Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 279 – Nụ Hôn Khắc Sâu Vào Trong Lòng.



“Em cũng vậy, sẽ không ngã quỵ hai lần cùng một chỗ, nhưng em vẫn phải nói một tiếng cảm ơn anh, cảm ơn anh yêu mến, cũng cảm ơn anh buông tay. . . . . .”

Cô nói xong lời cuối cùng, thì khóc không thành tiếng, nằm ở trên đùi anh, bả vai gầy yếu run rẩy kịch liệt, mà nước mắt cứ liên tục rơi xuống, không cách nào dừng lại, làm ướt nhẹp quần áo của Mạnh Thiệu Đình. Tay của anh cứng ngắc ở trên tóc của cô, trong ngực chua xót giống như thủy triều tràn đến không một tiếng động.

“Đừng nói nữa Tĩnh Tri.” Giọng nói của anh có chút run rẩy, anh kiên cường muốn cười một cái, muốn lau nước mắt cho cô, nhưng đôi môi của anh đang run, tay cũng run dữ dội, anh chỉ muốn chặt đứt cái tay đang sưng lên thật to kia.

“Anh cứ để cho em nói, để cho em nói ra hết ngọn nguồn những chuyện này, Thiệu Đình. . . . . . Hai năm trước khi em mang theo Phi Đồng rời đi, trong lòng em đã tự nói với mình rằng sẽ tha thứ cho anh, tha thứ cho những sai lầm và sự vô tâm của anh trong nhiều năm trước, thậm chí, em cũng tha thứ tất cả những chuyện anh đã làm trong hôn lễ của em và Thiệu Hiên. Nhưng em và anh, thật sự đã kết thúc rồi. Thiệu Đình, ngay khi em ký lên tờ giấy thỏa thuận li hôn thì em và anh đã kết thúc, cũng không thể trở lại nữa. Thiệu Đình! Đã không thể trở lại được nữa rồi, em đã không còn thương anh. Em đã dùng một khoảng thời gian dài như vậy để quên anh, để không yêu anh, nên xin anh đừng kéo em vào cái nơi mà muôn đời không sao thoát ra nổi ấy nữa, được không?”

Cô chợt ngẩng đầu, đôi mắt rưng rưng nhìn anh không chớp, nước mắt liền rơi xuống từ đôi mắt đen nhánh, từng giọt…từng giọt rơi vào trong lòng anh.

Cô thật sự đã không còn chút cảm giác nào đối với anh rồi. Dù cô có cầm theo chiếc lược anh tặng, dù cô có đến thăm anh khi ngã bệnh, dù cô có khách khí cười với anh, như vậy cũng không cách nào nói rõ. Chỉ là anh tự tưởng tượng ra mà thôi, là do anh đơn phương, không liên quan gì tới cô.

“Được, anh đồng ý với em, chúng ta sẽ hoàn toàn kết thúc.” Một bên anh vừa gật đầu, vừa cười nhợt nhạt, sau đó, anh tự tay nâng mặt của cô lên, rồi cúi đầu hôn nước mắt của cô, nước mắt kia là mặn chát, là đau khổ, là khẩn cầu (khổ sở van xin). d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn

Tĩnh Tri chậm rãi nhắm mắt lại, nước mắt cuồn cuộn chảy xuống từ hàng lông mi đen nhánh, môi của anh bao trùm lên đôi mắt cô, nhẹ nhàng hôn toàn bộ nước mắt của cô, Tĩnh Tri không né tránh, cũng không kháng cự, cô chỉ chậm rãi ngẩng đầu lên, bên môi run rẩy lướt qua một dòng nước mắt, mà môi của anh cũng rơi xuống, chần chờ hồi lâu, rốt cuộc cũng đặt lên môi cô.

Cả người Tĩnh Tri đều run lên, lông mi cũng khẽ run một lúc lâu, nhưng cuối cùng vẫn không mở mắt.

Anh hôn cô, nhưng chỉ chạm nhẹ trên môi cô.

Mạnh Thiệu Đình cảm giác nơi nào đó trong trái tim dường như đã đổ sụp một nửa. Rốt cuộc anh cũng phải buông tay rồi, từ đây về sau, anh sẽ ở lại thành phố A, không về nữa. Từ đây về sau, cô sẽ được sống cuộc sống mà cô muốn, anh sẽ không xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa, bọn họ chỉ có thể là người xa lạ.

“Tĩnh Tri, em phải sống thật tốt, nếu như có một ngày, em tìm được người trong lòng, em muốn lập gia đình, thì đừng để anh biết.”

Anh nhẹ nhàng buông môi cô ra, nhưng vẫn ôm cô trong ngực.

Tĩnh Tri gật đầu, không biết tại sao trong lòng của cô lại khổ sở như vậy, cũng không biết tại sao nước mắt của cô không ngừng lại được, cô càng thêm không biết, sao cô lại lưu luyến vòm ngực của anh đến như vậy, thậm chí cô còn muốn anh ôm cô thêm một lát nữa, cô muốn nhớ kỹ mùi vị của anh.

Mùi khói thuốc quen thuộc, bảy năm cũng không đổi. Mùi nước hoa quen thuộc từ mùa hè mười năm trước cho tới bây giờ, cũng không thay đổi. Nhiệt độ quen thuộc từ bờ môi của anh trong nụ hôn đầu của bọn họ cho đến tối hôm nay vẫn còn sâu thẳm trong trí nhớ của cô.

Cô yêu anh nhiều năm như vậy, dường như chỉ có thể chết một lần mới giải thoát được chính mình. Cô sợ, thật sự rất sợ, yêu một người như vậy thì quá cực khổ, quá vất vả rồi. d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn

Cô không chịu nổi, cô đã không còn là cô gái ngốc nghếch mười bảy mười tám tuổi nữa, cô không có tư cách để được ăn cả ngã về không*, cô cũng không còn đủ can đảm để yêu một người đàn ông.

*ý chỉ sự liều lĩnh, được thì có tất cả còn không được thì mất hết.

*******************************************

Đã là bốn giờ sáng.

Đột nhiên cô cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, cảm thấy đêm nay quá ngắn ngủi, rồi lại cảm thấy ánh trăng tối nay sao mà lạnh lẽo và buồn bã đến thế.

Mà anh vẫn đang ôm cô, còn cô thì vẫn còn ở trong ngực của anh.

Cô muốn mình quên hết mọi thù hận đã qua, quên luôn mình là Phó Tĩnh Tri, cũng quên đi anh là Mạnh Thiệu Đình, quên cả chuyện cô đã gả cho em trai của anh, quên mình đã là một người mẹ, tại buổi tối ngày hôm nay, trong ba tiếng đồng hồ cuối cùng này, buôn thả chính mình một lần.

Trở tay ôm lấy anh, mặt của cô dính vào trên lồng ngực của anh, trong màn đêm sâu thẳm, chòm sao Bắc Đẩu xếp thành hàng ngay ngắn, còn chòm sao thợ săn sắp chuyển qua hướng bắc.

“Anh đã nhìn thấy chòm sao thợ săn bao giờ chưa?” Tĩnh Tri không khóc nữa, cô chợt xoay người lại, chỉ chòm sao trên trời cho anh nhìn.

“Ở nơi nào?” Anh ôm lấy cô, đặt cằm lên đỉnh đầu của cô, nhẹ giọng hỏi thăm, anh hơi hoảng hốt khi cảm thấy bọn họ giống như một đôi trai gái trẻ tuổi đang yêu nhau say đắm.

Nhưng anh lại thích cảm giác như thế, anh vốn là một người đàn ông vô tình và lạnh lùng, anh đã sống hơn ba mươi năm, lại chưa bao giờ được nếm thử hương vị hạnh phúc trong cuộc sống dân dã của người bình thường như thế nào.

“Anh hãy nhìn về phía bắc, có thấy không? Có ba ngôi sao rất sáng xếp thành một hàng, đó chính là chòm sao thợ săn.”

Mạnh Thiệu Đình khẽ nhướng lông mi dài, bờ môi mang theo nụ cười ấm áp, anh đưa tay ra, chỉ vào bầu trời, phương hướng lại hơi nghiêng đi một chút: “Là ở đây sao?”

Cô giống như đứa bé, nhắm ngay đầu ngón tay của anh nhìn sang, nhíu mày, lại khoát tay: “Không đúng không đúng, xa hơn về bên trái một chút, nhìn thấy không? Ba ngôi sao xếp thành một hàng ngay ngắn, rất sáng.”

“Nơi này sao?” Ngón tay của anh lại xê dịch một chút, cố tình nhảy vọt qua khỏi chòm sao thợ săn.

Cô có chút nóng nảy, bĩu môi giống như một đứa trẻ muốn chỉ cho người bạn nhỏ của mình thấy một món đồ chơi đẹp.

“Là nơi này…, anh lại chỉ lệch.” Cô dứt khoát nắm tay của anh, sửa phương hướng anh đã chỉ sai.

Tay của cô lành lạnh, lại trắng nõn trơn bóng, trái tim của anh giống như bị người ta đánh trúng, cảm giác đau nhức nhanh chóng cuốn lấy cả người anh.

Cô nắm tay của anh, cô đang nắm tay của anh.

“Nếu chòm sao thợ săn di chuyển về hướng nam, thì có nghĩa là đã đến năm mới rồi, lúc em còn nhỏ, mỗi ngày đều mong đợi nó di chuyển về hướng nam thật nhanh.”

Vẻ mặt của cô tràn đầy mong đợi, đôi mắt của cô cong lên như mảnh trăng khuyết sáng ngời lấp lánh, cô nghĩ đến tuổi thơ của mình, chỉ có cha và Tịnh Viên.

“Em rất thích Tết đến phải không?”

Anh dịu dàng hỏi, cầm ngược ngón tay của cô, mười ngón tay đan vào nhau, vô cùng quyến luyến.

“Đúng vậy, bình thường ba luôn rất bận, chạy khắp trời nam đất bắc, thường thì mấy tháng liền em đều không gặp được ông. Khi còn bé rất sĩ diện, thấy chị và em gái đều mặc quần áo đẹp thì rất hâm mộ. Đến năm mới ba nhất định sẽ ở nhà, mà ba ở nhà sẽ dẫn em đi mua rất nhiều đồ đẹp hơn lúc bình thường, cho nên em mong nhất là lễ mừng năm mới, ba có thể ở bên cạnh em từ giao thừa, mãi cho đến khi qua hết Tết Nguyên Tiêu, em thích nhất là ăn bánh trôi, ba luôn dẫn em ra ngoài ăn, chúng em không đến nhà hàng lớn, không đến những nhà hàng nổi tiếng, mà ba mang em chui vào mấy cái hẻm nhỏ, ở trong quán cơm nhỏ lụp xụp ăn bánh trôi, thật là ngon, em có thể một hơi ăn được hai mươi cái, nhưng sau khi đặt chén xuống em liền bắt đầu khóc lớn.”

Cô chợt cười, dường như xấu hổ nên che miệng lại, đôi mắt sáng giống như chòm sao thợ săn kia.

Anh cũng cười, cười thật là đẹp mắt, mà gương mặt của anh dán sát vào cô, hai cánh tay vòng ngang hông cô, cô phải dựa vào trong ngực của anh, giữa bọn họ không có một khe hở nào.

“Tại sao em lại khóc lớn hơn? Chẳng lẽ bánh trôi ăn không ngon?” Anh tò mò hỏi, nghe cô nói nhiều chuyện như vậy, lại nói rất nhẹ nhàng dịu dàng, thật sự rất hạnh phúc.

Cô nhìn anh một cái, ánh mắt mang theo ý cười, rất quyến rũ.

Sau đó chính mình cũng nhịn không được bật cười: “Lúc đó em khóc, là vì em ăn quá nhiều, bụng cũng phồng to ra, mà ngày mai là ngày mồng một đầu năm làm sao mặc được những cái váy ba mới mua cho đây? Đó chính là những cái áo đầm ngắn kiểu mới nhất ở Pari, dựa theo số đo vòng eo của em làm ra đấy.”

Anh cũng cười, hôn nhẹ cô: “Thật là một cô bé nhỏ ngốc nghếch.”

Tĩnh Tri dần thu lại nụ cười, cúi đầu, tóc của cô trượt qua hai vai, quanh co ở trên đầu gối của anh.

Trái tim của anh chợt nhói lên đau đến lợi hại, chợt nhớ tới mấy câu thơ mà anh thuộc lòng trong đầu.

“Đi ngủ không buộc tóc

Tóc mây xõa hai vai

Gối lên tay chồng ngủ

Ai thấy mà không thương.”

Anh cảm thấy khó chịu giống như nước lũ tràn ra ngoài, anh không cách nào nhẫn nhịn, không cách nào khống chế, anh vòng tay ôm chặt lấy cô, rất chặt, cô gần như không cách nào hít thở, nhưng cô không muốn động đậy.

Tĩnh Tri, Tĩnh Tri, đừng nói không yêu anh, đừng chán ghét anh, đừng nói ghê tởm anh, đừng kháng cự anh, đừng đẩy anh ra, có được không?

Anh nhắm mắt lại, xung quanh hốc mắt đau nhói khó chịu, suy nghĩ luôn hỗn loạn của anh giống như lộ ra chút ánh sáng.

Vầng trăng có thể làm chứng, có lẽ anh đã yêu cô.

“Ba cõng em sau lưng trở về, em khóc rồi ngủ thiếp đi, đến Tịnh Viên lúc nào em cũng không biết, khi mở mắt ra, em đang nằm trên chiếc giường nhỏ, quần áo xinh đẹp được xếp gọn gàng bên gối, hai bộ giống nhau như đúc, thì ra một bộ nhỏ, một bộ hơi rộng một chút, em vô cùng vui vẻ, nhảy lên cười rồi thay quần áo mới, ba thấy em vui vẻ, bộ râu cũng vui vẻ nhếch lên, Tĩnh Tâm và Tĩnh Nghi đều hâm mộ đến chết, nhưng cũng không dám tới cướp quần áo mới của em giống như bình thường, bởi vì ba thương em nhất, không cho phép bất kì ai đối xử không tốt với em.”

Nước mắt Tĩnh Tri lại rớt xuống, ở trong lòng anh cô khẽ hoạt động thân thể, cúi người xuống, lại nằm ở trên đầu gối của anh, giọng nói của cô bổng thay đổi buồn buồn.

“Một ngày kia, ba còn cố ý muốn tự mình đi mua bánh trôi cho em ăn, em ngồi ở trong xe, nhìn thân hình cao lớn của ba đi trên mặt tuyết, sau đó, một câu ba cũng không nói, liền nằm trên mặt tuyết, không có hơi thở, nhiệt độ cũng không có, em liều mạng khóc, liều mạng kêu, em dùng sức kéo ông, muốn kéo ông lên trên xe, nhưng em thật là vô dụng, em không đủ sức, thậm chí em còn làm mất đứa bé của em. . . . . .”

“Tĩnh Tri!” Anh chợt gọi tên cô, cô mê mang ngẩng đầu lên nhìn anh: “Thiệu Đình? Anh biết không? Ba chết rồi, đứa bé cũng chết, không phải do em bỏ nó, không phải là em.”

“Tĩnh Tri. . . . . .” Anh đau đớn nhìn cô, đưa tay ôm lấy cô, nhẹ nhàng hôn lên trán của cô, khổ sở nỉ non: “Tĩnh Tri, đều đã qua, qua hết rồi, đừng suy nghĩ nữa có được không?”

Tinh thần của cô giống như hồi phục lại một chút, nhưng ánh mắt vẫn còn hơi ngây ngốc, cô sững sờ nhìn một điểm nào đó, đôi mắt mở to rất sáng, nhưng không có một chút tiêu cự.

“Em nghe đứa bé đang khóc, khóc đến tê tâm liệt phế, cái tay nhỏ bé của nó nắm lấy bụng của em không muốn ra ngoài, nhưng cuối cùng, nó cũng biến thành một vũng máu, thậm chí em còn nhìn thấy cái tay nhỏ bé sắp thành hình của nó, nó vẫn chưa tới năm tháng, đã không còn, không còn, không còn nữa rồi. . . . . .”

Thân thể của cô mềm nhũn, nằm trong khuỷu tay của anh, rốt cuộc nước mắt của anh cũng rớt xuống, anh nếm được mùi vị còn khổ sở hơn gấp mười lần so với cô.

“Em thường nằm mơ thấy nó, nó cười khanh khách bò trên mặt đất, bộ dạng hết sức đáng yêu, lông mày và mắt giống anh, miệng và lỗ mũi thì giống em, nó luôn đưa tay muốn em bế, sau đó lại đột nhiên biến mất, em liền giật mình thức giấc, ôm chăn ngồi ở trên giường, nhìn căn phòng rách nát rồi len lén khóc, mà khi đó, anh ở nước Mĩ, nhét một mình em vào trong địa ngục.”

“Anh xin em, Tĩnh Tri.” Giọng nói của anh gần như không nghe được, anh đỏ mắt nhìn cô, giọng nói khàn khàn cầu khẩn: “Anh xin em, đừng nói nữa có được không?”

Hình như thần trí của cô có chút mơ hồ, gương mặt bắt đầu dần trắng bệch, cô che cái bụng đang bị đau, trong mắt bốc lên hơi nước, cô thương xót nhìn anh, giọng nói nho nhỏ.

“Thiệu Đình. . . . . . Em đau, em đau. . . . . .”

“Ở đâu? Tĩnh Tri, đau ở đâu? Đừng sợ, đừng sợ. . . . . .” Anh hốt hoảng ôm lấy cô, thấy tay của cô ôm chặt bụng, anh sợ hãi buông cô xuống, muốn đi lấy thuốc cho cô, nhưng ngón tay của cô chợt bắt được cánh tay của anh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.