Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 380 – Tín Nhiệm Vô Điều Kiện



Nhất định cô đang nhớ tới chú hai, nhất định trong mộng nằm mơ thấy chú ấy nên mới cười hạnh phúc như vậy…

Anh ta không ghen tị, vì anh ta biết, khoảng mười năm trước khi lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh ta liền hiểu rõ cô gái này phải là của mình, một ngày nào đó, đúng vậy, một ngày nào đó cô cũng có thể cười với anh ta, lúc tỉnh cũng sẽ tựa vào trong ngực anh ta.

Nếu như ô có thể dựa vào vai nah ta, ngủ mãi không dậy thì tốt biết mấy? Nửa giờ ngắn ngủi như một giấc mộng bị thổi bay, cô cứ thế tỉnh lại.

Anh ta biết cô tức giận, anh ta cũng biết cô ghét mình, nhưng làm thế nào anh ta cũng không ngờ rằng, người luôn dịu dàng và nhã nhặn như cô sẽ có lúc tức giận mà đánh anh ta.

Nhất định cô rất yêu Mạnh Thiệu Đình nên mới tức giận khi bị anh ta cợt nhả?

Nhưng anh ta không hề tức giận, cô càng cuồng dại Mạnh Thiệu Đình, anh ta càng vui vẻ, đợi đến tương lai, cô cũng sẽ yêu anh ta như yêu Mạnh Thiệu Đình, chẳng phải cũng cuồng dại như thế ư?

Mạnh Thiệu Tiệm nhìn cô, nhìn đôi gò má vì tức giận mà đỏ bừng, chợt nhớ lại vừa rồi lúc cô ngủ say, anh ta lén lút ôm cô vào trong ngực mình, đặt một nụ hôn lên khuôn mặt cô. Da của cô trắng nõn không chút tì vết, môi của cocó màu hồng thật mê người, anh ta chạm phải mềm mại của cô, suýt nữa đã nóng lòng muốn co!

Anh ta dùng khả năng khắc chế lớn cỡ nào mới có thể ép bản thân không tiếp tục làm gì đó với cô, trong mười năm này anh ta cũng phải ra sức ẩn nhẫn mới có thể mắt lạnh nhìn cô ở bên hai người đàn ông khác, mắt lạnh nhìn cô dây dưa với hai người kia.

“Phó tiểu thư, thật xin lỗi.” Anh ta ưu nhã xoa cằm, “Vừa rồi, thấy cô ngủ say quá nên không đánh thức, nếu có chỗ nào xúc phạm, mong cô bỏ quá cho.”

Anh ta có ý gì? Tĩnh Tri không kìm được cau mày, hình như cô ngủ say quá nên nhào lên người anh ta! Nhưng rõ ràng chỗ ngồi của cô có mỗi mình cô!

“Anh có ý gì? Tôi ngồi im ở chỗ của mình, sao Mạnh tiên sinh phải qua chỗ này? Buồn cười thật đấy, nghe ý trong lời của anh, chẳng lẽ tôi mộng du?”

Bỗng nhiên Tĩnh Tri xốc chăn trên người ra, cô cười lạnh, đứng lên: “Bây giờ tôi sẽ mời nhân viên tới đây làm việc, tôi muốn xem thử xem công ty hàng không phụ vụ khách hàng như vậy hay sao? Cho nên mới có chuyện như vậy xảy ra, nếu như anh là kẻ xấu, chẳng phải hiện tại cái mạng của tôi liền mất sao?”

Mạnh Thiệu Tiệm thấy cô sắp ấn nút, anh ta liền thu lại vẻ mặt, giơ tay lên ngăn lại: “Phó tiểu thư, chuyện này là lỗi của tôi, mong cô đừng tức giận, có chuyện gì chúng ta cứ từ từ đã.”

Tĩnh Tri thấy vẻ mặt anh ta thành khẩn nhận lỗi, tức giận liền tiêu tán một ít, lại nghĩ dù sao anh ta cũng là anh cả của Thiệu Đình, nếu như chuyện này truyền ra ngoài thật, sắc mặt Thiệu Đình cũng khó coi, nghĩ đến đây, cô đành nén tức giận, lạnh lùng nói: “Tôi và anh không có gì để nói cả, Mạnh tiên sinh, mời rời khỏi chỗ ngồi của tôi!”

Mạnh Thiệu Tiệm ngồi im không nhúc nhích, chốc sau, Tĩnh Tri cảm giác như sự chịu đựng của mình sắp mất hết thì anh ta chợt mở miệng: “Phó tiểu thư, trong khoảng thời gian này cô có liên lạc với chú ba không?”

Tĩnh Tri ngạc nhiên, bật thốt lên: “Khoảng thời gian này Thiệu Hiên ra nước ngoài công tác.”

“Ra nước ngoài công tác?” Mạnh Thiệu Tiệm thất kinh, đôi mắt đầy nghi ngờ nhìn cô: “Vậy, xem ra chú ba đã hoàn toàn bỏ thuốc phiện rồi?”

“Thuốc phiện? Thuốc phiện gì?” Bất thình lình nghe được câu này, Tĩnh Tri suýt nữa thì sợ ngây người, lâu sau cô mới phản ứng được, lắp bắp hỏi.

“Cô không biết ư?” Mạnh Thiệu Tiệm cũng ngẩn người, yết hầu chuyển động lên xuống, muốn nói lại thôi: “Tôi cho rằng cô biết, thì ra chú hai… Cũng phải, sao chú ấy có thể nói chuyện này với cô cơ chứ.”

Anh ta muốn nói lại thôi, hỏi một đằng đáp một nẻo làm Tĩnh Tri càng thêm sợ hãi và nghi ngờ, cô bắt được một chữ trọng điệm, lập tức hỏi thăm: “Bắt giam Thiệu Hiên vì chuyện gì? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Anh nói Thiệu Hiên hút thuốc phiện ư? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Vẻ mặt Mạnh Thiệu Tiệm không tự nhiên, chớp mắt mấy cái tránh né, không dám nhìn Tĩnh Tri: “Có lẽ tôi nghe nhầm, dựa vào quan hệ thân mật giữa cô và Thiệu Hiên, nếu cô đã không biết thì tám chín phần là giả, có lẽ chỉ là lời đồn thôi.”

Lúc này Tĩnh Tri đã tỉnh táo lại, trong đầu cô suy nghĩ thật nhanh, nghĩ lại lúc sau khi cô và Thiệu Hiên cùng được đưa ra ngoài, trong lúc cô ốm nặng, Thiệu Hiên ra đi không lời tạm biệt, nghĩ đến lúc xuất viện đột nhiên Thiệu Đình tới đón cô, nhớ lại Thiệu Đình nói với cô là Thiệu Hiên giao cô cho anh, cũng là Thiệu Đình nói với cô, Thiệu Hiên đi công tác ở nước ngoài.

Vì nghĩ đến cục diện ba người khó xử, Tĩnh Tri luôn cho rằng Thiệu Hiên không biết nên đối mặt với mình như nào, nên mới điên cuồng vào công việc. Nhưng bây giờ tỉnh táo lại suy nghĩ, Thiệu Đình và Thiệu Hiên đều yêu cô, hai người bọn họ như nước với lửa, sao bỗng dưng Thiệu Hiên giao mình và Phi Đồng cho Thiệu Đình?

Nếu như nghĩ như vậy, có phải nói rõ ra là Thiệu Hiên thật sự đang có chuyện giấu cô, không muốn để cô biết không?

Cũng chính là chuyện vừa rồi Mạnh Thiệu Tiệm thốt ra, chuyện Thiệu Hiên hút thuốc phiện?

Tĩnh Tri nghĩ đến đây liền hít một hơi khí lạnh, cô gần như đứng im tại chỗ. Dựa vào tình cảm Thiệu Hiên dành cho cô, anh tuyệt đối sẽ không mất tích lâu vậy mà không liên lạc với cô, lúc chia ly ba năm, chẳng phải anh vẫn ở chỗ cũ chờ cô, tìm kiếm cô đó ư? Không lý nào anh đột nhiên mất tích không có nguyên nhân…

Do cô sơ suất, cô nên nghĩ tới những chuyện này sớm hơn.

Nhưng Mạnh Thiệu Tiệm là ai? Trong lòng Tĩnh Tri cười lạnh, lúc đầu cô ôm Phi Đồng trong bệnh viện, cô nhớ rõ anh ta xúi giục cô, muốn kẻ địch của Thiệu Đình là cô đứng bên phía anh ta. Cô cũng không quên, lúc đầu cô rất hận Thiệu Đình, anh ta đầu độc cô tới trộm giá đấu thầu của Thiệu Đình cho anh ta, suýt nữa làm hại Mạnh thị không gượng dậy nổi.

Trong lòng anh ta đang nghĩ gì, anh ta ôm ý nghĩ gì, rốt cuộc anh ta có mục đích gì, chẳng lẽ thật sự cho rằng Phó Tĩnh Tri cô không hay biết gì ?

Coi như cô là một đứa con gái riêng, nhưng cô cũng lớn lên trong một đại gia tộc, từ bé nhìn các chị em hục hặc với nhau, nếu như cô còn là một tiểu bạch thỏ không biết tì gì thì không biết đã chết bao nhiêu lần rồi!

Hơn nữa, trên đời không có tường nào gió không lọt qua được, Thiệu Đình và Thiệu Hiên vì cô mà làm hai bậc trưởng bối của nhà họ Mạnh nổi giận, thế này mới để Mạnh Thiệu Tiệm thừa cơ ngồi lên chức chủ tích. Nhưng hiện nay, nếu Thiệu Đình và Thiệu Hiên nối lại tình cảm, người lo lắng nhất nên là anh ta mới đúng chứ?

Cho nên, bây giờ anh ta chạy tới trước mặt cô, nói mấy lời lập lờ nước đôi, để cô hiểu lầm Thiệu Đình, từ đó cho anh ta thêm cơ hội để thừa dịp, nếu như cô đoán không lầm thì nhất định trong lòng anh ta đang nghĩ vậy!

Thấy bên môi cô là nụ cười lạnh khinh thường, Mạnh Thiệu Tiệm không lấy gì làm thẹn quá thành giận, trước đến giờ anh ta vẫn biết Tĩnh Tri không phải đồ phụ nữ không não. Vả lại, bây giờ cô và Thiệu Đình tình đầu ý hợp, sao có thể tin vào mấy câu nói của anh ta. Anh ta chỉmuốn dẫn dắt cô theo một phương hướng, sau đó những bằng chứng cụ thể còn đó, không phải cô sẽ không tin!

“Thiệu Hiên là dạng người gì tôi rõ nhất, anh ấy sẽ không hút thuốc phiện. Coi như là… Được rồi, coi như anh ấy dính vào ma túy, chuyện này tôi sẽ tự làm rõ, không làm phiền Mạnh tiên sinh phí sức. Bây giờ Mạnh tiên sinh có thể rời khỏi chỗ của tôi chưa?”

Tĩnh Tri cười nhạt, giọng nói nhu hòa kiên định, ánh mắt mạnh mẽ không hề dao động, hiển nhiên không hề rối loạn tâm trí vì những lời ra vẻ huyền bí của anh ta.

Trong lòng Mạnh Thiệu Tiệm biết cô như vậy là bởi cô hoàn toàn tin tưởng Mạnh Thiệu Đình vô điều kiện, cho nên sau khi nghe anh ta nói đến Mạnh Thiệu Hiên, cô vẫn không hề nghi ngờ.

Trong lòng anh ta hơi mất mát, nhưng không khỏi càng tán thưởng cô. Cứ tưởng vì quan hệ lúng túng phức tạp của Thiệu Đình và Thiệu Hiên, chỉ cần anh ta nói mấy câu là cô sẽ lập tức nghi ngờ Thiệu Đình xúi giục Thiệu Hiên hút thuốc phiện. Bây giờ xem ra… chuyện không đơn giản như vậy.

Anh ta đứng lên, im lặng về chỗ ngồi của mình, ngay sau đó Tĩnh Tri liền đi tới ngồi vào chỗ của mình, gọi một ly rượu đỏ rồi bắt đầu chăm chú xem tạp chí trong tay. Trên chặng đường còn lại, Mạnh Thiệu Tiệm nhìn về phía cô mấy lần, cô chưa từng bất an hay có hành động hoảng hốt, lúng túng nào. Cô xem tạp chí mệt thì thiếp đi một lúc, thậm chí khẩu vị tốt, ăn một phần cơm thịt bò, thời gian còn lại không đọc báo thì là ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, giống như mấy lời vừa rồi của anh ta chỉ là mấy lời xã giao.

Hành trình nhanh chóng kết thúc, sau khi Tĩnh Tri xuống máy bay, Mạnh Thiệu Tiệm mới chậm rãi xuống.

Đứng cách đó không xa, anh ta thấy cô như một con chim nhỏ khoan khoái nhào vào vòng tay rộng mở của Mạnh Thiệu Đình. Khóe môi anh ta hơi cong lên, như không thèm để ý, nhưng đi chưa được mấy bước, bỗng anh ta đấm một cái thật mạnh vào cột, khuôn mặt u ám, mà mây mù dưới đáy mắt anh ta bắt đầu tràn ra.

Tao nghĩ kịch hay sắp diễn rồi, chú hai thân mến, tao sẽ làm cho mày hoàn toàn mất đi tất cả, để mày thưởng thức xem những năm tao sống trong khổ sở rốt cuộc là cuộc sống như thế nào!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.