Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 313 – Mạn Quân Có Bầu Và Người Một Nhà.



“Hai người cứ đi đi, đứa nhỏ Mạn Quân này quá thiện lương, ta thật sự cảm thấy được. . . Ài, không nói nữa, đi thôi đi thôi.”

Mạnh phu nhân buông tay Mạn Quân ra, lại tinh tế dặn dò vài câu: “Mạn Quân à, mọi việc nên nghĩ thông suốt chút, thân thể mới quan trọng nhất. . .”

Bà nghĩ đến bệnh trạng của Mạn Quân, muốn nói có thể là mang thai cô nên cẩn thận một chút, nhưng lời này lại không thể lỗ mãng nói ra miệng ở trước mặt thông gia, bởi vậy liên tục đình chỉ, lại vỗ vỗ tay cô, rồi tạm biệt với hai người, theo hướng dẫn của hộ sĩ đi đến phòng nghỉ cao cấp ở một bên.

Thẩm phu nhân quay cổ thấy Mạnh phu nhân đi vào trong phòng nghỉ tận cùng hành lang đóng cửa lại, lúc này bà mới một tay kéo Mạn Quân đến một bên, hai tròng mắt nhanh trí nhìn quét trên dưới con gái một phen, lại dùng sức nhìn phần bụng dưới đó của cô qua lại vài lần, lúc này mới hỏi: “Tốt tốt, sao lại muốn nôn? Đã bao tháng không đến rồi hả?”

Mạn Quân sửng sốt, rồi lại hiểu rõ ý tứ của mẹ, nhịn không được giận một tiếng: “Mẹ, mẹ nói cái gì vậy!”

Mặc dù cô nói như vậy, trong lòng lại không khỏi tính toán một cái, nghĩ đến quả nhiên rất lâu rồi không có tới tháng, ngực không tin được hồi hộp đập một tiếng, lại nghĩ đến mấy tháng trước Thiệu Đình gần như đều về nhà buổi tối, hai người bọn họ cũng có mấy lần phát sinh quan hệ, chẳng lẽ là – – mang thai rồi hả?

Không, điều này sao có thể? Mạn Quân lập tức phủ định ý nghĩ này, mặc dù có một nửa Thiệu Đình không có áp dụng biện pháp, nhưng anh vẫn đưa cô uống thuốc tránh thai, làm sao anh có thể để cho cô mang thai?

Cho dù là khi đó anh hết hy vọng với Phó Tĩnh Tri trở lại cạnh cô, dĩ nhiên cô cũng biết, anh luôn luôn kết thúc qua loa, ôm thân thể của anh lạnh lẽo như nước, có lẽ anh có thử qua tiếp xúc nữa với cô, nhưng vẫn lại thất bại.

“Con đứa nhỏ này, sự tình của mình thì cũng không biết để tâm điểm nào cả, khẩn trương đi kiểm tra với mẹ, đều đã chuẩn bị tốt rồi, mẹ thấy sắc mặt này của con, lại thêm những tình trạng con nói nữa, tám phần là mang thai, đây chính là chuyện tốt lớn, con có con trai, thì thế nào Thiệu Đình cũng phải quay đầu lại!”

Thẩm phu nhân đỡ Mạn Quân đến phòng kiểm tra, trên mặt lại thực sự mang theo vài phần vui mừng; “Mạn Quân à, nhà họ Thẩm chúng ta có một đứa bé như con, con cũng biết, con gả đi, nhà họ Thẩm gần như đã tặng hơn phân nửa của hồi môn đi, nếu con và Thiệu Đình ly hôn, nhà chúng ta có thể sẽ xong rồi, vài năm nay thế lực của nhà họ Mạnh càng lúc càng lớn, lúc trước hai nhà chúng ta còn có thể sánh vai, mà lúc này con cũng rõ, nhà họ Thẩm cũng bắt đầu phụ thuộc, nhà chúng ta mà có con trai, cũng không đến mức phải rơi vào một bước này, Mạn Quân à, mẹ biết con ủy khuất, nhưng là vì tương lai của nhà chúng ta, hãy nhịn khẩu khí xuống, mẹ chỉ mong lần này là con thật sự có con, chỉ cần như vậy, Thiệu Đình anh ta sẽ không động tới con được.”

Mạn Quân càng nghe thì lòng càng chua xót, tới sau cùng đáy mắt cô đã có nước mắt, chần chờ rất lâu, cô mới trầm thấp mở miệng: “Mẹ, thân thể của con tự con biết, con không mang thai. . .”

Thần sắc trên mặt Thẩm phu nhân thay đổi mấy cái, dần dần hết ý cười, ánh sáng ở đáy mắt cũng thâm trầm âm u khởi lai, bà dần dần nắm chặt lấy tay Mạn Quân hơn, cuối cùng thở dài một tiếng: “Mạn Quân à, hiện tại Thiệu Đình không trở về nhà, Phó Tĩnh Tri lại trở lại, về sau con còn muốn…”

Bà bỗng nhiên dừng lại, giây lát, hàn quang đáy mắt chớp lóe, bỗng nhiên gắt gao cắn răng một cái, đồng tử lại hình như có chút chuyển động: “Lần này, mang thai cũng được, không mang thai cũng được, trong bụng con, đã có con của Thiệu Đình rồi.”

“Mẹ – -” Mạn Quân kinh hãi, cô lập tức rút tay mình về, sợ hãi nhìn mẹ của mình: “Mẹ, mẹ là bảo con lừa gạt cha mẹ chồng và Thiệu Đình sao?”

“Lừa gạt sao?” Thẩm phu nhân cười lạnh; “Đứa con gái đang êm đẹp của mình gả đến nhà bọn họ, không được hưởng thụ qua một ngày hạnh phúc nào, bây giờ còn ngang nhiên nuôi dưỡng nhân tình ở bên ngoài hhông cần nhà, như thế nào, chẳng lẽ con gái của mẹ trời sinh đã có mệnh khổ như này sao? Nhà họ Mạnh bọn họ bất nhân, chúng ta cũng không thể không bất nghĩa, chỉ cần sau này con sinh con trai, về sau tất cả đều là con nhà họ Mạnh! Mẹ lại muốn xem, ai cười đến cuối cùng!”

“Mẹ – – con lấy đứa bé ở nơi nào đây? Con vốn không có khả năng mang thai. . .” zDĐ{L}QĐz Mạn Quân gấn đến mức đầu đầy mồ hôi, cách nghĩ này thật sự là không thể tưởng tượng được, cô hoàn toàn nghĩ cũng không dám nghĩ, làm sao mẹ có thể có ý nghĩ đáng sợ như vậy, nếu là lừa gạt Thiệu Đình, dựa theo tính tình kia của Thiệu Đình, anh còn không lột sống cô!

Huống chi, hiện tại anh đang cùng một chỗ với Phó Tĩnh Tri, hai người ngọt ngào suôn sẻ, cô nháo một cái như vậy, Phó Tĩnh Tri chỉ cần thổi gió thoảng bên gối, cho dù cô thật sự có con, cô cũng dám cam đoan Mạnh Thiệu Đình sẽ buộc cô đi xoá sạch!

Vừa nghĩ đến đây, ngực cô lại nhịn không được mà co rút đau đớn một trận, rõ ràng lúc trước anh cũng từng yêu chiều cô mọi cách, là vì cái gì mà hai người bọn họ đã đi tới một bước này chứ?

“Không có khả năng mang thai? Trên đời này không có sự tình không làm được, chỉ có có dám làm hay không thôi!” Thẩm phu nhân chế trụ tay con gái một phen, đè thấp giọng nói: “Mạn Quân, chẳng lẽ con thật sự muốn ly hôn với Thiệu Đình? Dựa theo nhiệt tình và yêu chiều của Thiệu Đình với Phó Tĩnh Tri kia, mẹ thấy cũng là chuyện sớm muộn thôi.”

“Không, con chắc chắn không đồng ý ly hôn, chỉ cần con không đồng ý, Thiệu Đình cũng không có biện pháp. . .”

“Vợ chồng ở riêng đến thời gian nhất định, tòa án sẽ tự động phán quyết ly hôn, chắc con không ngốc đến mức điểm pháp luật bình thường này cũng không biết chứ.” Thẩm phu nhân cười, ý cười lại mang theo giọng mỉa mai: “Chẳng lẽ, con không muốn xem một chút Phó Tĩnh Tri biết tin tức con mang thai sẽ có phản ứng gì sao? Chẳng lẽ, cô ta cứ đoạt chồng của con như vậy, con lại không để ý điểm nào sao?”

Mạn Quân giật mình lay động một phen, làm sao cô cam tâm, cam tâm như thế nào! Nhưng cô có biện pháp nào sao? Thiệu Đình không thích cô, cô đã rõ đầu rõ đuôi sự thất bại ấy!

“Mạn Quân, con ngẫm lại xem, tuổi con cũng không nhỏ, ví như quả thật ly hôn, cứ chắp tay nhường vị trí này cho người ta như vậy, con thật sự cam tâm sao? Mẹ là người từng trải, chờ con đến tuổi của mẹ sẽ rõ ràng, mấy cái tình ái kia đều là công dã tràng, thật sự là cái gì chứ? Cuộc sống ưu việt, vị trí cao cao tại thượng! Phụ nữ luôn luôn mỗi ngày đều suy giảm nhan sắc, đàn bà già đi thì sẽ không có ai nhìn con nhiều hơn một cái, mà đàn ông cho dù là sống đến 80 tuổi chỉ cần có tiền có thế, cô gái mười bảy mười tám tuổi xinh đẹp vẫn có thể nhào đi lên, Mạn Quân à, không nên cảm thấy lời mẹ nói không xuôi tai, trên đời này, cũng chỉ có mẹ mới là thật tâm vì tốt cho con.”

Thẩm phu nhân thấy thần sắc Mạn Quân hơi buông lỏng, lại bắt đầu rèn sắt khi còn nóng: “Mạn Quân, con thích Thiệu Đình như vậy, có đứa bé, thì giữa con và anh ta chém như thế nào cũng chém không đứt, cho dù là anh ta và Phó Tĩnh Tri ở cùng một chỗ, nhưng tâm lý Phó Tĩnh Tri cũng có cái gai, cô ta cho con chịu khổ sở, con làm sao vẫn còn do dự lưỡng lự để cho cô ta đi tiêu diêu tự tại?”

“Là, ha ha. . . Con dựa vào cái gì để cho cô ta tiêu diêu tự tại sao? Cô ta có tình yêu của Thiệu Đình, tội gì lại còn muốn cướp đoạt vị trí này với con? Con không có cái gì cả, Thiệu Đình vốn không thích con, con không có cái gì, duy nhất còn lại chỉ có khả năng ở lại bên cạnh anh thôi, mẹ, mẹ nói rất đúng. . . d-ien-d:anl:qd Con không cam lòng, làm sao con có thể cam tâm chứ? Rõ ràng anh ấy là chồng của con mà, rõ ràng là của con, làm sao đột nhiên lại thành của người khác?”

Mạn Quân gắt gao bắt lấy cánh tay Thẩm phu nhân, nước mắt lã chã rơi thẳng xuống dưới, tất cả ủy khuất và không cam lòng đột nhiên bừng tỉnh tràn đê, cô muốn khống chế đều đã không khống chế nổi rồi.

Thẩm phu nhân thấy Mạn Quân như vậy, trong lòng tự nhiên cực kỳ khó chịu, cố nén nước mắt nắm tay con gái: “Không khóc Mạn Quân, hiện tại chúng ta nên đi kiểm tra rồi, mẹ chồng con còn chờ đó.”

Mạn Quân giống như là tượng gỗ mặc cho bà nâng lên đến phòng bệnh kiểm tra, tâm cô đã lạnh, lạnh triệt để, cô chắc chắn không đáp ứng ly hôn, cô lại muốn kéo như vậy, kéo bọn họ, kéo dài tới chết già cũng sẽ không buông tay, dựa vào cái gì mà bắt cô thành toàn cho bọn họ? Dựa vào cái gì mà muốn cô chật vật rời khỏi chứ? Cô Không Thể!

Nửa giờ sau.

Sắc mặt Thẩm phu nhân hơi xám tro, bà thở dài, mở tấm giấy kia ra đẩy trở về: “Bỏ.”

Bác sĩ sợ hãi nhìn hai người một cái, không dám nghi ngờ lấy lại tấm báo cáo xét nghiệm kia: “Phu nhân, thay đổi như thế nào?”

Thẩm phu nhân cười, đứng lên kéo Mạn Quân đến trong phòng nghỉ nhỏ đằng kia, đè thấp giọng nói: “Mạn Quân, lần sau cùng của hai đứa là khi nào?”

************************************************

“Mẹ – -” Cửa xe vừa mới kéo ra, Tĩnh Tri đã nghe thấy tiếng trẻ con quen thuộc mà lại non nớt kia, cô đột nhiên tránh ra khỏi lòng Mạnh Thiệu Đình, bước nhanh đi qua, cửa xe kia lập tức mở ra, một quả cầu thịt nho nhỏ được ôm ấp xuống, lập tức lại ra khỏi lòng Bình Bình, chân ngắn nhỏ hoạt động chạy rất nhanh, giống như là viên đạn nhỏ lập tức đâm vào trong lòng Tĩnh Tri. . .

Tĩnh Tri ngồi xổm xuống ôm chặt lấy nhóc, nước mắt cũng đã rầm rầm chảy tiếp xuống, cô ôm con trai hung hăng hôn vài cái, lại tỉ mỉ nhìn phía trước phía sau một lần, thấy con trai chỉ gầy hơn trước một chút, mặt cũng nhọn hơn chút, còn lại đều tốt, cũng chưa thiếu một cọng tóc, trong lòng vừa chua xót lại ngọt ngào, chỉ cảm thấy tự nhiên nảy sinh thỏa mãn nói không nên lời, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mang nước mắt trước mặt, thấy thế nào cũng không nhìn đủ.

“Mẹ, con rất nhớ mẹ.” Miệng Bánh Bao Nhỏ mím lại, hai bên khóe môi kéo xuống, lại muốn khóc.

Tĩnh Tri nín khóc mỉm cười, lại hôn vài cái ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, lúc này mới hỏi: “Nói cho mẹ xem con nhơ bao nhiêu?”

Phi Đồng đáng yêu nhăn nhíu mi, bỗng nhiên mở hai cánh tay phì nộn non mềm giống ngó sen, ra sức mở lớn khoa tay múa chân, biểu tình cực kỳ đáng yêu; “Nhiều như vậy nhiều như vậy, mười cái nhiều như vậy!”

Tĩnh Tri vừa xì cười ra vừa muốn mở miệng, bả vai lại đột nhiên bị người đè lại, cô xoay mặt, đối diện với khuôn mặt tươi cười phóng đại của Mạnh Thiệu Đình, ngay sau đó, Bánh Bao nhỏ đã bay lên trời rồi rơi vào trong lòng anh. . .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.