TỔNG GIÁM ĐỐC ĐỘC ÁC TUYỆT TÌNH

Chương 353 – Trẻ Dại



Đám cưới đã kéo dài hai tiếng đồng hồ.

Tường Vi không biết vì sao, lại kéo dài tới hai tiếng đồng hồ, trong lòng bàn tay cô bắt đầu đổ mồ hôi. Vẫn đang ngồi trong phòng chờ tin tức, cho tất cả hầu gái lui xuống, một mình cô yên lặng ngồi chờ đợi, chờ đợi hôn lễ qua đi.

Rầm!

Chợt, cô dâu thấy có tiếng vang nhỏ bên ngoài cửa sổ. Tường Vi ngước nhìn vòm cửa sổ thật cao, không thấy có gì khác thường.

Ầm!

Lại một tiếng nữa! Trong lòng căng thẳng, có lẽ nào…

Vì vậy, cô nhấc tà váy dày côm nặng nề màu vàng, leo lên trên ghế, mở cửa sổ, ngó ra bên ngoài…

Bên ngoài chỉ có một khung cảnh toàn khói lửa, bay múa trong đêm, giống như một cuộc thịnh yến làm cả thế gian phải chú ý tới, làm cho người ta không nhịn được mà phải than thở, hôn lễ của vương phi Saudi quả là hoa lệ phi phàm.

“Tường Vi!”

Một giọng nói âm âm u u vọng vào từ bên ngoài cửa sổ, Tường Vi hít một ngụm khí lạnh, “Tưởng Diệp!”

Cô nhận ra thứ âm thanh này, thế mà, trong mắt cô hơi có chút mơ hồ, dù sao bên ngoài cửa sổ là một màu đêm đen.

“Mẹ__”

Một âm thanh non nớt ngây thơ, giống như đã cách xa cả thế kỷ, không hề báo trước mà chui vào đôi tai yếu ớt của cô, đáy mắt cô chợt lóe, tuyến lệ lập tức hoạt động, cổ họng khô khốc, làm giọng cô nhất thời khàn khàn, kích động mà hô___

“Trạch, Tiểu Trạch!”

Ngay sau đó, một bóng dáng nhỏ bé lập tức vọt lên, hình dáng bé nhỏ được bao bọc chặt chẽ trong một tấm áo choàng Ả-rập lớn màu trắng, mặt mũi vẽ xanh vẽ đen, bóng người nhỏ bé lập tức giọi lên cửa sổ, hai con mắt xanh đen phiếm thứ ánh sáng long lanh, bàn tay nhỏ xíu bấu lấy bệ cửa sổ, giọng nói hưng phấn và vui sướng___

“Mẹ! Thật là mẹ! Mẹ! Tiểu trạch rất nhớ mẹ…”

Tường Vi cố níu nước mắt trong bờ mi, vươn cánh tay, một phát kéo Tiểu Trạch nhỏ bé lên, dưới chân Tiểu Trạch, Tưởng Diệp đang dùng sức đẩy.

“Tường Vi, nói vài câu với Tiểu Trạch rồi mau đưa nó ra ngoài, bọn anh không còn thời gian nữa, phải mau đi khỏi đây!”

Tưởng Diệp đứng dưới bệ cửa sổ nói vọng lên, anh ta hiểu rằng khó khăn lắm hai mẹ con họ mới được gặp nhau, nhất định là có rất nhiều điều muốn nói, nhưng mà hoàn cảnh không cho phép mấy chuyện tình cảm này, dù sao lúc thoát được rồi, hai người muốn nói bao lâu mà chẳng được.

“Tưởng Diệp…..Vết thương của anh có đỡ hơn chưa?” Cô tha thiết nhìn Tưởng Diệp trong bộ quần áo Ả-rập đang là đứng bên dưới cửa sổ, quan tâm hỏi, dù sao lần trước anh ta bị Hắc Diêm Tước đánh cho không ít.

“Đương nhiên là anh không sao, cơ thể đàn ông mà, có thêm chút màu sắc cũng chỉ là chuyện nhỏ.” Tưởng Diệp mỉm cười nhún vai, không thèm để ý chút nào.

“…Cảm ơn anh, Tưởng Diệp!”

Sau khi nói cảm ơn với Tưởng Diệp, Tường Vi vui quá mà khóc, ôm chặt cơ thể bé nhỏ của Tiểu Trạch vào trong ngực, sau đó từ trên ghế ngồi xuống, chăm chú nhìn khuôn mặt Tiểu Trạch, dường như nhìn ngắm bao nhiêu cũng thấy không đủ, nâng trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan, trân quý như vậy.

Nó là bảo bối của cô!

“Mẹ, Tiểu Trạch rất nhớ mẹ…”

Tiểu Trạch nghiêng cái đầu nhỏ dễ thương, đôi mắt trong suốt chớp chớp, vì đóng giả trẻ con Ả-rập, bị Tưởng Diệp bôi đen mặt, chu cái miệng nhỏ hồng hồng, đưa bàn tay trắng nõn nhỏ bé ra, giống như môt người trưởng thành, lau nước mắt kích động trên mặt Tường Vi, đây là việc nó thường làm cho mẹ vào lúc đêm. “Đừng khóc, mẹ đừng khóc, Tiểu Trạch thương a.”

Cậu bé ra vẻ nói, nhưng bàn tay nhỏ bé nộn nộn đang vuốt ve mặt Tường Vi, đối diện tầm mắt mình, xinh trai cười ngọt ngào, lộ ra hai cái răng mèo trắng tinh đáng yêu, rất nghiêm túc an ủi người mẹ đã xa cách cậu nhóc mấy hôm nay.

“Ừ… Tiểu Trạch ngoan, mẹ không khóc!”

Cô mỉm cười nhìn khuôn mặt xinh xắn của con, con cô ngốc quá, cô nghĩ tới tim lại thấy đau.

“Để cho mẹ xem nào, Tiểu Trạch có bị thương không? Có được sống vui vẻ không?” Cô vừa nói, vừa kéo cái áo choàng lớn màu trắng của Tiểu Trạch, chuẩn bị nghiệm thương.

Mặc dù phần lớn là Tưởng Diệp đi cùng với Tiểu Trạch, nhưng có những khi Tưởng Diệp không ở bên cạnh nó, cô sợ Tiểu Trạch sẽ bị Nhị gia ngược đãi thê thảm, dù sao trên người nó cũng chảy dòng máu nhà họ Hắc, cô không dám chắc, cô mình có lấy Tiểu Trạch ra để xả giận hay không.

“Mẹ, mẹ! Hì hì, dừng tay, … sẽ buồn!” Tường Vi cử động lại làm cho Tiểu Trạch cười khúc khích một chàng, nó là một đứa trẻ rất sợ buồn, với lại, “Thầy con bảo, chỉ có đàn ông mới cởi quần áo của phụ nữ thôi!”

“….” Tường Vi không nhịn được mà trợn mắt, dừng động tác, “Tưởng Diệp đã dạy con cái quái gì vậy?”

“Ừhm…” Tiểu Trạch nghiêm túc nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, bĩu môi, khuôn mặt bé nhỏ đen sì nhăn thành một đống, đây là thói quen khi nó suy nghĩ, “Thầy dạy con 63 chiêu ăn trộm này…,ẩn náu nhanh chóng này…, kim thiền thoát xác này…, leo núi này…, Taekwondo này…., thuật dịch dung này…, hít đất bằng một tay này…, nhìn mông đẹp của con gái này….”

“Khụ khụ, đợi đã…! Sao lại có hít đất bằng một tay? Con còn nhỏ mà! Còn nữa, nhìn cái mông đẹp của con gái là cái gì đấy?”

Thật là càng nghe càng thấy thái quá, chẳng phải Tưởng Diệp dạy cho đứa con ngốc của cô toàn bộ kỹ thuật ăn trộm sao? Tường Vi chợt thấy da đầu mình hơi tê, mặc dù thật sự là Tưởng Diệp rất lợi hại, nhưng sao cô cứ thấy cô đã để cho con mình lầm đường lỡ bước vậy?

“À, thầy nói hít đất rèn luyện là để rèn luyện lực hông của đàn ông! Nhìn mông đẹp của con gái, để phân biệt xem đó có phải là xử nữ không!” Thằng nhóc khờ dại nói, nhíu cặp lông mày be bé, vẻ mặt này cực kỳ giống người cha tính khí nóng nảy của nó!

Nhất thời sắc mặt Tường Vi thay đổi, cô biết là khi Tiểu Trạch không còn ở cạnh cô nó sẽ học vài thứ linh tinh gì đó! Tên Tưởng Diệp kia, dám nghiễm nhiên coi con cô như đàn ông!

“Mẹ, xử nữ là cái gì? Thầy nói mông của xử nữ có một cái đường cong giơ lên….Ưhm…”

Tường Vi lập tức che miệng thằng nhóc ăn nói quàng xiên, không biết là nên tức giận hay là buồn cười, điều này càng làm cho cô thêm quyết tâm phải đưa con đi với mình! Cho dù thế nào, con trai là người quan trọng nhất với cô, với lại, ngây thơ đáng yêu lại có chút ngu ngốc, cô thật sự không yên tâm giao con trai cho bất cứ một ai.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.