Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 365 – Em Nghĩ, Em Yêu Anh



Anh khôi phục rất nhanh cũng rất tốt, bác sỹ nói, bởi vì vết thương bị mất máu nhiều dẫn đến ngất đi, hơn nữa thân thể người bệnh vốn khỏe mạnh, cho nên chỉ nằm bảy tám ngày, thì đã khôi phục được bốn năm phần, Phi Đồng thì ngược lại, chỉ bị rách một chút da, nhưng bởi vì bị kinh sợ quá độ, nên không ngừng nằm mơ thấy ác mộng, thỉnh thoảng lại bị sốt, may mà hai ngày này sốt đã lui dần, chẳng qua đứa nhỏ này bị hoảng sợ quá nghiêm trọng, mỗi lúc trời tối cần phải có người ngủ cùng.

Tĩnh Tri phải chăm sóc Mạnh Thiệu Đình, Bình Bình luôn thân thiết với Phi Đồng, liền chủ động yêu cầu buổi tối ngủ cùng với Phi Đồng, về sau Tĩnh Tri không còn lo lắng nữa, mà bắt đầu toàn tâm toàn ý chăm sóc cuộc sống hàng ngày của anh.

Bởi vì miệng vết thương bên vai phải, nên rửa mặt ăn cơm anh đều không tự làm được, Tĩnh Tri lại không ngại phiền toái chút nào, mỗi ngày ở phòng bếp nhỏ trong phòng bệnh nấu những món canh khác nhau cho anh uống, bởi vậy dù nằm trên giường không dậy nổi, khí sắc cả người anh đều tốt hơn nhiều.

Nâng đầu giường lên một chút, phía sau lưng anh đặt một cái gối lông vịt lớn thật mềm mại rất thỏa mái dễ chịu, hơi ấm trong phòng rất đầy đủ, anh chỉ mặc đồ bệnh nhân đơn giản, trước ngực rộng mở, lộ ra băng gạc thật dày quấn quanh trong ngực, trên băng gạc trắng ngần, đã không còn nhìn thấy vết máu giống mấy ngày trước đây nữa, nhìn xuống chút nữa, là cơ bụng sáu múi giống như thanh chocolate sắp hàng chỉnh tề, làm người khác nhìn một cái thì không nhịn được mà mặt nóng tim đập, mà người nọ nằm trên giường, chăn cũng chỉ che từ thắt lưng xuống, không hề kiêng dè phơi mình ra ngoài.

Ánh mắt thâm trầm dịu dàng của anh nhìn qua, thì thấy một người phụ nữ nhỏ gầy đứng bên cạnh cửa sổ, đưa lưng về phía giường bệnh, trên tay đang bận rộn gì đó.

Trong phòng quá nóng, Tĩnh Tri chỉ mặc một bộ quần áo vàng nhạt ở nhà, chất vải mềm mại dán vào thắt lưng mảnh khảnh và cái mông cao hơi vểnh lên của cô, hai cánh tay thon dài trắng như tuyết lại trơn bóng, động tác thì nhẹ nhàng tuyệt đẹp, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào trong cửa sổ sáng rực, giống như bao bọc cả người cô, phủ lên một vầng sáng mê người, mà lúc này, thân thể của cô hơi nghiêng về phía trước, đường cong mềm mại lộ ra chỗ lồi chỗ lõm, làm anh nhìn không nỡ chuyển tầm mắt đi.

Dường như trái tim đã mềm nhũn theo không có cách nào nắm giữ, cuối cùng anh nhịn không được tự hỏi mình, đây có phải đang nằm mơ không? Có phải vết thương rất nghiêm trọng nên còn chưa tỉnh táo lại mới có ảo giác như vậy hay không?

Bằng không, cô luôn như gần như xa, cô luôn dựng lên bức tường cao thẳng tắp ở giữa bọn họ, luôn không chịu cho anh một sắc mặt hoà nhã, luôn bài xích anh khỏi cuộc sống của cô, tại sao đột nhiên lại thay đổi giống như một người khác như vậy? Sẽ cười với anh, sẽ dịu dàng chăm sóc anh, canh chừng cho anh cả ngày lẫn đêm, thậm chí…khi nhìn anh, trong con ngươi trầm tĩnh lại xinh đẹp ấy đều có bóng dáng của anh, giống như chứa đầy dịu dàng không xua tan được.

Nhịn không được mở miệng gọi: “Tĩnh Tri…”

Cô nghe tiếng xoay người lại, trên khuôn mặt không trang điểm còn treo một nụ cười ngọt ngào, ánh mắt xinh đẹp dịu dàng nhìn anh một cái, khóe miệng liền nhếch lên, ở trên gò má lộ ra lúm đồng tiền nho nhỏ đẹp, giọng nói của cô mềm nhẹ mà lại êm tai, anh chỉ muốn nghe giọng cô, thấy cô cười nói với anh như vậy, anh thật sự cảm thấy giờ phút này có chết cũng đáng!

“Anh chờ một chút, em cắm bó hoa vào bình rồi đến ngay.” Cô lại cười với anh, nụ cười rực rỡ lại sáng ngời, giống như ban đầu bọn họ kết hôn, cô tuổi trẻ đầy sức sống như đóa hoa đợi hái, mặc kệ khi đó anh lạnh nhạt với cô như thế nào, thì cô vẫn luôn cứng cỏi mà tích cực cố gắng tranh thủ, mặc kệ sắc mặt của anh có khó coi bao nhiêu, cô cũng sẽ cười với anh như vậy.

Mà đã rất nhiều năm, anh chưa từng nhìn thấy cô cười với anh như vậy? Từ khi ký đơn ly hôn cho tới bây giờ, trôi qua vô số ngày đêm, anh cũng từng hối hận và đau khổ, cũng từng mất mác và buông tha, nhưng mà thật may, anh vẫn còn kiên trì, kiên trì yêu cô không buông tay, kiên trì đợi cô cười với anh chan chứa tình yêu như vậy một lần nữa.

Cô cắm hoa xong, hơi lùi một bước, đánh giá trên dưới một lượt, lúc này mới hài lòng gật đầu, xoay người lại đi đến bên cạnh anh, vừa đi vừa nói chuyện: “Thẩm tiên sinh xây bệnh viện này thật sự rất tốt, mùa đông tuyết lớn mà còn có hoa đẹp như vậy, thế nào? Thơm không? Còn dễ ngửi hơn so với mùi thơm của nước hoa! Anh thấy có đúng không?”

Cô đến bên cạnh giường anh ngồi xuống, cúi đầu nhìn băng vải quấn quanh miệng vết thương của anh, thấy phía trên sạch sẽ trắng như tuyết, mới thở ra, thuận thế khép vạt áo của anh lại, đôi má có chút hồng: “Lúc nào quần áo cũng không chỉnh tề, anh bị thương, không thể bị lạnh, đừng có phớt lờ.”

Mạnh Thiệu Đình không nhịn được đưa tay bắt lấy bàn tay nhỏ bé mịn màng của cô, cô hô nhỏ một tiếng muốn tránh ra, lại bị anh càng nắm chặt hơn, tiếp theo, hơi thở nóng bỏng quét đến, anh kéo tay cô đến bên miệng, nhẹ nhàng hôn một cái lên đầu ngón tay, rồi yêu thương nắm ở trong lòng bàn tay.

Mặt cô đỏ bừng lên, Phi Đồng với Bình Bình ở ngay cách vách, Phi Đồng ngủ trưa một lát sẽ thức dậy, tỉnh dậy thì sẽ qua đây, nhìn thấy thì làm sao bây giờ?

Anh làm như biết rõ lo lắng của cô, buông lỏng tay cô ra, lại ôm thắt lưng nhỏ của cô, mảnh khảnh như vậy, dường như bàn tay của anh chỉ cần dùng sức một chút, là có thể bẻ gẫy nó, không khỏi đau lòng, sức lực trên tay nhẹ đi vài phần, ôm cô vào trong ngực.

Tĩnh Tri sợ đè vào miệng vết thương của anh, tay chân luống cuống, Mạnh Thiệu Đình lại trầm thấp mở miệng: “Không sao, miệng vết thương đã bắt đầu khép lại, hơn nữa… Em rất nhẹ.”

Mặt cô càng đỏ hơn, lấy tay chống đỡ không để mình dựa vào quá gần, miệng vẫn cãi nói: “Không được, bác sỹ đã nói mấy ngày nay vẫn phải cẩn thận không thể đụng đến miệng vết thương, máu chảy ra nữa thì rất phiền toái.”

Anh không đành lòng ép cô, hơn nữa mùi vị được cô quan tâm như vậy lại thật sự rất tốt, cuối cùng cưng chiều nói: “Được, tất cả nghe theo em.”

Tĩnh Tri ngửa mặt liếc anh một cái, lại đối diện với đôi mắt nóng bỏng trên người anh, trong lòng cô vừa chua vừa ngọt, đột nhiên không khống chế được bân thân, đưa chiếc lưỡi thơm tho đụng vào môi mềm của anh, giống như chuồn chuồn lướt nước, làm cả người anh đều đờ đẫn sửng sốt…

Mặt Tĩnh Tri đỏ đến sắp rỉ máu, thân thể mềm mại như cá trợt xuống từ cánh tay anh, mái tóc dài rối tung che khuất khuôn mặt xinh xắn của cô, hai gò má nóng bỏng của cô dán ở trên bụng của anh, hai tay cô mềm mại ôm eo anh, lại giống như làm nũng, lại giống như ngượng ngùng, ở trong lòng anh cọ qua cọ lại…

Khuôn mặt kiên nghị trước sau như một của anh đã hòa hoãn xuống, đôi mắt cương quyết mà lại sắc bén cũng hóa thành băng tuyết, đặt tay trái không bị thương lên trên mái tóc dài như tơ của cô vuốt từng cái xuống phía dưới, cô dần dần yên tĩnh trở lại, nhu thuận nằm bất động ở trên người anh, hơi thở nhàn nhạt cách một tầng quần áo mỏng cũng làm bỏng da thịt của anh, dường như muốn tế bào đã ngủ say trong lòng anh phải thức tỉnh, ngứa ngáy khó chịu…

“Tĩnh Tri…” Anh trầm thấp gọi, mơ hồ nghe thấy cô ưm một tiếng không rõ, mặt mày anh cong lên: “Chúng ta nên đưa Phi Đồng đi…”

Tĩnh Tri kinh hãi, lập tức ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn còn đỏ ửng, nhưng cặp mắt trừng lớn, lập tức đề phòng cùng xa cách: “Anh, anh muốn làm gì? Vì sao muốn đưa thằng bé đi?”

Anh thấy vẻ mặt cô, biết cô hiểu lầm, mặc dù không để ý lắm, nhưng trong lòng vẫn hơi khổ sở, hai người bọn họ trải qua quá nhiều việc, ngăn cách quá sâu, muốn thổ lộ tình cảm, không phải là chuyện một sớm một chiều, khuyên giải an ủi bản thân, cũng đẩy cảm giác không vui sang một bên.

“Em lại nghĩ lung tung, ý anh là… Phi Đồng không có việc gì thì để cho Bình Bình dẫn con về nhà ở, con còn phải đến trường, nên không thể ở lại trong bệnh viện này mỗi ngày được, hơn nữa…”

Anh chợt nở nụ cười mê người, nháy mắt với cô: “Em không biết là, bây giờ cậu nhóc này là cái bóng đèn lớn sao?”

Tĩnh Tri giờ mới hiểu được ý tứ của anh, nhịn không được nâng tay lên nhẹ nhàng đấm anh: “Anh làm em sợ muốn chết, em còn tưởng rằng, còn tưởng rằng…”

“Tưởng anh không chấp nhận được thằng bé sao?” Mặt mày anh sáng ngời, dịu dàng nhìn lại cô, bàn tay nhẹ nhàng cầm cổ tay cô, lại kéo cô vào trong lòng: “Có nhớ anh đã nói gì không, bởi vì thằng bé là con của em, cho nên, nó cũng là con của anh, ai bảo anh… hết lần này đến lần khác đều yêu em chứ?”

Tim cô đập bang bang rất nhanh, ngực của anh ấm áp, thoải mái như vậy, cô giống như con thuyền nhỏ trôi nổi tiến vào bến cảng an toàn, chỉ cảm thấy trái tim một mảnh an bình.

Trong phòng im ắng, mùi hoa tràn ngập căn phòng, tuyết đọng ngoài cửa sổ đã tan, nhỏ nước xuống mái hiên leng keng leng keng, anh ôm người phụ nữ yêu dấu, mà cô nhu thuận nằm ở trong lòng anh, khiến anh chỉ hận sao thời gian không dừng lại vào giây phút này.

“Anh thật sự không quan tâm đến thân phận của thằng bé một chút nào sao?”

Anh vốn trầm mặc, tiếp theo lại sang sảng cười, vỗ nhẹ lên đỉnh đầu của cô hai lần, rồi trầm giọng mở miệng: “Đương nhiên để ý, kể cả đến bây giờ anh vẫn để ý, nhưng, tất cả, so với em, thì tính là cái gì chứ? Người anh muốn là em, những cái khác đối với anh mà nói, không cần phải để trong lòng.”

“Nhưng vì sao anh vẫn không cần tính mạng mà đi cứu thằng bé?”

“Thằng bé là sinh mạng của em, em là tính mệnh của anh, không có thằng bé em nhất định sẽ không sống nổi, em không sống được, thì anh phải làm sao bây giờ? Dù sao… Em cũng sẽ không vì anh mà chết, anh hoàn toàn không thể so sánh được với Phi Đồng…”

Anh như oán giận ủy khuất nói, cô bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt nhìn anh, rồi mở miệng: “Mạnh Thiệu Đình, ở trong lòng em, anh cũng rất quan trọng, thật sự rất quan trọng, em nghĩ, em yêu anh.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.