Phong Lưu Pháp Sư

Chương 264 – Hận Tình



Long Nhất vừa hét vừa nhìn về phía Tiểu Y hiện đang nằm gọn trong lòng hắn, cặp môi ngập màu cùng với hai tròng mắt trong suốt ảm đạm thật quá bi đát a. Nhưng lúc này nàng vẫn đang si ngốc nhìn hắn, tựu thể hiện sự quyến luyến tiếc nuối pha vào cảm giác thỏa mãn tột cùng.

Long Nhất điên cuồng, khí huyết chảy dồn về phía não bộ, lửa giận trong lòng đã làm hắn mất hết lý trí. Lúc này chỉ có duy nhất một ý niệm trong đầu: “ Giết ngay tên hỗn đản này xé xác cho chó ăn”

“Gặp Diêm Vương sớm đi” Long Nhất gào lên, hắn bay lên trời tung ra vô số chưởng ảnh bổ về phía bóng đen kia, ngoài ra còn dùng tinh thần lực hết sức để bao vây ngăn chặn tên cẩu tử dám làm chuyện vừa rồi. Cho dù là mất lý trí thì công lực của Long Nhất cũng không hề kém trước một chút nào, tựu thật hoàn hảo, như là bản năng chiến đấu đã ăn sâu vào tiềm thức tự thuở nào rồi.

Bóng đen cười một cách quái dị, tránh chưởng ảnh của Long Nhất rồi thanh âm phát ra một tràng cười chói tai:

“Tây Môn Vũ, chỉ bằng ngươi mà cũng đòi giết ta ư”

Bóng đen vừa nói xong đột nhiên cảm giác được ma pháp đã công kích đến nơi, hắn kinh hãi kêu lớn, trên người đột nhiên bị một vòng hắc khí bao phủ. Trong khi Long Nhất vận công lực ép ma pháp cầu làm trời đất rúng chuyển, một tiếng nổ mạnh phát ra nhất thời làm kết giới của Tiểu Y bị phá vỡ nát,

Lập tức thủ hạ bên ngoài, Man Ngưu nghe được tiếng nổ mạnh này đều đứng lên một lượt, hoảng sợ chạy nhanh theo hướng đó phát hiện toàn bộ phòng ốc đã hóa thành một mớ hỗn độn.

Tiếng nổ này dĩ nhiên vang rộng cả trong ngoài Tây Môn Phủ, chiến trường khi trước đã chấm dứt, thủ vệ của phủ đang thu dọn thì bèn nắm chặt vũ khí. Tây Môn nộ thấy phía phòng của nhi tử nổ mạnh vào giữa giờ tí không tránh khỏi hoang mang, lập tức nhanh chóng mang theo thủ hạ lao đến – tất cả mọi chuyện bây giờ đều đặt hy vọng vào đứa con này, nếu hắn có chuyện gì sợ rằng đại nghiệp đích thực hỏng quá nửa rồi,

Đương Tây Môn Nộ mang theo 2 cao thủ đuổi tới , cơ hồ thấy khu vực đã nát tan không khỏi kinh ngạc, hơn nữa còn thấy Man Ngưu điên cuồng cầm Lục ngọc tài quyết đánh vào đám đất đá, hẳn đang tìm tung tích sự việc,

Lập tức lao về phía đó, vỗ bả vai Man Ngưu rồi ông run run hỏi: “Thế này là sao? Vũ Nhi hiện đang ở đâu”

“Lão đại và Tiểu Y hiện đang ở dưới” Man Ngưu lo lắng đáp liến thoắng, câu cú không hề có trật tự.

“Còn lo lắng gì nữa, còn không mau chạy đi” Tây Môn Nộ quát lớn, nghĩ bụng tên này thật là quá trọng tình cảm mà không suy xét sự việc, cả một tòa nhà lớn như vậy nổ tung há có thể an toàn được lúc này ư.

Đương lúc Tây Môn Nộ và hai tên hậu vệ phía sau đang hoang mang thì đột nhiên trên không trung có một tiếng kì lạ, quay đầu lại thì phát hiện có một bóng người đang từ từ hạ xuống mới nhận ra chính là nhi tử của ông. Còn trong lòng hắn đang ôm một tấm trường bào bọc một thân thể, đích thức là một cô gái, nhìn hình dáng 8,9 phần là đã mất đi ý thức rồi. Mà kinh dị nhất là cô gái này đầu tóc bạc một cách khó tin, khóe miệng chảy một vết máu dài.

Long Nhất mộc mạc chân thành ôm tiểu y, đôi mắt bùng lên lửa giận chưa được giải tỏa, trên người lãnh liệt tỏa ra sát khi làm những người xung quanh không tránh khỏi hoảng sợ.

“Lão đại, thực sự đã xảy ra chuyện gì vậy, Tiểu Y do sao biến thành như vậy?” Man Ngưu không để ý gì, lao về phía Long Nhất hỏi một cách ngốc ngếch.

Long Nhất không có trả lời, cũng không trách Man Ngưu canh phòng lơ là, ôm Tiểu Y về phía căn phòng gần đó không bị sập,

Sau khi đặt Tiểu Y lên giường, Long Nhất ngồi xuống mép giường lấy bàn tay to bản của hắn nắm chặt đôi tay lạnh như băng của Tiểu Y. Tiểu Y chưa chết, hắn biết, nhưng đích thực tính mạng nàng đang trong cõi hư vô, chưa quay trở lại với thân thể, lúc này vẻ mặt hắn tỏ ra một nét rất khổ sở.

Long Nhất thoáng nghĩ lại một cách cẩn thận, hắn khẳng định bóng đen này và bóng đen lần trước xông vào phòng đại tẩu Lưu thị của hắn đích thực là cùng một tên, Hắn muốn dồn Tiểu Y vào chỗ chết há vì mục đích gì? Hiển nhiên là tất cả đều biết Tiểu Y là nữ nhân của hắn, hiện tại ở Đằng Long Thành có ai có hận thù với hắn nhỉ, liệu có phài Hoàng Đế Long Chiến? Nhưng trực giác mách bảo hắn sự tình tuyệt không chỉ đơn giản như vậy.

“ Tên đại hỗn đản, nếu để ta điều tra ra ngươi và tên chó chết kia lén lút câu kết, Long Nhất này tuyệt sẽ cho hai ngươi sống không bằng chết” Long Nhất nghiến răng nói.

Tây Môn Nộ vội vàng bước tới, vừa vặn nghe được Long Nhất đang nghiến răng nói là lời cay độc, ông vội vàng đóng cửa rồi ngồi xuống bên cạnh Long Nhất.

“Vũ nhi, chuyện này tuyệt phải nói ngay cho ta biết” Tây Môn nộ giận dữ hỏi.

Long Nhất sau một hồi đã lấy lại tinh thần một ít, đáp ngay: “Bóng đen lần trước đột nhập phòng Lưu thị đêm nay thừa cơ hỗn loạn vô thanh vô tức tiến đến công kích Tiểu Y. Lúc ấy nhi đang ở giữa giai đoạn tu luyện quan trọng, bởi vậy để cho nàng ấy bị thương. Khi tỉnh lại đang cùng hắn liều mạng mấy chiêu thì hắn liền chuồn chuồn, phòng ốc bị công kích nên bị sập do đó”

Tây Môn Nộ nhướn mày nghe nhi tử tường thuật, thoáng nghĩ bóng đen kia lại đến đây vì cô gái thân phận thần bí kia? Sợ rằng chiến cục ban nãy của Tây Môn Phủ với đám Hắc Ám pháp sư, Hắc Ám võ sĩ cũng là do cô nương kia. Nhưng mục đích là gì?

“Bây giờ chúng ta không thể hành động vội vàng, hết thảy trên dưới phải cẩn trọng. Còn Lưu thị kia ta sẽ cho con mặc quyền xử trí. Nhưng con phải thành thật nói cho ta biết, vì cái gì bọn họ đối với cô nương kia lại cảm thấy hứng thú?” Tây Môn Nộ trợn mắt nhìn thẳng vào mắt Long Nhất.

Chuyện Tiểu Y là Dự Ngôn sư đích thực Long Nhất không thể nói, nhưng lần này bị tập kích hắn biết thân phận của nàng đã bại lộ, cũng không nhất thiết phải giấu Tây Môn Nộ.

“Vì nàng là Dự Ngôn Sư” Long Nhất thất thần vuốt ve mái tóc Tiểu Y phát ra thanh âm một cách nhàn nhạt.

“Dự Ngôn Sư, ngươi nói nàng là Dự Ngôn Sư à?” Tây Môn Nộ bật dậy chỉ vào Tiểu Y hỏi, vẻ mặt hiện ra sự kích động tột cùng.

“Đúng thế, nàng đích thực là Dự Ngôn Sư trong truyền thuyết, Hôm nay ngày cực âm nàng đã tiên đoán được từ sớm, chỉ tiếc là đã không biết trong khi đang làm phép thì bị người khác tập kích” Long Nhất vô cảm đáp, vẻ mặt có thay đổi một chút, trong đầu đột nhiên hiện lên một hình ảnh hỗn loạn, rất nhanh biến mất làm hắn thật sự rất nghi hoặc.

“Vậy bây giờ nàng ta như thế nào, liệu có việc gì không?” Tây Môn Nộ khẩn trương hỏi, nếu Tiểu Y có bề gì thì tất cả mọi người đều rất lo lắng, nhất là ông. Nếu được nàng hỗ trợ đoán trước được mọi việc há chả phải dễ dàng hoàn thành đại sự ư, phần thắng sẽ lại tăng vài phần.

Long Nhất buồn bã đáp: “Nàng tính mạng thực đã qua cơn nguy hiểm, tựu chỉ là không tỉnh lại được, nhi đã dùng đủ mọi cách nhưng vẫn không có cách nào chữa được”

“Hãy mau nhanh chóng đi tìm Quang Minh giáo chủ, có lẽ hắn sẽ có biện pháp” Tây Môn Nộ chợt nhớ ra hét lớn, nhưng ông lại chau mày: “Nhưng giờ này toàn bộ Quang Minh thần viện đang bị hàng vạn vong linh công kích, không biết có thể kiên trì chống cự đến khi ngày mai trời hửng sáng không nữa.

Long Nhất hay tin lập tức đứng lên, trong lòng le lói tia hy vọng, có lẽ Quang Minh giáo chủ có biện pháp đặc biệt không chừng, bởi vậy hắn tuyệt không thể để cho Vong Linh đại quân tận diệt Quang Minh giáo hội, bằng không lão đầu kia tiệt không còn sống mà chữa cho Tiểu Y.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.