Phong Lưu Pháp Sư

Chương 272 – Bị Hạ Sáo Liễu



Long Nhất đưa ly thải hồng tửu lên miệng, rốt cuộc không còn nhấm nháp hương thơm nhu trước. Hắn tự cười giễu mình. Một cảm giác khó chịu không rõ tên nổi lên trong lòng hắn. Long Ưng và Tây Môn Vũ đích thực là huynh đệ, nhưng khống có nghĩa hắn và Long Nhất là huynh đệ, vậy thì tại sao hắn lại cảm thấy khó chịu, không lẽ do trí nhớ dcủa tên Tây Môn Vũ đang tác quái trong hắn?

– “Tây môn nhị thiếu gia, ngươi cò nhớ ra ta không?”

Lúc này, một thanh niên mang theo Hoàn khố chi khí bước tới trước mặt hắn, sắc mặt có chút khẩn trương. (… câu này ko biết dịch như thế nào nữa :). Hoàn khố chi khí là cái gì, ai biết chỉ giùm )

Long Nhất lấy lại tinh thần, nhìn về phía thanh niên. Hắn phát hiện đây chính là kẻ đầu tiên bước tới đá vào đầu Công Tôn Thành Nhân, hình dáng nhìn có chút quen mắt, chỉ là nhất thời không nhớ rõ đã gặp qua ở đâu.

– “Hai nắm rưõi trước đây, tại Quang minh thành chúng ta từng có gặp mặt qua” Thanh niên nhìn thấy vẻ trầm tư trên khuôn mặt Long Nhất, vì vậy liền nhắc nhở.

Quang Minh thành? Long Nhất vừa nhìn thanh niên trước mặt, đột nhiên nở nụ cười rồi nói:

– “Là ngươi, tên dâm tiện ngươi không phải là con trải Thành chủ Quang minh thành sao?”

Đối với việc khi đó hắn theo đuổi Ngu Phượng cũng đã từng xưng tên, Long Nhất cũng có chút ấn tưọng với tên hắn, bởi vỉ tên hắn là Ngân Kiếm, thật sự cũng là một cái tên đặc thù khiến người khác khó quên.

– Đúng vậy. đúng vậy. Không nghĩ tới xa cách lâu như vậy, Tây môn nhị thiếu gia lại nhớ ra ta, đúng là khiến ta vạn phần cảm động.

Ngân kiếm kích động đáp, hắn lúc trứoc cũng đoán là thân phận Long Nhất tuyệt không tầm thường, hiện tại đã chứng tỏ hắn không nhìn lầm.

Long Nhất hắc hắc cười nói:

– “Không thể tưởng tượng được chúng ta có duyên gặp lại, chẳng biết tên dâm đãng ngươi sao lại tới Đằng Long Thành này dây?”

– “Hữu duyên, đương nhiên là hữu duyên rồi. Ta lần này tới Đằng Long Thành là do đi cùng cha đến bái phỏng đồng liêu của người, tuận tiện tìm một ít thương phẩm đem về thành bán lại” – Ngân Kiếm cung kình đáp. Hắn tự nhiên cũng không thể không nghĩ đến đại cuộc, cha hắn và Tây Môn gia tộc cùng chung một giuộc, vậy thì tự mình cũng phải tìm cách lấy lòng vị Tây môn nhị thiếu gia này.

– NGươi đi buôn sao? – Long Nhất cả kinh hỏi. (Nguyên văn làm “sinh ý” – cũng là đi “làm ăn”, thôi đì chuyển thành “đi buôn” vậy 🙂 …)

– “Đúng vậy. Ta hai năm trước đã bắt đầu thành lập thương đội tiến vào Hoành đoạn Sơn mạch, cũng đã làm trung gian hoà giải giữa Thú nhân hoàng tộc và Mông nhất tộc, tự nhiên cũng có chút lợi ích rồi” – trong lời đáp cùa Ngân Kiếm pha chút tự hào.

Long Nhất kinh dị trong lòng, quả thật không thể nhìn ra tên tiểu tử dâm tiện này lại có thiên phú kinh doanh đến vậy, bất quá hắn cũng phát hiện tiên tiểu tử Ngân Kiếm cũng là một thiên tài ngoại giao nữa. Làm ăn với Thú nhân tộc không hề dễ dàng, rất nhiều thú nhân đều nghi kỵ nhân loại, cự độ không tin laòi người, không nghĩ tới tên Ngân Kiếm thế này lại có thể cùng với Mông tộc thiết lập quan hệ, thật không đơn giản.

– “Nói như vậy, tên dâm đãng ngươi đối với tình hình của Thú nhân tộc chắc cũng rất quen thuộc phải không?” – Long Nhất cười nói, trong ánh mắt kèm theo một tia quang mang khó hiểu nhìn chằm chằm vao Ngân Kiếm.

– “Đương nhiên, hai năm nay, ta đạp bằng cả Hoành đoạn sơn mạch, còn th1u nhân thì gặp không biết bao nhiêu lần” – Ngân Kiếm đáp.

Trong ánh mắt Long Nhất loé lên một tia tình quang, đoạn hắc hắc cười, hắn đứng lên vỗ nhẹ vai của Ngân Kiếm, nói vào tai gã vài câu, sau đó mang theo nụ cười trên mặt đi về hướng Bắc Đường Vũ đang si tình nhìn hắn.

Ngân Kiếm đứng ở tại chỗ, thần sắc dần trở nên hưng phấn. Hắn biết, kỳ ngộ đã hiện ra trước mặt, chỉ cần hắn nắm bắt được, thì có thể khiến gia tộc của hắn phát dương quang đại, bay đến tầm cao mới.

——–

Bắc Đường Vũ thần sắc vẫn bất an như cũ, lo lắng về những điều gã Công Tôn Thành Nhân gây ra. Thấy Long Nhất mỉm cười bước tới, trong lòng cảm thấy an tâm hơn.

– “Tây Môn Vũ, mời ta khiêu vũ chứ”. Bắc Đường Vũ nhìn một đôi uyên ương đang khiêu vũ dưới ánh sáng mờ mờ phát ra từ ma pháp đăng trong đại sảnh. Khuôn mặt bất giác ửng hồng mà cuời nói với Long Nhất.

Long Nhất vuốt nhẹ mái tóc, khẽ sửa soạn lại y phục cảu mỉnh, dùng một phong phạm quý tộc điển hình bước tới trước mặt Bắc Đường Vũ, thong thả cúi người, tay phải ưu nhã vươn ra, động tác liền mạch như nước chảy mây trôi. Đây quả là một động tác tiêu chuẩn mà không ai ở đây có thể so bì với hắn đựoc.

Bắc Đường Vũ trên mặt không kìm đựoc nụ cưòi ngọt ngào, vươn ngọc thủ đặt nhẹ lên tay tình lang, hai người tay trong tay bước nhẹ tới giữa đại sảnh, bắt đầu một khoảnh khắc tiêu hồn khó quên.

Bình thường mà nói, loại tữu hội này thuần tuý chính là tạo cơ hội cho các tiểu thư công tử. Bởi vậy thật sự đây cũng không phải là một vũ hội chân chính, cơ bản chỉ là dùng vũ điệu để tạo điều kiện cho cơ thể thân mật tiếp xúc, tạo nên một không khí mập mở giữa một không gian ám muội.

Long Nhất vươn tay ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn của Bắc Đường Vũ, đôi môi không an phận khéo léo cắn nhẹ lên vành tai của nàng, cảm giác thân thể mềm mại của nàng khẻ run lên, trong lòng hắn không nhịn đựoc mà nổi lên một cảm giác tự hào. Bất luận Bắc Đường gia tộc có thật sự đồng tâm cùng chiến tuyến hay không, nhưng hắn có thể khẳng định trong lòng Bắc Đường đại tiểu thu đối với hắn làm ột tấm chân tình thiên chân vạn xác (ngàn lần chân thật, vạn lần chính xác 🙂 )

Bắc Đường Vũ chìm trong cảm giác hạnh phúc, nàng cảm nhận đựoc hơi ấm của Long Nhất vây quanh cả người nàng, cũng cảm giác đựoc bàn tay to của hắn không đàng hoàng mà lại du ngoạn đến kiều đồn của nàng. thình thoảng bàn tay hắn lại bóp nhẹ, điều này làm cho nàng, một thiếu nữ vân anh mạt giá làm sao có thể chịu đựoc.

Bỗng nhiên, thân thể mềm mại của Bắc Đường Vũ chợt cứng lại, thân thể khẽ run lên, cánh tay nhu nhuyễn như không xương dừng lại trên lòng ngực của Long Nhất, bởi vì nàng cảm nhận được tiểu phúc của mình chạm phải một vật vừa cứng vừa nóng rực. Nhiều năm sinh sống tại binh doanh, nàng làm sao lại không biết đây là cái gì, lửa dục trong lòng lại chậm rãi phát tiết, khí lực toàn thân tự nhiên tiêu tán.

-” Vũ, ta …. chúng ta, về nhà nha” Thân thể mềm mại của Bắc Đường Vũ nóng rực như lửa, nàng thì thào vào bên tai của Long Nhất.

-“Về nhà làm gì?” Long Nhất cười gian hỏi, hạ thân nhẹ nhàng nhích một chút về phía trước, bàn tay to đang đặt tại đồn bộ của nàng lại ấn vào một chút, nhất thời run run để cho tên đệ đệ của hắn du ngoạn trên vùng cao nguyên phẳng lì của nàng một chút.

Bắc Đường Vũ kêu khẽ một tiếng, bất kể y phục của hắn mà nhắm vai hắn mà cắn một cái, thân hình run run, khẽ hít một ngụm không khí, nỉ non nói: “Bại hoại, không cho phép ngươi làm bậy tại đây”

Long Nhất trong lòng rung động, nữ nhân này hơi thở dồn dập, thân hình run run, nhũ phong ngạo nhân run rẩy ma sát vào ngục hắn, truyền đến trận trận tiêu hồn, làm cho hắn không thể kiềm chế nổi. Không nói hai lời, Long Nhất ôm theo Bắc Đường Vũ lướt ra ngoài sân của Thái tử phủ. Không một tiếng động, nhẹ nhàng điểm chân phóng người lăng không hướng về phía Tây môn phủ.

Long Nhất ôm Bắc Đường Vũ nhẹ nhàng đáp xuống tiểu viện, tiến đến phòng ngủ của mình. trực tiếp phóng đến chiếc giường lớn mềm mại trong phòng.

Long Nhất ôm Bắc Đường Vũ lăn vài vòng trên giường, hắn cúi đầu, chiếc miệng rộng ngoạm lấy đôi môi hồng của Bắc Đường Vũ mà tham lam mút lấy.

– “Tuyệt hảo, nàng hôm nay dùng loại son môi hồng hồng thật thơm nha” Long Nhất vừa ngẩn đầu lên, liếm liếm môi hỏi, bất quá hắn hoàn toàn chưa hề nếm qua một đôi môi tuyệt phẩm như vậy.

Bắc Đường Vũ đang giương đôi mắt đẹp mê ly nhìn hắn, biết hắn đang nói đến cái gì, chỉ là thấy đôi môi Long Nhất rời ra, liền nhấc đôi môi hồng đuổi theo môi hắn.

Hai người triền miên trong nụ hôn ngọt ngào, quần áo trên người từng món một rời khỏi, chỉ trong nháy mắt Bắc Đường Vũ chỉ còn bộ nội y mỏng manh trên người, tấm thân ngà ngọc , ngọc ngũ ngạo nhân cùng với mùi hương trinh nữ nhẹ nhàng lan toả, làm cho Long Nhất càng thêm mê muội.

Một cỗ tà hoả từ đan điền Long Nhất đột khởi, lập tức mãnh thiệt thiêu cháy tâm can hắn, Long Nhất trở nên xúc động dị thường, hắn có chút cuồng bạo mà xé đi mảnh nội khố mỏng manh cuối cùng của Bắc Đường Vũ. Ngay khi đỉnh thương của hắn nhắm ngay vị trí của Ngọc môn quan toan công kích đến. thì một tia tinh minh còn sót lại trong người giúp hắn bừng tỉnh lại, ngưng ngay hành động.

Long Nhất trong lúc quan trọng này, hai mắt đột nhiên toả ra hồng quang doạ người, hắn biết thân thể của mình đã xảy ra chuyện. Cho dù dục hoả có thịnh, cũng không có thể làm cho hắn trở nên bộ dáng như vừa rồi. Hắn liền dùng nguồn tinh thần lực mạnh mẽ biến thái của mình đè ép luồng nhiệt hoả sắp làm tan đi lý trí của hắn, bản tay to của hắn vươn ra, đột nhiên hung hăng chụp đến cần cổ tuyết bạch của Bắc Đường Vũ.

– “Vũ, chàng làm gì vậy” Bắc Đường Vũ hít thở khỏ khăn, từ cơn mê tình đột ngột tỉnh lại, vừa mở đôi mắt liền thấy vẻ mặt dữ tợn của Tây Môn Vũ.

Long Nhất dùng đôi bàn tay to mà vặn vẹo khuôn mặt tuấn tú của mình, nhìn khuôn mặt vì hít thở không thông mà trở nên trắng bệch của Bắc Đường Vũ, trong cổ họng phát ra âm thanh âm trầm:

” Ngươi nói mau, thật ra trên môi của ngươi đã thoa thứ gì?”

Bắc Đường Vũ cố gắng dùng đôi bàn tay nhỏ bé của mình nắm lấy cổ tay to của hăn, trong lòng nổi lên một cảm giác bi thương. Có điều nàng không hít thở được, lại nghe một câu hỏi của Long Nhất, trong đầu đột nhiên như bị người ta hung hăng đánh một quyền, chẳng lẽ mẫu thân nàng đã ra tay.

Một bóng đen từ trong đầu Long Nhất chậm rãi hiện lên, cũng không biết thực hiện động tác gì, cỗ ý chí mà Long Nhất dùng để đàn áp dục hoả đột nhiên tiêu thất, dục hoả tức khắc như giao long phá tan luồng ý thức thanh minh cuối cùng của hắn.

Long Nhất hét lớn một tiếng, hạ thân hướng thẳng vào Bắc Đường Vũ, không quản tới nàng mà dùng trường thương tiến thẳng vào thông đạo. Một màng trinh tiết của xử nữ tiêu tan, nhiều điểm hoa hồng hồng như hoa mai rơi xuống tấm trải giường trắng bạch, tạo nên vẻ mỹ lệ thê lương.

Bắc Đường Vũ kêu thảm một tiếng, bi thống nói: “Đau quá, nhẹ một chút”

Nhưng Long Nhất đang trong tình trạng mất ý chí thì làm sao để ý đến lời thỉnh cầu của nàng. Hạ thân của hắn chuyển động dồn dập, cuồng bạo đánh sâu về phía trước, căn bản khôn có chút ôn nhu tình cảm nào.

Bắc Đường Vũ cắn chặt răng, nước mắt từ hai khoé mắt chày xuống thành hai hàng, nàng yên lặng chịu đựng cơn cuồng phong của tình lang, trong lòng ngập tràng bi thương, mẫu thân vì cái gì mà hãm hại nàng, nàng rõ ràng đựoc mẫu thân cho biết son môi hồng này chỉ dùng để gia tăng tình thú, không nghĩ đến sẽ làm Long Nhất mất đi lý trí. Thấy hình dnág của hắn như thế này, nỗi đau thân thể của nàng sao so sánh với nỗi đau như dao cắt trong tim.

Ngay khi một luồng khí nóng từ Long Nhất cường bạo xâm nhập nàng, hạ thân Bắc Đường Vũ đau đến chết lặng, ý thức của nàng tiến vào trạng thái bán hôn mê. Bởi vậy nàng cũng không phát hiện mi tâm của nàng đột nhiên xuất hiện một làn sương nhàn nhạt. Màn sương vừa phát ra màu đen nhạt liền tiến thẳng vào mi tâm của Long Nhất, trong chớp mắt thẩm thấu qua da, xâm nhập vào trong thân thể hắn.

———-

Thái tử phủ, một gian mật thất dưới lòng đất. Thái tử Long ưng sắc mặt không chút thay đổi ngồi ở vị trí cao nhất, đối diện với hắn không ngờ chính là Bắc Đường Đạc, kế bên không ngờ cũng là kẻ mặc đồ đen thần bí – Quân sư của Long Chiến. Cả ba người đều chú mục nhìn vào một bình pha lê ma pháp, bên trong có một làn sương trắng đang lay động.

– “như thế nào một chút phản ứng đều không có ?” Bắc đường đạc nghi hoặc hỏi.

Quân sư dùng ánh mắt âm lãnh liếc hắn, giọng âm lãnh cất lên

– “Gấp gáp cái gì, kế hoạch lần này tuyệt không thể thất bại, Tây Môn Vũ đã trúng “Vật” rồi!

bắc đường đạc rùng mình một cái, cũng không dám nói nữa.

Chính lúc này, luồng sương trắng trong chiếc bình pha lê đột nhiên chấn động, vốn là một màu trắng thuần, đột nhiên lại biến hoá thành màu (“Nùng hắc khí”- không dịch được từ này 🙂 ). Khí trong bình đột ngột quay cuồng, cuối cùng biến thành hình dạng một đầu lâu khô quỷ dị.

– Khẹt khẹt! Thành công rồi. – Quân sư cừa cười quái dị vừa đứng dậy, trong mắt bắn ra vẻ ác độc.

Thái tử Long Ưng ánh mắt dao động một chút, nháy mắt lịa khôi phục vẻ lạnh nhạt, trong lòng thầm nói :”Tây Môn Vũ, người laà ca ca này thật sự đã cho ngươi cơ hội, là ngươi ngoan cố không tiếp nhận, hôm nay cũng không oán trách được ta”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.