Phong Lưu Pháp Sư

Chương 274 – Đau Lòng (Phần 1)



Đương trên đường đến thư phòng của phụ thân, Long Nhất đã phát hiện toàn bộ hạ nhân trong Tây Môn Phủ đều bận rộn, kẻ thì quét dọn, người thì sửa sang phòng ốc, ra ra vào vào không ngừng nghỉ vô cùng náo nhiệt. Tây Môn Phủ tất bật như vậy khẳng định là để chuẩn bị cho hôn sự ngày mai.

Cuối cùng cũng đã đến nơi, hắn nhẹ nhàng mở cửa ra.

”Vũ nhi thế nào sáng sớm lại tới tìm ta, có chuyện gì quan trọng muốn nói?” Tây Môn Nộ ngồi tại bàn làm việc trong thư phòng, đột nhiên ngẩng đầu lên thấy Long Nhất với vẻ mặt ngưng trọng đi đến không tránh khỏi nghi ngờ.

Long Nhất ngồi xuống, lập tức đem sự việc Bắc Đường gia tộc đã được xác định là liên kết với Hoàng Tộc thực hiện âm mưu bỉ ổi ra, thuật lại một lượt, đối với sự việc xảy ra với mình như thế nào thoát được,Long Nhất chỉ dám nói nói sơ qua,tuyệt không đề cập đến vấn đề bóng đen trong cơ thể mình

“Thực không nghĩ tới Bắc Đường gia tộc là người của Long Chiến, xem ra hắn giấu giếm thực lực cũng không ít rồi, cũng may ngươi lần này không có xảy ra việc gì,nếu không Tây Môn Nộ này tất xuất toàn bộ binh lực quyết một trận tử chiến với bọn nó” Tây Môn Nộ trong mắt tinh quang lóe lên,đối với Tây Môn Vũ thể hiện sự quan tâm hết mực.

“Khôi lỗi cấm thuật này là một con dao hai lưỡi, mặc dù có thể dùng để khống chế thi thể toàn phần, nhưng sau khi sử dụng có thể sẽ dẫn đến khả năng toàn thân khí tức bạo liệt mà chết, nhi dám khẳng định Long Chiến nhất định sẽ lựa chọn thời điểm mấu chốt để vận dụng chiêu thuật này một cách hiệu quả nhất,hiện giờ hắn tuyệt sẽ không dám khinh cử vọng động.”

Tây Môn Nộ gật gật tỏ ra đã hiểu: “Thuật này vốn thất truyền từ rất lâu rồi, ta không ngờ trên thế gian vẫn còn người biết cách sử dụng. Bên cạnh Long Chiến thật là nơi ngọa hồ tàng long..”

Long Nhất lại một lần nữa phân tích… hắn mông lung đoán được phần nào đám người thi thuật và hắc y nhân đánh lén Tiểu Y đích thực có quan hệ, mặt khác Lưu Thị cũng là một phần của tổ chức bí mật này, họa chăng Cuồng Long Quân Đoàn do Tây Môn Thiên đứng đầu cũng thế thì thật khó đối phó đây..

Long Nhất đương suy nghĩ cũng phát hiện thấy Tây Môn Nộ rất là tức giận, ông mím chặt môi lại đập bàn một cái thật lớn, cũng may là chưa có dùng đấu khí, bắng không thì vỡ nát ra rồi.

Tây Môn Nộ trong đầu ý nghĩ cũng giống với Long Nhất, đứa con trưởng Tây Môn Thiên khẳng định đã bị người khác khống chế hoàn toàn rồi, Cuồng Long Quân Đoàn của gia tộc lại do một tay nó điều khiển.. Nếu không mau có biện pháp giải quyết kịp thời nhất định hậu quả khôn lường.

“Sự kiện này rất có giá trị, nội trong ngày hôm nay ta sẽ có cách để giải quyết, nhi cứ chuẩn bị cho tốt để ngày mai thành thân với Nam Cung tiểu nữ kia đi” Tây Mộn Nộ phẩy phẩy tay ý muốn Long Nhất hãy đi ra ngoài.

Long Nhất nhanh chóng tông cửa ra, thở dài một cái. Kết luận Đằng Long Thành bây giờ thế cục càng ngày càng phức tạp hơn, Tây Môn Gia Tộc với Hoàng tộc Long thị quan hệ ngày càng thể hiện những vết nứt ra bên ngoài.. Ngày nào Thương Lan Đại Lục bắt đầu chiến tranh thì Cuồng Long Đế Quốc cũng sẽ như vậy thôi.

Đột nhiên nhơ tới đêm qua ở Tửu hội đã gặp lại Ngân Kiếm, nhi tử của Quang Minh Thành Chủ, hắn lập tức ra khỏi Tây Môn Phủ phi thân bay về phía Ỷ Hương Lâu.

Như Ngọc vẫn cứ theo quy tắc cũ mà tiếp đón, còn Phiêu Tuyết với Khinh Vụ trong đội Thiên Võng thấy hắn thì thần hồn nát thần tính, chỉ biết phục vụ một cách tốt nhất.

Long Nhất nằm dài người trên trường kỷ bọc nhung để hai nàng xoa bóp toàn thân cho hắn.

“Thiếu chủ ghé qua Ỷ Hương Lâu hôm nay hẳn có việc gì muốn giao phó?” Như Ngọc đứng đối diện Long Nhất cung kính hỏi.

“Việc gì là sao? Không có thì ta không thể đến hưởng thụ chắc?” Long Nhất mỉa mai đáp lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

“Ỷ Hương Lâu thuộc về thiếu chủ, thiếu chủ muốn tới lúc nào cũng được” Như Ngọc vẫn tỏ vẻ cung kính.

“Như Ngọc à, ta nhìn nàng ngoài kia tiếp đón khách thì rất nhiệt tình, chả hiểu sao khi nào gặp ta cũng phải tỏ ra thái độ như vậy?” Long Nhất cười ồ lên, hắn biết thừa Như Ngọc mị lực rất cao, thân hình bốc lửa cộng với thái độ nhiệt tình có thể làm cho nhiều nam nhân chết mê chết mệt. Ỷ Hương Lâu được giao phó cho nàng quản lý đúng là rất chính xác.

“Trước mặt thiếu chủ, tiểu nữ mới trở lại tính cách chân thật của mình.” Như Ngọc nhàn nhạt đáp lại lời Long Nhất một cách cứng nhắc, kỳ thật nàng rất thâm trầm, bên ngoài như vậy chỉ vì nhiệm vụ là phải tiếp khách mà thôi,

“Như Ngọc, chẳng lẽ nàng không thấy thiếu chủ này đang rất mất hứng à? Mau mau tiếp tục công việc của Phiêu Tuyết và Khinh Vụ đi” Long Nhất mở giọng cười hiểm độc.

Như Ngọc nhất thời ngẩn người ra, bất đắc dĩ nghe theo mệnh lệnh của hắn mỉm cười một cái rất gượng gạo. Quả thực nàng phải đi cùng tên tiểu tử Lệ Thanh mới phải đạo a, hắn thầm nghĩ.

“Đã thoải mái nhiều, không cần hai ngươi phải tốn công nữa.” Long Nhất vung tay để hai nàng lui ra phía sau ngồi.

Được đà lấn tới, Long Nhất thấy Như Ngọc không tỏ ý phản đối nên lại cố tình trêu:

“Bên hông ấy, dưới dưới một chút… Đúng rồi, tiếp tục đi..” Tiếng rên rỉ của hắn rất chi là dâm đãng, khiến cho Khinh Vụ và Phiêu Tuyết phía sau không nhịn được cười tuôn ra một chàng.

Như Ngọc không thèm để ý đến sự việc bên ngoài, tất cả những gì thuộc về nàng đều thuộc về hắn, thân thể cũng không phải là ngoại lệ.

Nói một cách khách quan thì Như Ngọc là một nữ nhân phát triển toàn diện, tuổi hai mươi lăm hai mươi sáu cũng là một giai đoạn tươi đẹp nhất trong đời một người con gái, nàng đẹp bởi vẻ sắc xảo và sự quyến rũ rất riêng của bản thân, khác với giai đoạn thiếu nữ mới lớn là hồn nhiên tươi trẻ. Sở dĩ Long Nhất chưa gặp được những cô nương như thế nhiều nên cảm giác của hắn là rất mới lạ.

Nhưng Long Nhất không phải một gã công tử bột, hắn luôn biết điều tiết hành động, khi nào nên thoải mái và khi nào cần phải làm việc. Vì thế đã ngưng lại những cử chỉ thô thiển của mình, thay vào đó là một nét mặt nghiêm túc nói:

“Thực ra ta có một việc quan trọng cần sự giúp đỡ của nàng nên mới tới đây. Thiết nghĩ chúng ta căn bản chưa có nhiều người ở Hoành Đoạn sơn mạch, mà bây giờ ta lại có một số thông tin có thể giúp cho công việc tình báo được dễ dàng hơn ở đó nên muốn gài vài người vào Thú Nhân Tộc hoạt động.”

Như Ngọc nghe những lời này không tránh khỏi ngạc nhiên, nàng chau mày hỏi lại Long nhất: “Thú Nhân Tộc xưa nay không hề giao tiếp nhiều với loài người, nếu không muốn nói thẳng ra họ rất là đố kỵ, giao dịch bình thường với bọn họ thì còn dễ chứ xâm nhập vào trong thực khó mà thành công được, cũng chính vì điều này nên Thiên Võng đội vẫn chưa thể có chút tin tình báo nào. Chẳng hay thiếu chủ đã sớm tìm ra biện pháp khả thi?”

Long Nhất cười rộ lên: “Chẳng phải mưu sâu chước quỷ gì cả , chỉ là ta may mắn đã tìm được một người, lâu nay hắn ở Thú Nhân tộc không những dễ dàng sinh sống ở đó mà còn một tay xóa đi hiềm khích giữa Mông Nhất Tộc và bọn chúng, theo ta đánh giá hắn rất có thực lực. Vì vậy nàng chỉ cần phái một vài thám tử có kinh nghiệm theo dõi hắn, nhất định sẽ tìm được không ít thông tin rồi.”

“Vâng, thưa Thiếu chủ.” Như Ngọc khom người xuống, xiêm y vô tình hở nửa ngọc phong ra để Long Nhất nhìn thấy, không chịu được hắn nuốt nước miếng cái ực.

“Còn việc này, thiếu chủ lần trước giao cho tì nữ việc tìm kiếm tung tích Quang Minh Thánh nữ của Ngạo Nguyệt đế quốc, ngày hôm qua có thành viên trong tổ báo lại là đã thấy nàng xuất hiện ở Đằng Long Thành” Như Ngọc vẫn rất lạnh lùng thuật lại.

Long nhất đứng phắt dậy, không thể giấu được sự kích động trong lòng bèn tiến đến nắm chặt lấy bả vai nàng hỏi gấp: “Vậy bây giờ nàng ấy đang ở đâu, hiện có ai theo dõi

không?”

Mặc dù Long Nhất vô tình dụng quá sức khiền Như Ngọc rất đau đớn nhưng tựu nàng không hề tỏ ra một chút cảm giác gì trên mặt, lập tức trả lời: “Thuộc hạ thực vô năng, thám tử hồi báo lại là Tì Bích Thánh Nữ đã vượt quá cảnh giới Ma đạo sư, cả Thiên Võng Đội không ai có thể bì lại tốc độ với nàng được”

Long Nhất nghe câu nói này tâm trạng lại ỉu xìu, hắn buồn bã thở dài rồi tỉnh lại, nhận thấy mình hình như đang bóp nát bả vai của Như Ngọc nên vội giật bàn tay to bản của hắn về. Lại phát hiện nàng trên đó mập mờ vài dấu tay nên cấp tốc dụng Quang hệ ma pháp để điều trị, phút chốc đã khôi phục hoàn toàn. Rốt cuộc thì cũng không còn việc gì ở đây nữa, Long Nhất lòng như lửa đốt phóng như bay ra khỏi Ỷ Hương Lâu hướng tới phía Quang Minh Giáo hội, hắn nghĩ Hồ Tử Lão Đầu nhất định biết Tì Bích đương ở nơi nào, nếu không nói hắn lập tức hủy diệt ngay giáo đường này.

Thoáng một cái là đến Quang Minh Giáo hội, Long Nhất trước mắt vẫn cúi người xuống chào đám thủ vệ dưới tầng 1 tỏ vẻ biết điều. Mặt khác, đám Quang Minh võ sĩ, tể tự này đều nhận ra ngày cực âm chính là hắn đến cứu giúp nên không hỏi nhiều, cười nói đưa hắn đến phòng Hồ Tử lão đầu.

Đến trước cửa phòng, Long Nhất dừng lại, cấp tốc vận sức đẩy cánh cửa kia vào trong rồi giáp mặt với Hồ Tử lão đầu một lần nữa.

Hồ Tử lão đầu nghe thấy tiếng cửa mở liền quay lưng lại, thấy Long Nhất tỏ ra rất ư bực bội nên lúng túng hỏi: “Tây Môn Nhị thiếu gia, người thế nào mà lại đến đây vậy, chẳng lẽ.. cô nương kia có chuyện gì không hay rồi?”

Long Nhất hùng hổ tiến đến chẳng nói chẳng rằng, ngọc thủ giơ cao ra nắm cổ áo ông nhấc lên hỏi: “TÌ BÍCH HIỆN ĐANG Ở ĐÂU?”

“Tì Bích? Ý người là Tì Bích nào?” Hồ Tử Lão đầu tỏ vẻ nghi hoặc, không ngờ hắn lại hỏi câu này.

“Quang Minh giáo hội của lão há lại có hai người tên Tì Bích? Còn không mau gọi nàng ấy ra đây?” Long Nhất vừa hay được tin Tì Bích ở Đằng Long Thành, bây giờ vừa bị Hồ Tử Lão đầu kia chọc tức nên nhất thời bùng nổ cơn giận dữ, ném hắn ra xa đoạn tung chưởng đánh tới.

“Mau mau dừng lại, nếu không đầu lão nạp bị người đánh nát ra mất. Thực ra Tì Bích chỉ ghé thăm giáo hội được hai ngày, ngày hôm qua đã cáo từ để về Quang Minh Thành rồi.” Hồ Tử Lão đầu bị sát khí của Long Nhất làm cho khiếp đảm, phản xạ trên người lập tức phát ra một luồng bạch quang tránh khỏi ma chưởng của hắn, nhưng sắc mặt thì lãnh đạm không hề tức giận.

“Hai ngày trước nàng vẫn còn ở đây? Nói cách khác thì cực âm ngày nàng cũng ở đó phải không?” Long Nhất nghi ngờ xác định lại, khi biết Tì Bích đã rời đi hắn không còn giận nữa mà thay vào đó là một nỗi mất mát khó tả tròng lòng bùng phát.

“Điều này là chắc chắn, Tì Bích chỉ là phụng mệnh Quang Minh Thành chủ đến để giúp chúng ta qua nạn kiếp này. Chính là song nữ Quang Minh Đại Thần tế tự, sắc đẹp khi xưa tựa như thần tiên, lúc đó ta theo đuổi mười năm không có kết quả, ngươi nói xem… Ơ ta vẫn chưa nói hết..” Hồ Tử lão đầu đoán lờ mờ Long Nhất nhất định có tình cảm với Tì Bích, tâm trạng bị kích động kể lể một hồi say mê không để ý, ngẩng mặt lên đã thấy Long Nhất rời đi tự bao giờ.

“Ai da, một chữ tình thật làm khổ cả đời người mà… còn tên Mộ Dung Bác chết bầm kia nữa, nếu để cho ta tìm thấy nhất định sẽ lột da ngươi.” Hồ Tử Lão đầu cay đắng lẩm bầm trong miệng, ngữ khí thực không hề giống một Quang Minh giáo chủ chút nào cả, hắn nhắc đến Mộ Dung Bác sở dĩ vì Mộ Dung Bác đã từng một thời danh chấn Thương Lan Đại Lục, là Kiếm Thánh của Cuồng Long Đế Quốc, cũng là người đầu tiên lĩnh ngộ được Ngưu Nhân đấu khí. Hơn nữa còn từng có tin đồn là lúc trước hắn cùng với hai Quang Minh Đại Thần tế tự Chu Dịch và Khải Lâm kia có một mối quan hệ mập mờ. Bây giờ thì biệt tăm biệt tích, mà Chu Dịch cùng với Khải Lâm cũng chưa hề thành thân thật quá trùng hợp đi. Chu Dịch thì lại là sư phụ của Tì bích.

Long Nhất biết được sự thật, thất thần đi ra khỏi Quang Minh Giáo hội, tình cảm đang dâng trào vì niềm vui tái ngộ Tì Bích bị mất đi nên hắn rất hụt hẫng..

Đứng yên một chỗ mông lung nghĩ nửa ngày, chuyện đêm Cực âm Tì Bích có xuất hiện ở Quang Minh Giáo Đường, hai người khẳng định gặp nhau ít nhất một lần. Hai năm trôi qua chẳng lẽ nàng không còn muốn gặp hắn nữa? Mà cũng chẳng muốn biết hắn làm gì trong hai năm vừa qua? Nghĩ đến đây Long Nhất giơ tay đập mạnh vào đầu hắn, mục đích để xóa đi hình ảnh Tì Bích bên trong, mặt khác hắn lại hy vọng nàng đang ở xung quanh đây, đang dùng cặp mắt trong veo của nàng dõi theo hắn. Dù sao ngày mai hắn cũng cùng Nam Cung Hương Vân bái đường thành thân rồi, Tì Bích biết điều này chắc chắn không tránh khỏi đau khổ.. tựu không được gặp nàng hôm nay thì tốt hơn..

Bất thình lình Long Nhất phát hiện có một thân ảnh đang tiến tới gần, thoắt một cái đã dùng tay nắm lấy ngọc thủ của hắn kéo vào một ngõ nhỏ bên đường.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.