Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 34 – Có Để Ý Chút Nào Hay Không?



Sắc mặt của anh ta vẫn mang vẻ trầm ổn không sợ hãi như cũ. So với Mạnh Thiệu Đình mà nói, vẻ mặt của Mạnh Thiệu Tiệm cũng mang kiểu từng trải “thế sự chi hậu” (trước sau đã trải qua nhiều chuyện), dấu vết thời gian đã lắng đọng sâu sắc ở trong tác phong chững chạc. Nhưng Mạnh Thiệu Đình so với người này, lại tỏ ra vừa phô trương lẫn bướng bỉnh hơn rất nhiều. Đột nhiên Tĩnh Tri lại nhớ đến người đàn ông trẻ tuổi ở trong vườn hoa nhà họ Mạnh hôm nào, diện mạo anh ta thanh tú lại gầy yếu, hiển nhiên anh ta thuộc tuýp người sống tình cảm. Ba anh em trai nhà họ Mạnh thật đúng là khác hẳn nhau, mỗi người mỗi vẻ.

Tĩnh Tri không nghĩ tới Mạnh Thiệu Đình vậy mà lại tới rất nhanh, thậm chí khi anh đẩy cửa bước vào, Tĩnh Tri vẫn mơ hồ nghe thấy tiếng anh thở hào hển.

“Anh cả, xảy ra chuyện gì rồi hả ?” Anh hỏi Mạnh Thiệu Tiệm, nhưng ánh mắt gắt gao lại nhìn Tĩnh Tri chằm chằm.

“Anh đụng xe vào cô ấy ở ngay bên ngoài khách sạn mà em nói, cho nên anh đã đưa cô ấy tới bệnh viện.” Mạnh Thiệu Tiệm nói ít mà ý nhiều, mi mắt cũng không hề lay động: “Em đã đến rồi, anh đi về trước.”

Xoay người, lễ độ mà xa cách, Mạnh Thiệu Tiệm nhìn về phía Tĩnh Tri chào từ biệt: “Phó tiểu thư, cô nghỉ ngơi cho khoẻ.”

Mạnh Thiệu Tiệm xoay người đi ra khỏi phòng bệnh, Trong phòng chỉ còn lại Mạnh Thiệu Đình và Phó Tĩnh Tri. Cô có cảm giác bầu không khí đột nhiên bắt đầu ngưng kết lại, có chút bất an nắm chặt lấy chăn, sợ hãi nhìn anh.

“Cô thế nào rồi?” Giọng của anh vẫn lạnh như băng như cũ, nhưng mi tâm vẫn nhíu chặt chưa hề giãn ra.

Tĩnh Tri rất muốn đưa tay an ủi khẽ xoa bằng vết nhăn ấy, nhưng là giờ đây cả người cô không có một chút sức lực nào.

“Em không sao, chỉ là không còn sức lực thôi.” Cô quấn chăn nằm ở nơi đó, đôi mắt như có sương mù lượn lờ mở to nhìn lại anh.

“Cô cảm thấy anh cả là người thế nào?” Anh trầm mặc khoảnh khắc, bỗng nhiên đến gần, khẽ cười tà ác một tiếng hỏi cô.

Tĩnh Tri không rõ chân tướng, liếc anh một cái rồi mới chậm rãi mở miệng nói: “Rất tốt.”

“Cho dù tốt, cô cũng không thể trông cậy vào anh ấy đâu, cô đã là người của tôi rồi.” Anh cúi người, môi dán vào cô, hơi nhè nhẹ cọ vào, giống như có chút đắc ý thưởng thức vẻ mặt hơi bối rối của cô…

Tĩnh Tri thoáng sững sờ giây lát nhưng cô hiểu được ý của anh, có lẽ anh đã hiểu lầm bọn họ lúc này ngẫu nhiên gặp gỡ mà “đụng bậy đụng bạ” đây!

“Tóm lại là trong lòng em cũng chẳng có ảo tưởng gì với một người không quen biết.” Tĩnh Tri hơi hơi cười, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh: “Anh cũng ngồi xuống cùng đi, em còn nửa bình nước biển nữa cơ.”

Tĩnh Tri chỉ lên trên cái giá đang treo bình truyền dịch, dịu dàng nói.

Mạnh Thiệu Đình cũng không hề từ chối, ngồi xuống bên cạnh cô: “Nhưng mà người không quen biết này thiếu chút nữa đã thành chồng của cô rồi đấy.”

“Chẳng phải chồng của em lúc này vẫn là anh cơ mà.” Đầu của Tĩnh Tri vẫn còn hơi choáng váng, lúc nói của âm cuối giọng có chút khàn khàn.

Mạnh Thiệu Đình đứng dậy rót cho cô một chén nước, nhìn thấy cô mi cũng không nhăn uống một hới hết nửa chén nước, không nhịn được trào phúng nói: “Tôi xem ra chắc là vì cô muốn phá rối nên mới có thể gây ra vụ tai nạn xe cộ kỳ lạ này rồi.”

“Nếu như anh thật sự để ý cô ta, cho dù em có bị ngã thành tàn phế đi chăng nữa, phỏng chừng anh cũng sẽ không đến đây đâu.”

Mạnh Thiệu Đình chợt nhíu mày: “Cô ấy đúng là một người đẹp hiếm có, tôi phải theo đuổi cô ấy nửa tháng mới thu được vào trong tay đấy.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.