TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỘC ÁC TUYỆT TÌNH

Chương 274 – Cái Tát Trừng Phạt (Tiếp)



Tường Vi nắm chặt nắm tay, chân thì phát run! Từng sinh một đứa nhỏ, dĩ nhiên là bộ ngực so với lúc trước phải lớn hơn! Nhưng cô sẽ không nói cho anh biết điều này, ngược lại nói dỗi: “Chẳng phải càng hợp khẩu vị anh sao? Loại người chỉ biết suy xét bằng nửa người dưới như anh có khác gì cầm thú, động vật ngực lớn không phải càng hợp gu của anh sao?”

“Ha ha ha…” Rốt cuộc anh cất tiếng cười ha hả! Hai tay nắm lấy eo cô, dùng sức một cái, làm cô ngã ngồi trên hai chân mình! Hơi thở nguy hiểm lập tức sáp lại vành tai cô, “Thế, ý em muốn nói em là động vật ngực lớn?”

Nói xong, đầu lưỡi mạnh mẽ liếm cắn chỗ mẫm cảm chính là lỗ tai cô, làm cô khẽ run một trận, đôi tay dùng sức xé rách quần dài của cô, lại thấy thật là phiền phức: “Uhm….Tôi yêu cầu em về sau luôn luôn phải mặc váy!”

Tiện cho anh ở bất cứ chỗ nào cũng có thể dễ dàng muốn cô!

“Tiên sinh tôn kính, trời lạnh… Xin ngài lưu ý vấn đề giữ ấm, nơi này thật sự là không thích hợp để cho người tầm hoan tác nhạc!”

Hơi thở Tường Vi hổn hển, kiên quyết kéo quần dài của mình, không để cho anh lột xuống, nhưng chỗ này thật quá nguy hiểm, cô sợ hành động dữ dội quá, lỡ ra làm hai người bọn họ ngã tan xương nát thịt!

Cô không biết là Hắc Diêm Tước đã khóa xe lăn lại, cho nên chỉ cần không có người đẩy từ phía sau, chiếc xe sẽ không thể di chuyển về phía trước nửa bước!

“Cảm ơn em đã nhắc tôi, xem ra tôi thật sự cần sưởi ấm…” Anh rên khẽ một tiếng, ác ý cười nhẹ ra tiếng, rốt cuộc kéo quần cô xuống tận cẳng chân ___

“Hắc Diêm Tước!”

Tường Vi gầm nhẹ một tiếng! Cô không quên đây là chỗ nào! Bên tai vi vu gió lạnh, màu đêm đen vô tận, ngay cả thở gấp, rên rỉ cũng sẽ có tiếng vang dưới bầu trời trống trải, anh chết tiệt còn muốn làm cái loại chuyện dâm đãng ô uế này!

“Uhm, anh cho phép em gọi anh là Tước!”

Thành công cởi ra nịt ngực đáng ghét, một cặp ngực ngọc trong ngần nhảy ra, anh cúi đầu ngậm lấy, dục vọng xâm nhập mọi giác quan, anh thật nhớ nhung cái mùi vị này, cơ thể người đàn bà này mãi mãi có bản lĩnh hấp dẫn anh!

“…Ưhm…” Anh đang rên rỉ rải lên bộ ngực sữa của cô từng nụ hôn nóng bỏng, cô không nhịn được mà run nhẹ, nhớ đến đêm qua cô ngủ một mình ở khách sạn đến tận lúc trời sáng, cái loại cảm giác cô độc tuyệt vọng đó, lần nữa trở lại trong tim, cô ngẩng đầu lên, sững sờ nhìn bầu đêm mênh mông, trăng sáng chỉ lộ ra một ít ánh sáng non nớt, có chút tịch lạnh, cô chậm chạp thốt ra___

“Tôi muốn hỏi anh…Nếu đêm qua người phục vụ ông chủ Lý là tôi, giờ phút này liệu anh có muốn chạm đến tôi không? Hay sẽ giống với Mỹ Nhi bị vứt bỏ?” Cô nhớ đến khuôn mặt điên cuồng của Mỹ Nhi, trong lòng trào lên cảm giác co rút đau đớn, anh đối xử hung ác với phụ nữ, hung ác đến mức tận cùng!

Mỹ Nhi hy sinh vì anh, hoặc cũng có thể không may mắn trở thành vật thay thế, vì thế mà bị anh một cước đá đi, đàn ông như thế, lợi dụng xong là vứt bỏ, nếu đàn bà trong mắt anh đã là cái loại không thể chịu đựng nổi, cô thật muốn hỏi, vì sao hôm qua không phải là cô?

Cô rất mâu thuẫn, một mặt sợ anh sẽ tặng cô cho người đàn ông khác, mặt khác, cô không hy vọng liên lụy bất cứ ai, mà trong lòng lại có chút chờ đợi mơ hồ, tại sao cuối cùng không tặng cô đi?

Cô trong lòng anh, cuối cùng tồn tại vị trí như thế nào?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.