Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 33 – Đại Thiếu Gia Nhà Họ Mạnh



Tĩnh Tri vừa nói rất nhanh vừa giơ tay ngăn một chiếc xe taxi lại nhét Tĩnh Ngôn vào. Cô đóng cửa “phịch” một tiếng, lại nói rất nhanh: “Nhờ bác đưa cô ấy đến đường Bắc Tân, khu Lâm Sâm Hải, tòa biệt thự số 066. Xin cám ơn.”

Tĩnh Tri nhìn xe chạy đi, lúc này mới xoay người lại. Cô ôm chặt lấy hai tay, bước chậm rãi dọc theo con đường thật dài đi về phía trước. Thành phố này rộng lớn như vậy mà cô lại không biết nên đi về nơi nào… Cô có rất ít bạn bè, chỉ có một hai người, nếu không phải đã ra nước ngoài du học, thì đều đã gả đi những thành phố khác. Thật ra cô rất hiểu, cho dù bản thân có đi lang thang bao nhiêu lâu đi chăng nữa, cô vẫn phải trở lại nhà họ Mạnh, nhưng mà lúc này, cô vẫn muốn kéo dài như vậy…

Vừa mới rời khỏi khách sạn khoảng 50 mét, trời lại bắt đầu đổ trận mưa nhỏ, những hạt mưa tựa từng đợt từng đợt giống như những sợi bông bay lất phất. Cả ngày hôm nay Tĩnh Tri gần như không sao ăn được cái gì, vừa lạnh vừa đói, thật khó chịu. Cô xoay người định đi qua đường đến phía trạm xe buýt ở bên kia đường để trốn mưa, nhưng không ngờ phía trước cô có một chiếc xe đang lao tới, đèn xe chói mắt vừa vặn chiếu vào trên mặt cô. Tĩnh Tri thấy hoa mắt, song lại như bị u mê cứ đứng thất thần ở chỗ đó. Chiếc xe kia phanh két lại, âm thanh phát ra chói tai, dừng ngay tại trước mặt cô, thật nguy hiểm, đầu xe đã sượt ngay chỗ góc áo của cô!

Tĩnh Tri thở một hơi dài nhẹ nhõm, cám ơn trời đất, cô chưa từng bao giờ thấy mình chật vật như vậy, thật buồn cười chết đi! Người vừa buông lỏng xuống, bỗng nhiên trước mặt bỗng tối sầm lại, cô ngã xuống đất người mềm nhũn, bụng đau đến khó chịu. Cô không khỏi cuộn tròn người, co rút lại thành một cục… Trong cơn hoảng hốt, cô nghe thấy có tiếng người vô cùng lo lắng: “Mạnh thiếu, hình như là đụng vào người!”

Mạnh thiếu sao? Thế nào lại có một người gọi là Mạnh thiếu nữa đây? Tĩnh Tri không kịp nghĩ sâu, liền chìm vào trong cơn hôn mê đen đặc.

Cô mơ hồ dường như có người bế cô lên, đặt lên trên một cái đệm mềm mại, sau đó mái tóc ướt mưa của cô được lau khô, được thay một bộ quần áo mềm mại thoải mái … Tĩnh Tri than nhẹ một tiếng thật thoải mái, giẫy giụa dường như muốn tỉnh lại…

“Đại thiếu gia, xem ra không kịp đến gặp Nhị thiếu rồi, bằng không ta gọi điện thoại đi.”

Qua một lúc lâu sau, Tĩnh Tri nghe thấy một giọng nói chậm rãi vang lên, trầm thấp nhưng, từ cuối lọt vào tai Tĩnh Tri đầy sắc bén. Hàng mi của sắc bén chợt run rẩy…

“Tôi đi gọi điện thoại cho Thiệu Đình.”

Mạnh Thiệu Đình! Chồng của cô…! Nhị thiếu, đại thiếu… Người này, người này… thực ra là…

Tĩnh Tri ngồi dậy bật dậy, nhìn thấy người nọ mặc tây trang màu đen, cầm điện thoại trong tay, ánh mắt mang theo vẻ kỳ dị đang nhìn lại cô. Đầu cô vẫn còn đang choáng váng, chợt thốt lên: “Anh là Mạnh Thiệu Tiệm?”

Cô giương cao hàng mi đen, ánh mắt mở cực lớn, giống như hai viên hoàn thủy ngân trong suốt. Mạnh Thiệu Hào chậm rãi xoay người, khẽ gật đầu: “Cô là ai.”

Tĩnh Tri khẽ cười một tiếng, nhưng trong lòng than nhẹ: “Tôi là Phó Tĩnh Tri.”

Dường như hàng mi của Mạnh Thiệu Hào thoáng lay động một chút, nhưng thần sắc lại vẫn như sóng nước chẳng xao.

“Phó tiểu thư an tâm nghỉ ngơi ở trong này, tôi sẽ gọi điện thoại cho Thiệu Đình để cậu ta lập tức qua đây.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.