân Tần đế quốc ở thế tục giới. Mà càng làm cho Thôi Khởi cảm giác run rẩy, là hắn nghe được từ trong miệng người trong gia tộc miêu tả về thực lực của tiểu tử kia, quả thực đang lấy một loại tăng trưởng với tốc độ khủng bố! Nếu dựa theo tình hình này, tuy rằng không thể lay động vị trí Thôi gia Huyền Đảo nhưng muốn tiêu diệt hoàng thất Thôi gia Tân Tần đế quốc đó chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Tuy rằng Thôi Khởi thống hận Tần Lập vô cùng nhưng ờ trong lòng chờ mong, người đánh chết hoàng gia cung phụng không phải là Tần Lập.

– Hoàng thượng! Nếu thật sự là tiểu tử kia, tin rằng gia tộc sẽ có tin truyền ra, mà hiện tại lại gió êm sóng lặng. Giải thi đấu Chí Tôn trên Huyền Đảo sẽ bắt đầu, dựa theo thực lực tiểu tử được thuật lại, hắn chắc hẳn không trở lại thế tục mới đúng! Cho nên, ta đoán rằng, đây là thế lực nào đó sau lưng của một quốc gia trong liên minh năm nước. Cho nên, chúng ta không cần quan tâm đến, nếu đối phương thật sự dám giết…

Lão già này phân tích với vẻ mặt bình tĩnh.

Thôi Khởi phất tay lên cho tướng quân trấn thủ biên kia lui, cho người dẫn hắn đi nghỉ ngơi. Sau đó trên mặt lộ ra một chút ưu sầu, hỏi:

– Nếu vạn nhất thật sự là Tần Lập đã trở lại sao?

Lão già vừa mới nói chuyện kia, đôi mắt bắn ra một đoàn tinh quang, giọng nói lạnh lùng:

– Nếu vạn nhất thật sự lả tiểu tử kia, hiện tại trong hoàng thất của chúng ta, cũng có vô số cường giả, cũng không tin hắn có ba đầu sáu tay! Trước dùng võ giả Địa cấp vàThiên cấp đứng trước, vạn tiễn cùng phát! Sau đó là một đám võ giả có cảnh giới Phá Thiên tập sát (đánh lén giết chết). Chúng ta hiện tại còn có mười mấy võ giả có cảnh giới Hợp Thiên, còn có ta và lão Lục, lão Thất với cảnh giới Dung Thiên! Cũng không tin bắt không được hắn!

Cơ thịt trên mặt Thôi Khởi co rút kịch liệt, ánh mắt lóe lên, nói:

– Cái giá… Giá phải trả này có phải quá lớn không?

Lão già vừa mới nói chuyện trầm giọng nói:

– Lần này ta mang theo lão Lục và lão Thất đến đây, vốn là muốn tới gia hương của tiểu tử đó, nghe nói hắn còn có một số bằng hữu ở thế tục giới. Hoàng Thượng! Ngươi không hiểu tiểu tử kia có ý nghĩ gì với toàn bộ Thôi gia. Nếu như có thể tiêu diệt hắn, chớ nói một chút nhân mã ấy, cho dù là dùng lực lượng của Tân Tần đế quốc để đổi lấy, gia chủ cũng sẽ không nói gì!

Thôi Khởi nghe xong, trong lòng có chút không vui lắm, dù sao hắn đã làm đế vương thế tục giới đã lâu, loại tư vị cao cao tại thượng, thậm chí so với chuyện làm gia chủ Thôi gia còn tuyệt vời hơn. Nhưng ở trong mắt những cường giả Thôi gia, thì ngay cả một hoàng thượng như hắn, chẳng qua cũng chỉ là người có có cũng được không có cũng xong mà thôi.

Tuy nhiên Thôi Khởi đồng thời cảm thấy kinh ngạc chuyện Thôi gia coi trọng và cừu hận Tần Lập kia như thế. Với thân phận này của hắn, còn chưa tới mức chuyện gì có thể cho hắn biết.

Thôi Khởi suy nghĩ trong lòng, sau đó hỏi:

– Vậy ý trưởng lão như thế nào?

– Chúng ta ở đây chờ đi.

Có chút ngoài dự đoán của Thôi Khởi. Những trưởng lão có cảnh giới Dung Thiên của Thôi gia không ngờ cũng không nói gì về chuyện lập tức dẫn người đi vào Thanh Long quốc. Tuy nhiên trong lòng coi như nhẹ thở ra. Nếu như những siếu cấp cường giả ly khai, vạn nhất Tần Lập kia thật sự đến, chỉ sợ toàn bộ hoàng thất của bọn họ đều phải bị giết chết.

– Vậy chúng ta đây không rút binh sao?

Thôi Khởi lại hỏi.

Trưởng lão kia dường như có chút không kiên nhẫn, thản nhiên nói:

– Ngươi là hoàng đế quốc gia này, chuyện gì cũng phải hỏi đến ta, còn cần ngươi làm hoàng đế làm gì? Chính ngươi tự giải quyết là được rồi!

Những trưởng lão Thôi gia này nói xong, vẻ mặt không kiên nhẫn đứng dậy, đi ra phía bên ngoài. Cùng lão rời đi, còn có hai lão già trầm mặt ít nói, một đám căn bản cũng không để Thôi Khởi vào trong mắt, càng đừng nói đến để ở trong lòng.

Đợi cho những người bọn họ sau khi đều đi ra ngoài, trên khuôn mặt Thôi Khởi mới dần dần bắt đầu trở nên tái xanh, cắn răng, đôi mắt bắn ra hào quang phẫn nộ, ngồi trên long ỷ ngực kịch liệt phập phồng.

Thái giám bên cạnh nhẹ giọng hỏi:

– Bệ hạ! Phải rút binh sao?

– Không rút, tiếp tục đánh, đánh mạnh hơn!

Thôi Khởi lạnh lùng nói, trong lòng cười lạnh: “Đến diệt ta đi, mặc kệ ngươi là ai, tốt nhất các ngươi đánh nhau lưỡng bại câu thương!”

Ngay cả những trưởng lão cao cao tại thượng trong nhà hắn, cũng hận như nhau.

Lại qua nửa tháng, đám người Tần Lập rốt cục dọc theo đại lộ, một đường hướng phía Nam, trở lại thành Hoàng Sa!

Tòa đại thành trước mặt kia, dường như cũng không có phát sinh thay đổi quá lớn. Cũng giống như quá khứ, rất là nguy nga, phong cách cổ xưa!

Tiểu Hồ Ly không vào thành mà trực tiếp lướt về hồ Phương Hoàng, ước định với Tần Lập và Thượng Quan Thi Vũ, sau nửa năm gặp nhau ở thành Hoàng Sa, sau đó đi Huyền Đảo tham gia giải thi đấu Chí Tôn.

Thượng Quan Thi Vũ nhìn thành Hoàng Sa cổ kính, trong lòng cũng có rất nhiều cảm khái, ở trong xe ngựa, tựa vào trên vai Tần Lập, sóng mắt lưu chuyển, dịu dàng nói:

– Tần Lập! Ngươi nói gia gia có thể đột phá đến Thiên cấp, và xuất quan hay chưa?

– Có lẽ có, nhoáng lên một cái, ta cũng đã rời đi nơi này hai ba năm rồi.

Tần Lập trong lòng ghi nhớ cũng là đám người Lãnh Dao, A Hổ và Bộ Vân Yên cùng với Tây Qua đã biến mất!

Bởi vì những người đó mới là vướng bận chân chính của hắn trên đời này.

Toàn bộ Thanh Long quốc, đều nhìn không ra ảnh hưởng mà chiến tranh mang đến. Trái lại Đại Tề quốc hiện tại trên dưới cả nước là một mảnh tiêu điều, cũng may liên minh năm nước vô cùng chắc chắn, trăm vạn đại quân luôn luôn giao chiến với Tân Tần đế quốc. Hậu cần và tiếp tế tiếp viện, cũng không phải tất cả đều đặt trên mình Đại Tề quốc.

Thành Hoàng Sa phồn hoa như trước, Tần Lập cũng không đi đến Thượng Quan gia trước, mà là cho xa phu cho xe ngựa tiến đến chỗ khu nhà bọn họ cư trú ở thành Nam năm xưa.

Mặc kệ là Tần Lập, hay là Thượng Quan Thi Vũ, xuyên qua cửa sổ nhìn thành thị này vừa quen thuộc vừa xa lạ, cũng có một loại cảm giác bừng tỉnh sau một kiếp.

Xe ngựa đi tới thành Nam, Tần Lập lại kinh ngạc phát hiện, vốn vùng đất dân cư trú kia, tất cả đếu biến mất không thấy. Mà hiện tại thay thế là một toà phủ đệ siêu cấp to lớn gần như chiếm lĩnh toàn bộ ba con đường ngang dọc vốn có!

Xe ngựa đi tới cổng chính phủ đệ, đỉnh đại môn cao chừng ba mươi thước, một khối bảng hiệu thật lớn, trên đó có hai chữ lớn rồng bay phượng múa ‘Tần Phủ’!

Tần Lập xuống xe ngựa, hít một hơi thật sâu, lẩm bẩm nói:

– Ta đã trở về!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.