Quan Thuật

Chương 27 – Ai Cũng Mang Ý Định Xấu.



Thái Đại Giang nói một lượt về chuyện Diệp Phàm, hơn nữa còn khen ngợi:

– Thằng ranh này không đơn giản, nhiều mưu mô, vừa đến đã dẹp yên được một chuyện, hơn nữa còn thực sự làm được một chuyện.

– Đúng! Đúng là không tệ! Đập nước Thiên Thủy không thể lại xảy ra chuyện. Chuyện của lão Ngô chính là bài học lớn! Vì lão Ngô chúng ta đã bị Lý thiên vương sỉ nhục rồi, hơn nữa chuyện đó ảnh hưởng cực xấu. Cho nên nếu không được phải lập tức thay người, tiểu tử đó dù sao cũng quá trẻ. Nhưng nếu làm tốt chúng ta cũng cần phải tận lực đề bạt, không thể để người ta thất vọng được, hơn nữa phải chú ý đừng để Tần Chí Minh đoạt trước. Nếu có thể giải quyết vấn đề nan giải bấy lâu của đập Thiên Thủy thì tuyệt đối là thiên tài, nhân tài hiếm có …

Trương Tào Trung nói.

– Anh họ, cám ơn anh.

Trong một văn phòng khác, phó chủ tịch thị trấn Diệp Mậu Tài vừa mới được lên chức Đảng ủy viên quản lý công nghiệp của thị trấn Lâm Tuyền đang nói chuyện với Chung Minh Nghĩa.

– Mậu Tài, tôi vì chuyện của cậu đã đắc tội lớn với Lý thiên vương. Cậu cũng biết, bình thường mà nói tôi không muốn hòa vào với đám Trương Tào Trung. Nhưng cũng thấy tình huống hiện giờ rồi đấy, cậu cũng không cần quá nghe lời Thái Đại Giang, thỉnh thoảng cũng cần đưa ra một số điều kiện, sắp xếp một số người của mình. Hiện tại tôi cuối cùng cũng hiểu rõ rồi, trong tay không có người của mình thì chỉ là một “Tư lệnh không quân”, làm được cái rắm gì. Anh họ của tôi chính là một ví dụ! Cậu cố gắng lôi kéo một số người, xây dựng một cái vòng nhỏ của mình. Nhà chúng ta không thể lại bị người ta khinh thường được, tôi sẽ ủng hộ cậu, nhưng quan hệ của chúng ta tạm thời vẫn nên giữ bí mật thì tốt hơn…

Chung Minh Nghĩa đau lòng nói.

– Biết rồi anh họ, tôi sẽ chú ý phương diện này…

Diệp Mậu Tài thấp giọng nói.

Buổi tối ngày hôm sau Diệp Phàm mới quay lại thị trấn Lâm Tuyền, đương nhiên là hắn không biết gì về tất cả những chuyện phát sinh trong hội nghị thường ủy trên huyện, cũng không phải ở mức độ như hắn có thể biết được.

Chỉ có chuyện Thái Đại Giang tiếp nhận cái ghế của chủ tịch Ngô đã treo cổ thì trên đường về hắn có nghe thấy nhưng mà tối hôm đó đã nghe lén được là Thái Đại Giang sẽ lên vị trí này, cho nên Diệp Phàm cũng không có chỗ nào cảm thấy kỳ quái, vừa trở về cái ổ chuột của mình thì máy nhắn tin vang lên.

– Tiểu Diệp, sáu nghìn tệ do chúng ta cấp hôm qua đã đến thị trấn Lâm Tuyền rồi, cậu nhanh chóng về lĩnh đi, nếu không phiền toái đấy.

Giọng Triệu Bính Kiến vô cùng thân thiết.

– Cám ơn cục trưởng Triệu đã quan tâm đến trường tiểu học thôn đập Thiên Thủy. cục trưởng Triệu, hình như vốn là năm ngàn tệ, tại sao thoáng cái lại biến thành sáu ngàn rồi.

Diệp Phàm có chút nghi ngờ, càng vô cùng cảm kích hơn, trong lòng hỏi thầm tại sao Triệu thần tài lại tốt với mình như vậy. Bản thân mình và ông ta không có lấy một chút giao tình, ngay cả một quả táo cũng không đem biếu. Lẽ nào thiên hạ thật sự có cán bộ vì dân làm việc tốt như vậy sao?

– A! Tiểu Diệp, sau này gọi anh Triệu là được rồi, đừng gọi cục trưởng cục trưởng nghe xa lạ lắm. Là như vậy, nghe nói chỗ đập nước Thiên Thủy thỉnh thoảng bắt được một loại động vật tên là chuột sói lông xanh, mùi vị rất ngon. Nếu có cậu bắt cho tôi một con, bắt được thì gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ kêu người xuống lấy.

Triệu Bính Kiến nói.

“Chuột sói lông xanh, đây không phải là món ăn thôn quê hôm đó phó chủ tịch huyện Cố đã gọi khi mời khách không? Xem ra rất hiếm lạ, một con khoảng hơn ngàn tệ. Thì ra anh Triệu cấp thêm một ngàn tệ chính là tiền mua chuột! Việc tư dùng tiền công, tại sao ai ai cũng muốn làm quan, lợi ích quá nhiều rồi”, Diệp Phàm suy nghĩ trong đầu nói:

– Được, anh Triệu, tôi sẽ dốc hết toàn lực, bắt được sẽ gọi điện cho anh. Anh Triệu sau này đến Lâm Tuyền nhất định phải gọi điện thoại cho thằng em, hôm đó làm phiền anh Triệu thật ngại quá.

– Được! Cậu là anh em do uống rượu mà có, tôi thích.

Triệu Bính Kiến cũng hết sức cao hứng, nếu cậu bé họ Diệp sau này trở thành con rể của phó chủ tịch huyện Tiếu, vậy mình có thêm chút quan hệ từ trước vẫn tốt hơn.

Hơn nữa gần đây nghe đồn chủ tịch huyện Trương Tào Trung sẽ thăng chức, nếu Trương Tào Trung thăng chức thì phó chủ tịch huyện Tiếu đang là phó chủ tịch thường vụ sẽ có khả năng tiến một bước làm chủ tịch huyện, vì sau lưng phó chủ tịch huyện Tiếu có thể là bí thư thị ủy Mặc Hương Dương Quốc Huy.

Trên đường tình cờ gặp Phó chủ nhiệm Ban Dân số và kế hoạch hóa gia đình Lý Hiên Thạch đang đi vội vàng, hơn nữa mặt rất vui sướng.

– Chủ nhiệm Lý, tối thế này còn đi giải trí sao?

Diệp Phàm thuận miệng trêu chọc.

– Ồ! Tổ trưởng Diệp, cậu về rồi.

Lý Hiên Thạch nhìn thấy Diệp Phàm trước mặt sáng ngời nói:

– Diệp huynh đệ, tôi đang muốn đi tới chỗ chủ tịch Thái, có định đi cùng không?

– Không được, tôi mới từ bên ngoài về còn mệt lắm.

Diệp Phàm lắc lắc đầu.

– Diệp huynh đệ, nên nắm chặt. Hiện tại các chủ nhiệm, Giám đốc sở đều đi tới báo cáo công tác với chủ tịch Thái, cậu cũng phải…

Nói đến đây, Lý Hiên Thạch thấy Đồn trưởng Đồn công an Triệu Thiết Hải đi ra, vội vàng ngậm tăm không nói rồi bước đi.

– Mẹ kiếp! Chó săn!

Triệu Thiết Hải giống như không làm sao đối phó được với Lý Hiên Thạch, trông theo bóng lưng vội vàng rời đi của gã mà hừ nhẹ. Nhưng tai của Diệp Phàm nhờ tu luyện thuật dưỡng sinh nên vẫn nghe thấy. Trong lòng thầm nghĩ lẽ nào đồn trưởng Triệu và Lý Hiên Thạch không phải là cùng một bè hay sao?

Diệp Phàm tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ, cảm thấy có chút mệt mỏi.

Lúc này máy nhắn tin lại vang lên, bất đắc dĩ Diệp Phàm đành phải ra ngoài gọi điện thoại.

– Tổ trưởng Diệp, chú út tôi nói sáng nay cấp xuống 6000 tệ, đã đến thị trấn Lâm Tuyền rồi, cậu phải tranh thủ thời gian đi lĩnh tiền đi.

Hiệu trưởng Trương của trường tiểu học đập Thiên Thủy hơi có vẻ lo lắng nói.

– Được! Sáng ngày mai tôi sẽ đi nhận.

Diệp Phàm đáp, trong lòng cũng thầm nói,”Kỳ quái, ai cũng như đòi mạng vậy. Vừa rồi anh Triệu của Cục tài chính huyện cũng bảo mình đi lĩnh tiền về, giọng điệu còn có chút quỷ dị. Mới được nửa tiếng, hiệu trưởng Trương lại gọi đến nữa, lẽ nào trong đó phát sinh chuyện gì bất ngờ sao?”

“Được! Lần này có thể nói là thu hoạch lớn. Phó chủ tịch huyện Trương Tân Huy cho 6 ngàn, anh Triệu cho 6 ngàn. Hơn nữa Lý Xuân Thủy ở chỗ bí thư Tần cho một ngàn, Lưu Trì một ngàn. Cộng lại có mười bốn ngàn tệ rồi. Cho dù trừ một ngàn mua sói chuột lông xanh cho anh Triệu cũng còn dư lại mười ba ngàn. Mười ba ngàn! Sửa trường học hết 7 ngàn, còn thừa lại 6 ngàn tệ. 6 ngàn tệ thì có thể làm được chuyện lớn gì nhỉ?”, Diệp Phàm vui mừng hớn hở quay về phòng.

Vận chuyển thuật dưỡng sinh áp sát vào vách tường định nghe xem Thái Đại Giang động tĩnh gì không, nhưng bên kia tường vẫn là im ắng, đoán chừng Thái Đại Giang hiện giờ không ở trong phòng.

Nghĩ cũng phải, Thái Đại Giang hôm nay chính thức ngồi lên chiếc ghế chủ tịch thị trấn, trong lòng nhất định là vô cùng vui sướng, đoán chừng cả tối phải vui mừng suốt đêm rồi. Nghe nói chủ nhiệm các phòng và một số nhân vật quan trọng cũng không biết đang báo cáo công việc với lão ở chỗ nào. Nhưng Diệp Phàm cho rằng mình mới vừa tới đây, còn không nên tùy tiện trộn lẫn vào trong.

Trong một quán ăn nhỏ vắng vẻ của thị trấn Lâm Tuyền, Tần Chí Minh và Tống Ninh Giang đang uống rượu giải sầu.

– Lão Tống, tình hình hiện giờ không tốt lắm! Lão Tiếu và lão Thiết vốn trước kia vẫn xem như là ủng hộ tôi, cũng rất ít khi ngáng chân. Nhưng hôm nay Trương Tào Trung và Trưởng ban tổ chức Phí Mặc xuống tuyên bố Quyết định bổ nhiệm, hình như còn tiếp riêng hai lão này.

Tần Chí Minh sắc mặt âm trầm.

– Cũng không biết bí mật nói những chuyện gì, nếu hai lão quỷ này đều nghiêng về phía Thái Đại Giang thì sau này chúng ta ở trong đảng ủy sẽ gặp phiền toái. Trương Hi Lâm hình như cũng cùng một phe với lão Thái, lại cộng thêm Diệp Mậu Tài từ thị trấn Giác Lâm vừa được điều tới, bọn họ ít nhất có 3 phiếu rồi. Còn chúng ta mới có 2 phiếu, nếu lão Tiếu và lão Thiết cùng liên hợp với lão Thái thì sau này hội nghị đảng ủy sẽ chỉ là cái rắm! 5 chọi 2! Ai.

Lý Hồng Dương phí nhiều sức lực mới đẩy được Tống Ninh Giang lên, đương nhiên là hi vọng hắn và Tần Chí Minh hai người có thể hợp lực một lần nữa khống chế thị trấn Lâm Tuyền vào trong tay bí thư huyện ủy mình. Chuyện này khiến Tần Chí Minh và Tống Ninh Giang rất buồn lòng. Cho nên Tống Ninh Giang cũng tỏ vẻ vô cùng lo lắng.

– Ai! Gió thổi báo giông tố sắp đến, coi bộ phải đưa vào dòng máu mới rồi. Lão Tống, anh xem xem trong thị trấn chúng ta có đối tượng nào có thể phát triển không?-

Tần Chí Minh cũng là bất đắc dĩ, nếu sau này mình là nhân vật số một của thị trấn Lâm Tuyền mà không thể khống chế vững vàng được đảng ủy thì chức bí thư còn là cái rắm gì nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.