Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 288 – Thật Sự Không Quan Tâm Sao ?



Tĩnh Tri cũng không ngờ hắn sẽ nói như vậy. Mặt cô ngẩn ra, dù trong lòng cô cảm thấy thoải mái nhưng cô vẫn không thể nói ra những lời nói cay nghiệt với hắn được. Cô trầm ngâm một lát, mới mở miệng nói: “Mạnh tiên sinh là người có tài năng bẩm sinh, tôi chỉ tò mò không biết tại sao đột nhiên có sự thay đổi lớn như vậy?”

Dĩ nhiên Mạnh Thiệu Tiệm biết cô chỉ nói cho qua chuyện vậy thôi, nhưng cũng còn hơn là cô gật đầu, dứt khoát không thừa nhận năng lực của hắn. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, chỉ cảm thấy cô xinh đẹp hơn trước rất nhiều. Đáng lý ra cô là của hắn. Lần đầu tiên gặp cô, hắn có chút kích động và nhận ra chỉ có người phụ nữ này mới xứng với hắn mà thôi.

Những người phụ nữ khác chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp, hoặc chỉ để ý đến tiền của hắn mà thôi. Hắn chỉ nhất thời yêu thích những người đó, nhưng tuyệt đối sẽ không lấy về làm vợ..

“Sao lại không thể chứ? Người tài giỏi thì cũng có thể chiếm được vị trí đó mà.” Hắn khẽ trộm nhìn cô, khóe môi nhếch lên, tùy ý quan sát cô.

Tĩnh Tri nghe hắn nói vậy, cũng không còn đề tài gì để nói. Một lúc sau, cô lại tự cười mình, cô và Mạnh gia có quan hệ gì nữa đâu? Ai làm chủ tịch cũng không liên quan gì đến cô.

Lúc trước vì Thiệu Hiên, cô còn thỉnh thoảng hỏi thăm tin tức một chút. Nhưng bây giờ, sợi dây ràng buộc cuối cùng cũng bị anh ta nhẫn tâm chặt đứt, cô cũng không muốn quản chuyện của người khác nữa.

“Cũng do tôi không suy nghĩ kỹ.” Tĩnh Tri mỉm cười, đáp lại một tiếng. Sau đó cầm túi xách của mình, đứng lên, lễ phép mở miệng: “Mạnh tiên sinh xin cứ tự nhiên, tôi đi trước.”

“Tĩnh Tri.”

Khi cô xoay người, hắn cũng đứng lên, gọi tên cô, “Chúng ta quen biết cũng sáu bảy năm rồi, hôm nay em có thể nể mặt chấp nhận lời mời của anh, ra ngoài uống một ly cà phê hay không?”

Tĩnh Tri dừng bước, trầm tư một chút. Cô xoay người, lạnh nhạt nhìn Mạnh Thiệu Tiệm. Chuyện cũ trước kia giống như những thước phim quay chậm, lần lượt hiện lên từng cảnh, từng cảnh một trong đầu cô.

Cô cũng không phải kẻ đần độn. Cô không quên chính hắn đã từng lập kế hoạch, giở trò làm những chuyện xấu kia với cô.

“Tôi nghĩ không cần thiết như vậy.” Tĩnh Tri hơi nhướng mày. Cô đứng đối diện với người đàn ông này, tốt nhất là nên bình thản, không cần thể hiện gì ra ngoài khuôn mặt cả. Đôi mắt của người đàn ông này làm cho người ta cảm thấy không thoải mái, mặc dù vắng lặng như hồ sâu, nhưng tình cờ sẽ nổi dậy sóng lớn, không thể hiểu được trong lòng hắn đang nghĩ gì.

“Sao lại không cần? Anh cảm thấy giữa chúng ta có rất nhiều chuyện muốn nói.”

Mạnh Thiệu Tiệm khẽ mỉm cười. Ngược lại, nụ cười này rất giống với Thiệu Hiên. Nhìn hắn cười, trong lòng Tĩnh Tri đột nhiên nhớ tới Thiệu Hiên, trong lòng cảm thấy rất đau khổ. Anh ta luôn miệng nói sẽ bên cạnh cô suốt đời, thế mà cuối cùng anh ta cũng bỏ đi.

Chỉ tội cho bảo bối của họ, còn chưa kịp gặp ba của mình.

” Mạnh tiên sinh, thật ngại quá, tôi muốn trở lại làm việc, hẹn khi khác gặp lại.”

Tĩnh Tri cố gắng kiềm nén cảm xúc bi thương của mình, cô cũng không thèm nhìn người đàn ông kia, trực tiếp xoay người bước đi.

Người ta vẫn nói ấn tượng xấu ban đầu sẽ luôn tồn tại, rất khó có thể phai mờ. Tĩnh Tri cũng giống vậy, Mạnh Thiệu Tiệm đã để lại một ấn tượng quá xấu cho cô nên cô không muốn giao thiệp nhiều với người này, cũng không muốn gặp lại hắn.

Cô bước đi rất nhanh với tư thế uyển chuyển khác thường. Từ nhỏ cô được dạy dỗ văn hóa, phép tắc rất nghiêm túc. Cô bước đi với sống lưng thẳng, thoạt nhìn cô có khí chất rất đặc biệt. Dù lúc này cô chỉ mặc bộ đồ công sở đơn giản, nhưng cũng khiến hắn động lòng.

Phong cảnh xinh đẹp động lòng người như thế, hắn suy nghĩ hắn có nên khiến cô càng ngày càng đẹp hơn, sau đó thể hiện ra ngoài làm người khác ngưỡng mộ hoặc như hắn thích cảnh núi sông trong biệt thự nên sẽ khiến cô trang điểm giống như cảnh bầu trời thu nhỏ?

Tóm lại, hắn tựa như một người thợ săn núp ở đâu đó, bày hết bẫy này đến bẫy khác để nhìn con mồi của mình sập bẫy. Đến thời khắc cuối cùng, hắn chính là người chiến thắng, sẽ bước tới bên cạnh cái bẫy thu hoạch con mồi xinh đẹp. Đúng vậy, cũng chỉ hắn mới có thể làm như vậy được.

Hắn chưa bao giờ suy nghĩ nhiều như vậy. Thật khó để hiểu được lòng người mà lòng của Mạnh Thiệu Tiệm lại luôn dễ dàng thỏa mãn. Hắn đã làm hết sức mình thì còn có ai nói hắn không có trách nhiệm?

“Tĩnh Tri, xưa nay anh luôn cho rằng em là một người hiền lành, nhưng bây giờ thì ngược lại, xem ra em thật sự tuyệt tình đến như vậy.”

Khi Tĩnh Tri xoay tay nắm cửa, Mạnh Thiệu Tiệm cũng đi theo phía sau, hắn nói chuyện với tốc độ chậm rãi, giọng hắn trầm thấp hơn giọng của Mạnh Thiệu Đình một chút. Nhưng vì giọng hắn hạ thấp quá nên có chút sầu muộn, Tĩnh Tri chợt cau mày, nghe giọng hắn đoán được tâm trạng hắn. Tóm lại một người đàn ông như vậy làm cho người ta cảm thấy không thoải mái.

Tĩnh Tri nghe hắn nói. Mặc dù trong lòng cũng cảm thấy ngờ vực, nhưng cô cũng không dừng bước. Cô luôn cho rằng đối với những ai chủ động khiêu khích cô hay là những người cô không muốn nói chuyện thì tốt nhất là không quan tâm đến họ. Hơn nữa, cô cũng đã qua cái thời mà hở một chút là phải mở miệng tranh luận việc này việc kia.

Cô đi rất nhanh. Chỉ chốc lát sau, cô đã ra đến đường lộ, dòng xe đang chạy tấp nập, nên cô đứng ở ven đường chờ. Mà lúc này, Mạnh Thiệu Tiệm lại như âm hồn bất tán (ý là bám đuôi) đi theo phía sau cô.

Trong lòng Tĩnh Tri chán ghét, nhưng lại không thể nói ra những lời nói khắc nghiệt với hắn, không còn cách nào khác, cô đành làm bộ như không nhìn thấy hắn, chỉ để ý dòng xe cộ đang chạy ngược xuôi trên đường.

Vóc dáng Mạnh Thiệu Tiệm không cao như Mạnh Thiệu Đình, dáng dấp cả hai người cũng không giống nhau, phong cách thì khác nhau một trời một vực. Người ta có câu Long Sinh Cửu Tử (Trong truyền thuyết dân gian phương Đông, rồng có chín con với hình dáng và sở thích hoàn toàn khác nhau. Các con của rồng được dân gian sử dụng làm linh vật trang trí ở những vị trí, những vật dụng với những ngụ ý đặc biệt khác nhau), mỗi người mổi sở thích. Tính tình của ba anh em nhà họ Mạnh này thật sự vô cùng khác xa.

Tĩnh Tri không để ý tới hắn, mà hắn cũng không cảm thấy nhục nhã. Thật ra lần này tới thành phố C, hắn cũng đã đấu tranh nội tâm nhiều lần. Cuối cùng quyết định gặp cô một lần.

Tình thế lần này có chuyển biến lớn, hắn đã chiếm được lòng tin của ba khiến ông giao phó chức chủ tịch cho mình. Nếu hắn điều hành tốt, thì hắn có thể đoạt được vị trí này. Từ nhỏ đến lớn ở nhà họ Mạnh, hắn luôn bị Mạnh Thiệu Đình chèn ép, nên từ lâu hắn đã không còn ôm hy vọng gì vào cha mẹ mình nữa.

Lúc nhỏ, bởi vì ba mẹ thương yêu Thiệu Đình nên dù hắn có những lời trách than thì cũng không giải quyết được gì. Sau đó, khi một người đàn bà tên Lê Lê đến nhà ở, hắn phát hiện người ba đáng kính, luôn luôn nghiêm túc độc đoán lại muốn chìu chuộng bà ta. Khi đó hắn vẫn còn quá nhỏ, chỉ muốn làm ba mình vui vẻ. Trái lại, Thiệu Đình chán ghét Lê Lê ra mặt, mấy lần chọc giận ba. Còn hắn lại cố ý tiếp cận Lê Lê, quả nhiên sau đó ba hắn cũng tỏ ra thương yêu hắn một chút. Nhưng tiệc vui chóng tàn, không bao lâu sau Lê Lê sinh Thiệu Hiên và đã qua đời vì sinh khó. Hắn mất đi chỗ dựa, mà hơn hết mẹ hắn càng ngày càng chán ghét hắn ra mặt, còn ba chỉ quan tâm đến đứa trẻ mới vừa được sinh ra, dường như quên mất sự hiện hữu của hắn trong nhà.

Mấy chục năm qua, hắn sống cuộc sống tăm tối, khổ sở như vậy, mà nếu giờ hắn vẫn còn ảo tưởng rằng ba mẹ mình sẽ giao Mạnh thị cho hắn thì hắn thật sự là một thằng ngốc.

Hoàn cảnh hiện tại của hắn cũng chỉ là kẻ làm công mà thôi. Một khi chân Thiệu Đình có chuyển biến tốt thì cũng là lúc hắn bị đuổi ra khỏi đây. Đến lúc đó hắn sẽ bị phái đến chi nhánh của công ty ở quốc gia xa xôi nào đó, không có quyền không có thế thì có thể làm được gì nữa? Còn Thiệu Đình cũng không cần lo lắng tương lai về sau nữa.

Ba tuyên bố hắn sẽ tạm thời làm chủ tịch công ty, nghiêm túc đàm phán với hắn. Hắn vẫn nhớ rõ từng câu từng chữ trong cuộc nói chuyện đó. Cho đến giờ, khi nhớ lại, trong lòng vẫn cảm thấy bế tắc.

Trong vài năm gần đây, hắn đã thất vọng hết lần này đến lần khác. Tuy biết rõ ý của ba mình, nhưng lúc nghe từ chính miệng ông ta nói ra, hắn vẫn cảm thấy khổ sở. Sau khi khổ sở, những oán giận, những sự chịu đựng, nhẫn nhịn đều hóa thành gai nhọn đâm vào lòng hắn. Gai này đã đâm vào lòng hắn mấy chục năm qua rồi, không thể rút ra được nữa. Cuối cùng, đến một ngày nào đó nó sẽ hóa thành lưỡi dao sắc bén đâm vào lòng những người mà hắn chán ghét, từng bước từng bước biến họ thành oan hồn.

Lần này là lần cuối cùng hắn cố gắng hết sức, dù cho lòng hắn không muốn nhưng hắn bắt buộc phải làm.

Mỗi ngày, hắn vẫn thường thầm nhủ câu “Người làm chuyện lớn không cần quan tâm đến những chuyện nhỏ” này vài chục lần. Hắn không như Thiệu Đình và Thiệu Hiên, vì một người phụ nữ mà quên mất mục đích của chính mình. Đối với hắn, dù có là người phụ nữ được hắn yêu thương thì hắn cũng muốn khai thác tất cả lợi ích vốn có từ trên người cô ta thì hắn mới bằng lòng dừng tay.

Giống như người phụ nữ này, không những dây dưa với Thiệu Hiên mà còn ngẫu đoạn ti liên (bản dịch: dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng, ý là vương vấn không dứt ra được) với Thiệu Đình. Lần nào cũng đều do hắn trợ giúp phía sau. Một người đàn ông chân chính, ngay đến người phụ nữ mình yêu mến còn đứng trơ mắt nhìn cô ta chạy đến bên người đàn ông khác thì sao có thể thành công. Người ta vẫn nói không độc, không trượng phu.(ý là đàn ông không có lòng dạ độc ác thì không phải là đàn ông chân chính)

Dòng xe thưa thớt dần, Tĩnh Tri bước xuống đường lộ, đang muốn đi qua đường cái, giọng Mạnh Thiệu Tiệm tức thời vang lên: “Tĩnh Tri, em không nghi ngờ chút nào khi đột nhiên anh ngồi vào vị trí vốn thuộc về Thiệu Đình sao?”

Tĩnh Tri dừng bước, cắn chặt răng một cái, vẫn không quay đầu lại mà tiếp tục qua đường hướng về phía trước.

Đèn xanh chuyển sang đèn đỏ, dòng xe cộ tấp nập và biển người mãnh liệt chạy qua lại. Cô chen chúc trong đám người đó, nghe âm thanh ồn ào, náo động đến chói tai, khắp nơi dần dần sáng đèn, từng chữ từng câu của hắn như ghim vào lòng cô: “Thật đáng tiếc có người vì em thiếu chút nữa mất mạng vì tai nạn xe cộ . Nhưng hắn không ngờ rằng, trong lòng người ta lại chẳng hề quan tâm đến mình, dù chỉ một chút xíu. . . . . .”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.