Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 364 – Báo Ứng



Vì sao cần phải đợi đến khi anh ấy chết đi thì cô mới bằng lòng thừa nhận là cô quan tâm và yêu anh đến như vậy, cô hoàn toàn không có cách nào mất đi hay rời khỏi anh nữa rồi?

Thiệu Đình… Cả người Tĩnh Tri đau đến giống như co giật. Cuộn lại ở một chỗ, cô níu lấy tim của mình, co rúm lại ở trên ghế dài lạnh như băng, một hàng lệ nóng không khống chế được lại chảy xuống…

Không biết là ban ngày hay đêm tối, thỉnh thoảng sẽ có người hoặc tập tễnh hoặc là vội vàng đi qua đây, cô chỉ ôm đầu gối ngồi ở chỗ kia, đôi mắt đen nhánh sớm đã khóc đến sưng đỏ không mở ra được, nhưng lại vẫn cố chấp nhìn đèn phòng cấp cứu vẫn đang sáng như cũ.

Đã qua lâu như vậy, tại sao anh còn chưa ra? Trong lòng mơ hồ bất an, rồi lại ép mình không nên suy nghĩ bậy bạ, anh chỉ là bị thương, chảy rất nhiều máu mới có thể hôn mê bất tỉnh, thân thể anh luôn luôn tốt như vậy, lại thường xuyên rèn luyện, tuyệt đối sẽ không gặp chuyện không may, tuyệt đối sẽ không gặp chuyện không may!

An ủi bản thân như vậy, nhưng vẫn hoảng loạn, sợ hãi như vậy, đã rất lâu cô chưa từng có cảm giác này.

Từ khi ba qua đời, đến khi Tĩnh Viên bị phá hủy, rồi đến mẹ rời đi, gả cho Thiệu Hiên, trong hôn lễ bị anh cướp đoạt, cô đã sớm cho rằng, cô cả đời này, bất luận phát sinh chuyện gì nữa, cô sẽ không cảm thấy sợ sệt cùng hoảng hốt nữa, nhưng giờ phút này, trong đầu cô không ngừng nghĩ lại dáng vẻ anh tiến lên ôm lấy Phi Đồng, anh bị xe hất văng lên trên hàng rào chắn phía sau, toàn thân đều là máu tươi, dáng dấp cao lớn và thân thể của anh cho đến bây giờ cũng không ngã xuống, giống như một vị thần sống nằm bất tỉnh ở chỗ đó, dường như chỉ cần khẽ đụng sẽ vỡ nát, cả người cô bỗng nhiên như bị rút đi xương cốt, không đứng vững được nữa.

Chỉ cần anh còn sống, chỉ cần anh tỉnh lại, cô sẽ không rời khỏi anh nữa, cô muốn đi nói cho anh, chính miệng nói cho anh, cô quan tâm anh, cô… yêu anh!

Lòng Tĩnh Tri đau đến khó chịu, lại một hàng lệ nhịn không được mãnh liệt tràn ra, cô cúi thấp đầu, vùi mặt ở trong lòng bàn tay lạnh lẽo, không dám đụng vào ánh mắt bỏng rát đau đớn, cô không thể cứ khóc mãi, nước mắt của cô đã chảy quá nhiều, anh còn sống, còn đang cấp cứu, còn chưa chết, vì sao cô phải khóc?

Tĩnh Tri không khóc, đừng khóc, chờ anh ấy tỉnh lại nhìn thấy mày như vậy, anh nhất định sẽ đau lòng, mày đừng khóc nữa, cười một cái, anh ấy thích nhìn mày nở nụ cười nhất, nhưng mày giống như, cho đến bây giờ chưa từng cười thoải mái ở trước mặt anh ấy.

Dây dưa gần chín năm, coi như những ngày ở chung chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, trái tim hai người cũng chưa từng đến gần nhau, cho dù đã từng chung giường chung gối mà ngủ, nhưng hai trái tim như cách nhau muôn sông nghìn núi, anh không dám gần thêm nữa, cô thì phong kín bản thân, giờ phút này quay đầu nghĩ lại, nhưng không thể nhớ được một chút ấm áp cùng ngọt ngào nào thuộc về bọn họ.

Thời gian tốt đẹp và rực rỡ nhiều như vậy, nhưng hết lần này đến lần khác Phó Tĩnh Tri với Mạnh Thiệu Đình đều không có một chút yên tĩnh nào.

“Thế nào rồi?”

Mạnh phu nhân thấy người tới, lập tức đứng lên, trong tay vốn đang nắm một cái ly thủy tinh nho nhỏ, giờ phút này bởi vì khẩn trương cùng sợ hãi nên ngón tay không tự giác nắm chặt, nơi khớp xương hiện ra một mảnh trắng xanh, Mạnh Thiệu Tiệm lập tức đứng dậy, cúi đầu lấy cái ly từ trong tay bà ra: “Mẹ, cẩn thận đau tay.”

Mạnh phu nhân được anh ta nhắc nhở một câu, lúc này mới tỉnh táo lại, thu vẻ mặt vô cùng lo lắng sợ hãi lại, chầm chậm ngồi xuống, làm bộ như không có việc gì dịu dàng hỏi: “Chuyện thế nào rồi?”

Mạnh Thiệu Tiệm không biết chuyện gì, giờ phút này thấy vẻ mặt của bà khác hẳn với ngày thường, cũng phải nghiêm túc, đôi mắt nhìn vào vẻ mặt kinh hoàng bất định của người mới tới.

“Thưa phu nhân… Nhị thiếu, nhị thiếu bị thương đang ở bệnh viện, vẫn còn đang cấp cứu…”

“Cái gì!” Sắc mặt của Mạnh phu nhân lập tức tái mét, bà đập bàn một cái đứng lên, dáng vẻ thay đổi rất lớn, dường như lảo đảo nhào tới níu thậy chặt cổ áo của người mới tới, gương mặt kia vốn được bảo dưỡng rất tốt nhưng giờ phút này lại giống như đột nhiên già đi mười mấy tuổi, Mạnh Thiệu Tiệm cũng kinh ngạc đứng lên, nhưng tâm tư rất nhanh chuyển động, không nói ra một chữ.

“Làm sao Thiệu Đình lại bị thương? Các người làm việc thế nào? Không phải là người phụ nữ cùng tên tiểu tạp chủng kia sao? Sao lại là Thiệu Đình của tôi chứ? Nói! Nói đi!”

Mạnh phu nhân níu lấy người nọ ra sức lung lay, vẻ mặt hung dữ dọa người, dọa người nọ đến toàn thân run rẩy, lại một chữ cũng không nói nên lời, chỉ sợ ngây người nhìn Mạnh phu nhân, mặc cho bà ta lắc lắc.

Mạnh Thiệu Tiệm kinh hãi, nghe ý tứ trong lời mẹ Mạnh, bà thật sự đã phái người đi lấy tánh mạng của Tĩnh Tri với Phi Đồng! Trong khoảng thời gian ngắn, tâm tình luôn luôn trầm ổn của anh lại đang rối loạn, bất chấp tất cả, một bước tiến lên lạnh lùng tách bà ra, tuy giọng nói vẫn trầm ổn như cũ, nhưng hơi thở lại có chút hỗn loạn, anh ta vội vã muốn biết, chuyện này rốt cuộc đến mức nào!

“Mẹ, mẹ làm như vậy, làm sao hắn nói được?” Mạnh Thiệu Tiệm đỡ Mạnh phu nhân đang kích động há mồm thở dốc, sau đó nói với người mới tới: “Cậu mau chóng nói rõ đầu đuôi câu chuyện cho tôi!”

Người nọ luống cuống gật đầu, cũng không sửa sang quần áo của mình lại, nơm nớp lo sợ nói: “Vốn đang rất tốt, nhưng ai biết hôm nay nhị thiếu lại đột nhiên đến bệnh viện đón Phó tiểu thư, khi anh ấy nhìn thấy xe mà chúng tôi sắp xếp chuẩn bị lao đến, lúc đó tiểu thiếu gia vẫn còn ở trên xe, thì nhị thiếu đã liều lĩnh chạy đến, chúng tôi cũng muốn ngăn lại, nhưng đã không kịp… Kết quả… Phó tiểu thư với tiểu thiếu gia không có chuyện gì, nhị thiếu lại bị thương nặng còn đang cấp cứu ở bệnh viện…”

Mạnh Thiệu Tiệm nghe đến đó, đáy lòng đang nhảy lên đã bình tĩnh lại, thở dài nhẹ nhõm, vừa muốn mở miệng, Mạnh phu nhân được đỡ trong tay lại bỗng nhiên kêu một tiếng: “Thiệu Đình!” rồi cắm đầu ngã trên mặt đất…

May mà Mạnh Thiệu Tiệm đúng lúc đỡ lấy, nâng thân thể đang mềm nhũn của bà đến trên sofa để bà nằm xuống, vội vàng kêu người đi gọi điện thoại mời bác sỹ và sắp xếp xe cứu thương, sau khi dặn dò ổn thỏa, mới phát hiện tình huống của Mạnh phu nhân vô cùng khác thường, tay chân bà giật giật, miệng gần như méo lệch sang một bên, đầu óc Mạnh Thiệu Tiệm xoay chuyển rất nhanh, anh đã lớn như vậy, chuyện gì mà chưa từng thấy, chưa từng trải qua chứ, lúc này vừa nhìn, thì đoán rằng Mạnh phu nhân đã bị trúng gió, theo bản năng muốn làm vài động tác cấp cứu, nhưng vươn tay ra rồi lại chậm rãi dừng lại.

Khóe môi anh ta dần hiện lên một ý cười, là ông trời giúp anh, một khi đã như vậy, anh tội gì làm ngược ý trời? Không bằng biết thời biết thế.

Mạnh phu nhân ngã xuống bị liệt cũng được, cùng lắm cả đời này anh không ngại phiền phức tự mình hầu hạ bà, không có bà, em hai sẽ ít đi một chỗ dựa vững chắc, không có bà trợ giúp, không có bà thiên vị bất công, thì sao anh lại lưu lạc đến bước đường này?

Lúc nhỏ anh là đứa trẻ thông minh lại hiền lành lương thiện, nhưng dần dần lớn lên, anh mới biết, trên đời này vô dụng nhất chính là lương thiện!

Đều do bà buộc anh, là bà ép anh, là bà làm quá nhiều việc ác, là bà đã hãm hại vô số người, cho nên mới có kết cục như hôm nay! Rõ ràng đều là con trai ruột, vì sao một người như châu như bảo còn một người lại bị giẫm dưới bùn lầy? Rõ ràng anh mới là con trưởng, tại sao công ty của gia tộc không phải do anh thừa kế mà lại cho người khác? Tại sao một đứa con riêng như em ba cũng có thể lấy được tình yêu thương của ba, còn với anh thì luôn lạnh lùng, tại sao cho dù anh có làm tốt hay xuất sắc hơn nữa, cũng không có được một câu khen ngợi?

Là bà quá bất công, là bà không xứng với người làm mẹ! Không thể trách anh, không thể trách anh được!

Mạnh Thiệu Tiệm từng bước một lui về phía sau, nhưng vẫn tàn nhẫn quay mặt sang chỗ khác, lảo đảo xoay người đi ra, mặc kệ bà nằm ở đó, mặc kệ người mẹ đã sinh ra anh nuôi anh, còn anh ta thì coi mẹ mình như thú dữ, để bà co giật nằm ở đó lẻ loi một mình…

Mạnh Chấn Tông đang nằm trên giường bệnh, sau khi nghe được tin tức từ chính miệng của đứa con lớn kể ra, cuối cùng không chịu nổi đả kích này, chỉ chống đỡ được trong phút chốc, rồi liên tục than thở vài tiếng “Gia môn bất hạnh” thì tức giận ngất đi, ông vốn bị bệnh tật quấn thân, người đã dạo qua một vòng quỷ môn quan mới miễn cưỡng bảo vệ được tính mạng, nhưng giờ phút này nghe được tin tức làm cho người ta sợ hãi, thì tất nhiên sẽ không thể chịu nổi, sau khi được cấp cứu thì đến nửa đêm mới tỉnh lại, dĩ nhiên lúc này đã là dầu hết đèn tắt, miễn cưỡng kéo dài thêm mấy ngày mà thôi.

Vài ngày sau Mạnh phu nhân rốt cục cũng đã tỉnh lại, nhưng lại cảm thấy có phần không đúng, dáng vẻ của các bác sỹ y tá trong phòng bệnh đều rất cẩn thận, trong lòng bà liền hoảng hốt, đầu tiên là nghĩ đến Thiệu Đình, há mồm muốn hỏi, lại phát hiện mình nói không ra chữ rõ ràng, hơn nữa từ khóe miệng đến cổ đột nhiên có nước miếng dính ướt sũng, bà trừng mắt to, lại mơ hồ nói vài câu không rõ, tiếng nói phát ra ngay cả chính bà cũng giật nảy mình!

Y tá thấy tình hình bà không tốt, cuống quít cầm khăn tay lau nước miếng cho bà, Mạnh phu nhân không quan tâm, vẫn quang quác nói, y tá mơ hồ nghe được một chữ “Gương”, không khỏi có chút khó xử, cô nhìn Mạnh phu nhân, lại nhìn bác sĩ, không biết nên làm thế nào cho phải, Mạnh phu nhân bỗng nhiên đẩy cô ra, liều mạng tru lên muốn xuống giường…

Bác sỹ thấy thế, đành phải nói: “Lấy gương cho bà ấy đi, sớm muộn gì cũng sẽ biết.”

Y tá giơ gương đặt ở trước mặt Mạnh phu nhân, tuy Mạnh phu nhân đã chuẩn bị tư tưởng ở trong lòng, nhưng khi nhìn thấy cái miệng ở trong gương lệch nghiêng sang một bên, nước miếng không ngừng chảy xuống dưới, như một kẻ điên, chỉ có thể dùng tay trái tóm lấy cái gương ném mạnh xuống đất, y tá giữ bà không được nên bác sỹ vội vàng gọi thêm người đến, đè bà lại tiêm thuốc an thần, trong chốc lát, bà liền yên tĩnh lại nặng nề ngủ…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.