Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 261 – Chương 200: Tĩnh Tri Không Được Đi



Nhân viên thu ngân rất nhanh chóng thu xếp đồ của cô vào túi, rồi lại đem cái móc chìa khoá đưa cho cô, Tĩnh Tri tiện tay bỏ luôn vào trong túi, sau đó đi theo An Thành đi ra ngoài.

“Để tôi cầm giúp cho Phó tiểu thư.” An Thành nhận những cái túi trong tay của Phó Tĩnh Tri, bởi vì những thứ này rất nặng, Tĩnh Tri cũng không khách khí, gật đầu nói cảm ơn, sau đó đi ra khỏi siêu thị.

Vào bệnh viện, đi qua hai căn nhà cao tầng, vừa tới một căn biệt thự riêng biệt dạng như biệt thự nhỏ thì dừng lại, An Thành không đợi Tĩnh Tri mở miệng hỏi đã nói trước: “Bệnh viện này danh nghĩa là của Thẩm tiên sinh, trước kia đã chuẩn bị một phòng bệnh cao cấp riêng cho thiếu gia, bây giờ mấy căn nhà nhỏ này vừa mới xây kín lại, là để đặc biệt phục vụ cho mấy người bạn tốt của Thẩm tiên sinh, căn nhà này là của thiếu gia để có lúc cần dùng tới, Phó tiểu thư, tôi dẫn cô đi vào, thiếu gia đang ở tầng hai.”

Tĩnh Tri hơi chần chừ một chút, cặp lông mày thanh tú hơi nhíu lại, cô đang đứng ở trước nhà, đáy lòng lại bắt đầu do dự .

Hoàn cảnh nơi này rất tốt, trước nhà có một miếng đất trống nho nhỏ, trồng một cây táo đang ra hoa, mà phía sau căn nhà, lại có một mảnh vườn không nhỏ, mặc dù không thấy được toàn cảnh, nhưng nhìn thấy một màu xanh biếc đập vào mắt. Mà ngay lúc này, mùi hoa táo thoang thoảng lượn lờ ở chóp mũi, Tĩnh Tri cố gắng để cho mình trấn tĩnh lại, nhưng vẫn không nhịn được mà rịn mồ hôi trên trán.

Cô có chút muốn bỏ cuộc giữa chừng, hai người bọn họ vốn đã nói chuyện xong, cũng đã tách ra rồi, mấy ngày trước cũng gây nhau như nước với lửa. Nếu cô không muốn cùng anh dây dưa không rõ, thì nên nhân dịp có cơ hội tốt như vậy mà hoàn toàn cắt đứt qua lại với anh, từ đó sống chết không rõ, hoàn toàn không liên hệ nữa.

Nhưng mà, từ nhỏ thầy giáo đã dạy cô, cô làm chuyện sai trái, nếu như ngay cả việc nhận lỗi cũng không làm, đó là một chuyện vô cùng đáng xấu hổ, cô ngay cả cửa ải này cũng không qua! Hơn nữa từ nhỏ ba đã truyền thụ cho cô tư tưởng, đều là cái gì mà lấy đức báo oán, nghiêm chỉnh tuân thủ kỷ luật, đối xử với mọi người phải bao dung, cứ nhận dạy dỗ như vậy hai mươi năm, bây giờ muốn cô thay đổi, quả thực là vô cùng khó khăn.

Rốt cuộc là đi, hay là không đi, nếu như chỉ nói một lời xin lỗi thì cũng không có gì, nhưng cô chỉ sợ Mạnh Thiệu Đình lại dây dưa không dứt với cô, đến lúc đó, cô nên làm cái gì?

“Phó tiểu thư, sao cô lại không đi? Thiếu gia nhìn thấy cô, nhất định sẽ rất vui mừng, đúng rồi, đồ này cô cũng xách theo luôn đi, thiếu gia nhìn thấy, nhất định sẽ càng vui vẻ hơn!”

An Thành thấy cô đứng đó ngẩn người ra, thật sự là sợ cô bỏ cuộc giữa chừng, vội vàng đem mấy cái túi đồ đưa cho cô cũng ân cần nói.

Tĩnh Tri thấy vẻ mặt chờ mong của An Thành, lại nhìn những túi đồ trong tay, rốt cuộc vẫn hạ quyết tâm, cô thề, cô chỉ tới nói lời xin lỗi, để đồ xuống, rồi đi ngay lập tức, cô sẽ không ở lại trong đó quá mười phút.

“Ừ, đi thôi.”

Tĩnh Tri suy nghĩ chu đáo mọi thứ, trong lòng hạ quyết tâm, cô xách đồ đi theo An Thành lên lầu, ai ngờ, vừa mới đi tới khúc quanh ở cầu thang, chợt nghe tiếng bước chân đi xuống lầu, sau đó là một giọng nữ đè nén có chút kích động vang lên: “Phó Tĩnh Tri, cô còn có mặt mũi tới đây sao? Thiệu Đình cũng bị cô hại cho sắp chết, cô còn tới làm gì?”

Gương mặt của Thẩm Mạn Quân đầy nước mắt, cô vịn lan can nhanh chóng đi xuống lầu tới trước mặt của Tĩnh Tri, một ngón tay chỉ lên mặt của Tĩnh Tri mắng.

Tại sao cô lại có thể không tức giận được? Quan hệ giữa cô và Thiệu Đình bắt đầu có chút tiến triển tốt lên, thái độ của Thiệu Đình đối với cô cũng đã chuyển biến, tại sao cô ta lại xuất hiện, khiến cho Thiệu Đình muốn đuổi cô đi, thậm chí còn khiến cho Thiệu Đình bị bệnh thành ra như vậy?

Chính cô bị chịu một chút uất ức thì cũng thôi đi, nhưng nhất định là cô không thể nhìn người phụ nữ này huỷ hoại Thiệu Đình được!

Đó là chồng của cô, cô có quyền bảo vệ anh, có quyền kéo anh trở lại khi anh lầm đường lỡ bước!

Tĩnh Tri bị Thẩm Mạn Quân nói những lời này khiến cho sắc mặt của cô tái xanh vì tức giận? Là do cô đã hiểu lầm nên cố ý muốn tới nói lời xin lỗi với anh ta, làm sao lại hại chết Mạnh Thiệu Đình được?

An Thành không ngờ được là đột nhiên Mạn Quân lại xuất hiện, cũng sợ hết hồn, lại nghe Mạn Quân nói như vậy cũng không chịu nổi, có chút tức giận nên nói: “Thiếu phu nhân, Phó tiểu thư có ý tốt mới đến thăm thiếu gia. . . . . .”

“Phi! Ý tốt cái gì? Tôi biết rất rõ, Thiệu Đình thích cô ta quan tâm cô ta, cho nên cô ta mới ỷ vào việc thích và quan tâm đó mà muốn làm gì thì làm, trước kia ở bên cạnh Thiệu Đình thì làm quan hệ giữa Thiệu Đình và cha mẹ bất hoà, làm hại Thiệu Đình thiếu chút nữa thân bại danh liệt. Bây giờ rút cục Thiệu Đình cũng buông tay, cô ta lại tới trêu chọc anh ấy, năm lần bảy lượt gọi điện thoại tới, không biết là nói những gì, xúi giục cái gì, Phó Tiểu Thư, trước kia tôi còn kính trọng cô, nhưng không ngờ được cô là người như vậy……”

Mạn Quân nhìn cô mắng chửi tới tấp, sau đó khẽ vươn tay, một cái tát lên rơi lên mặt của Tĩnh Tri, “Đây là cái tát tôi đánh thay cho Thiệu Đình. . . . . .”

“Thiếu Phu nhân! Cô thật là quá đáng!”

An Thành sợ hết hồn, muốn đưa tay ra ngăn cản, lại nghe được tiếng bạt tai thanh thuý vang lên, anh ta ngẩn người, theo bản năng nhìn lên cửa phòng đang đóng chặt ở lầu hai.

Mạn Quân tích trữ những tức giận ở trong lòng, giờ phút này tất cả đều bộc phát ra theo cái tát này, cô ta chỉ muốn nói ra cho hả giận, lại hoàn toàn quên mất những lời nói này đã phạm vào điều đại kỵ của Thiệu Đình, mà cô ta còn chưa phát hiện ra, sắc mặt của An Thành đã rất khó coi.

Tĩnh Tri mệt mỏi quá độ nên không kịp đề phòng cái bạt tai này, lại nghe thấy những lời nói này của cô ta, cô tức giận tới mức cả người run lên, cô cười lạnh chỉ chỉ vào Mạn Quân, rồi nói với An Thành: “Anh cũng nhìn thấy rồi đấy, không phải là tôi không muốn tự mình nói lời xin lỗi với Mạnh tiên sinh, chỉ là Nhị phu nhân đã nói những lời thật sự là rất khó nghe, xin lỗi An Thành, tôi phải đi về. . . . . .”

“Tĩnh Tri không được đi.”

Tĩnh Tri vừa mới xoay người, liền nghe được một giọng nói mặc dù hơi yếu nhưng cực kỳ uy nghiêm từ lầu hai truyền tới, bước chân của Tĩnh Tri dừng lại, ngay sau đó tiếp tục bước từng bước đi xuống lầu.

An Thành thấy cô cố ý đi, liền sốt ruột, anh ta không kiêng kỵ lập tức xông tới chặn bước đi của Tĩnh Tri, nhỏ giọng cầu khẩn: “Phó tiểu thư, xin cô hãy làm ơn, chuyện này không liên quan tới thiếu gia, thiếu gia vẫn hôn mê, sẽ không sai thiếu phu nhân nói những lời như vậy, hơn nữa, trong lòng thiếu gia đối với cô như thế nào, chẳng lẽ cô không biết sao? Dù gì, dù gì cô cũng cho An Thành chút mặt mũi, cô đợi một chút, xem thiếu gia nói sao đã . . . . . .”

Mạnh Thiệu Đình kép qua loa vạt áo trước ngực, đẩy cửa ra bước bên ngoài, anh nhìn Mạn Quân một cái, trong đáy mắt có mấy phần lạnh lùng và chán ghét, nhưng mà ánh mắt xẹt qua cô rất nhanh, rồi rơi vào người đang đứng dưới lầu kia.

Anh rầu rĩ ho khan hai tiếng, đầu vẫn còn choáng váng, lại nỗ lực để chống đỡ.

Mạn Quân thấy Mạnh Thiệu Đình đi ra ngoài, biết anh đã nghe hết những lời cô mới nói, đáy lòng âm thầm buồn bực, chính mình đã biết rõ ràng như vậy, tại sao lại có thể tức giận tới mức không biết lựa lời mà nói ra những lời này chứ?

Cô biết rõ Phó Tĩnh Tri quan trọng với anh như thế nào, cô lên tiếng vũ nhục cô ta, tất nhiên anh sẽ chán ghét cô, về sau sẽ không nhìn cô với sắc mặt tốt được, nghĩ tới đây, Mạn Quân có chút chán nản, cô ngơ ngẩn cúi đầu nhìn chân mình, liên tục cãi cọ cô đã không còn hơi sức mà nói lời nào nữa.

“Cô ngẩng đầu lên.” Giọng nói của Mạnh Thiệu Đình lạnh như băng không có một chút nhiệt độ nào, toàn thân Mạn Quân sợ run lên, nhưng vẫn rụt rè ngẩng đầu lên, cả người đều là vẻ mặt uất ức, đôi môi đang muốn mở miệng, Mạnh Thiệu Đình đã giơ tay lên cho cô một cái bạt tai.

Sức lực của anh cũng không nặng, nhưng cũng đánh cho Mạn Quân cảm thấy có chút hoa mắt, Mạn Quân ôm mặt, nước mắt cũng đã cuồn cuộn rơi xuống: “Thiệu Đình. . . . . .”

“Cô hãy trở về, Phó tiểu thư ở xa tới là khách, nhà họ Mạnh chúng ta không có quy củ bất kính với khách như vậy, cô lên tiếng mắng người, ra tay đánh người, chính là đánh vào mặt mũi của nhà họ Mạnh, hơn nữa hãy trở về tự kiểm điểm lại bản thân cho thật tốt đi!”

Nói xong câu cuối cùng, lời nói của anh đã vô cùng uy nghiêm, nước mắt của Mạn Quân đột nhiên chảy xuống, xuất hiện sự ghen ghét mãnh liệt chưa bao giờ có, cứ như vậy tràn ra từ đáy lòng của cô, lòng bàn tay của Mạn Quân bị chính mình bóp đau, cô cố gắng nhẫn nhịn không muốn kích động như vừa rồi, chỉ bày ra vẻ nhu nhược và vô cùng uất ức, xoay người đi vừa khóc vừa đi xuống lầu……

“An Thành, tôi bị bệnh có chút bất tiện, cậu hãy mời Phó tiểu thư đi lên, tha lỗi cho tôi vì đã không tiếp đãi chu đáo. . . . . .”

Mạnh Thiệu Đình nói xong, lại nhìn cô một cái, anh vốn ở phía trong nghe thấy động tĩnh bên ngoài, muốn mắt điếc tai ngơ giả vờ không nghe thấy, nhưng mà sau cùng vẫn không nhịn được, không nhịn được khi người khác nhục mạ chửi bới cô như vậy. . . . . . Lại còn ra tay đánh cô.

Từ trước tới giờ cô không thích tranh chấp với người khác, lần này bị thua thiệt, trở về cũng sẽ không nói ra với người khác, chỉ biết chịu đựng một mình ở trong lòng, anh nghĩ tới đây thì giùng giằng đứng lên đẩy cửa bước ra.

Người của anh, chỉ có anh được mắng, được đánh, đổi lại là người khác, đừng hòng mơ tưởng!

Lúc tối hôm qua khi uống say không biết gì, còn hận đời này không bao giờ muốn nhìn thấy cô nữa, sống hay chết gì cũng không liên quan, nhưng chỉ cần nhìn thấy cô, tim của anh vẫn tan chảy ra.

Anh xoay người vịn vào bức tường đi trở về phòng, dưới lầu mơ hồ truyền đến giọng nói của An Thành và cô, anh liền hờ hững đứng trước cửa sổ, nếu cô chịu đi vào, anh cũng sẽ tâm sự với cô một số chuyện ở trong lòng chưa từng nói ra, nhưng nếu cô đi, anh từ nay về sau, anh chỉ có thể buông tay, không gặp lại, không gặp lại cũng được.

Thời gian chờ đợi, khá dài giống như là nước chảy giữa dòng.

Nhưng lúc nghe được tiếng bước chân của cô, thì sự chờ đợi cũng biến thành tro bụi, không còn quan trọng gì nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.