Duy Ngã Độc Tôn

Chương 389 – Tin Tức Của Tấm Bản Đồ Thái Cổ Thứ Tư!



Cổ thành Hoàng Sa phong cách cổ xưa mà phồn hoa, lại bởi vì chuyện bốn nơi hiểm địa mà nổi phong ba.

Sáng sớm, khí trời sương mù còn bao phủ trên toàn bộ bầu trời thành Hoàng Sa, còn vờn quanh trên không chưa tiêu tan, ánh nắng mặt trời mới nhú, chiếu lên màn sương mù này thành một lớp vàng óng ánh.

Thành Hoàng Sa nguy nga càng tăng thêm vài phần tang thương và thần bí.

Tần Lập nắm tay Thượng Quan Thi Vũ, hai người đứng ở ngoài thành, nhìn một màn này. Thật lâu sau, hai người nhìn nhau cười. Thượng Quan Thi Vũ dịu dàng nói:

– Nhìn nơi này, cảm giác giống như là một cảnh mộng, rất nhiều ký ức về quá khứ đều có chút mơ hồ. Nguyện vọng lớn nhất thời ấu thơ chính là có thể ra ngoài phủ nhìn xem một lần, mọi người nói ánh vàng buổi sáng sớm…

Tần Lập nắm bàn tay nhỏ bé thoáng có hơi lạnh của Thượng Quan Thi Vũ, cười nói:

– Bây giờ muốn nhìn cái gì thì nhìn nó đi!

Thi Vũ gật gật đầu, khẽ thở dài:

– Đáng tiếc lại không còn có tâm tình như ngày xưa đó!

Tần Lập nắm chặt tay Thượng Quan Thi Vũ, truyền hơi ấm của mình cho nàng, nhẹ giọng nói:

– Thế giới của chúng ta sớm đã không còn bình thường nữa. Chúng ta rốt cuộc không thể trở về được cuộc sống người thường nữa rồi!

Thi Vũ nhoẻn miệng cười:

– Kỳ thật như vậy cũng tốt lắm! Chỉ cần có thể ở cùng một chỗ với huynh, đi bất cứ nơi đâu muội cũng không sợ!

Lúc này đây hai người ra ngoài còn Xà Xà, Kim Điêu, Linh Ưng, Mặc Ưng cùng Tam Viên, cùng với Tiểu Hắc và Thái Hồng, tất cả đều lưu lại Tần gia. Một là để trấn thủ Tần gia, dạy con cháu Tần gia; hai là bản thân chúng cũng đều cần tu luyện để đột phá. Trừ Xà Xà ra, Tần Lập phân phát Bạo Nguyên Đan, Cố Bản Đan và Tinh Nguyên Đan cho mấy linh thú đó, còn như có thể đột phá tới trình độ nào, vậy thì tự bản thân bọn chúng thôi.

Đám linh thú này đều là thành viên thuộc tổ chức của Tần Lập, tương lai nếu thật sự phải chống lại các đại môn phái ở địa phương cực Tây, nếu không đạt tới thực lực nhất định nào đó, thậm chí có thể ngay cả cơ hội xuất thủ cũng không có.

Cho nên, lúc này đi ra ngoài chỉ có Tần Lập và Thi Vũ, thực lực của Tần Lập thủy chung vẫn đang vững bước tăng lên, mà Thi Vũ hiện tại điều cần thiết nhất là thông qua chiến đấu để rèn luyện chính mình.

Sau khi hai người vào thành, cũng không có kinh động đến bất cứ người nào, chỉ tùy tiện tìm một khách điếm ở trọ. Sau đó bắt đầu dịch dung. Tần Lập trở thành một thanh niên chừng ba mươi tuổi, dáng người gầy yếu, sắc mặt vàng như nến; Thi Vũ thì bị Tần Lập giả trang thành một thiếu phụ thôn quê khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi.

Tần Lập nhìn bộ dáng của Thi Vũ, cười thầm không thôi. Thi Vũ soi gương nhìn hình dáng của mình, sau đó cũng vì ý thích quái gở của Tần Lập mà cảm thấy bất đắc dĩ.

Tuy nhiên hai người đích xác cũng không thích họp dùng mặt thật của mình ở thành Hoàng Sa, nơi này là nơi họ sinh ra và lớn lên. Cho dù đã qua rất nhiều năm, đã có nhiều biến hóa, nhưng vẫn sẽ có rất nhiều người nhận ra được bọn họ.

Hai người đi trên đường phố thành Hoàng Sa, vô tình đi ngang qua võ quán Phương Chính của Phương gia. Tần Lập nhìn thấy không khỏi có chút thổn thức, nói:

– Năm đó chính là ở trong này, ta hoàn toàn trở mặt cùng hai người Tần Phong và Tần Hổ. Ôi! Thoáng một cái thời gian đã trôi qua mười mấy năm!

Thượng Quan Thi Vũ dịu dàng nhìn Tần Lập, nói:

– Hai huynh đệ kia! Hẳn là đều còn sống?

Tần Lập gật gật đầu, cười khổ nói:

– Có lẽ đang ẩn tránh ở một góc nào đó, liều mạng tu luyện chuẩn bị tìm ta báo thù đấy!

– Huynh hối hận vì chuyện đã làm năm đó sao?

Đôi mắt trong suốt sáng ngời của Thi Vũ nhìn chằm chằm Tần Lập, đột nhiên hỏi. Tần Lập lắc đầu, cười nói:

– Đương nhiên không hối hận! Năm đó nếu ta không làm như vậy, người chết chính là ta!

Tần Lập nói xong, nắm tay Thi Vũ đi vào một tửu quán không lớn, nhưng trang trí rất cổ kính. Bởi vì là buổi sáng sớm nên trong tửu quán chưa đông khách lắm, chưởng quầy ở bên trong quầy xem sổ sách, còn tên tiểu nhị thì ngồi gục đầu trên bàn ngủ gà ngủ gật.

Hai người vừa bước vào, tiểu nhị lập tức tỉnh lại, cười nói một hơi bằng giọng địa phương thành Hoàng Sa:

– Hoan nghênh nhị vị khách quan! Mời vào trong!

Tần Lập và Thi Vũ về đến nơi đây, cảm nhận sâu nhất chính là giọng nói quê hương nơi này. Tuy rằng thành thị này lưu lại cho hai người phần ký ức cũng không tính là tốt lắm, nhưng nghe được giọng nói quê hương vẫn cảm thấy thật thân thiết.

Tần Lập thuận miệng kêu vài món thức ăn đặc sắc của tửu quán, tiểu nhị lập tức sửng sốt, sau đó cười nói:

– Khách quan trước kia đã tới nơi này rồi à? Chọn món đều là món ăn chiêu bài của chúng tôi

Tần Lập thản nhiên cười, gật gật đầu, không nói gì.

Tiểu nhị nhanh nhẹn đi báo cho đầu bếp phía sau, sau đó lại bưng tới nước trà. Thừa dịp trong tửu lâu chưa đông người lắm, lại thấy Tần Lập cũng rất thuận mắt, liền tự lân la tới nói:

– Phải nói thành Hoàng Sa chúng ta thật đúng là tà môn! Nơi này vốn bình yên đâu được một vài năm, lại bắt đầu nổi sóng gió! Gần đây rất nhiều người lại ào ào cuốn tới nơi đây. Nghe nói nha, ở bốn đại hiểm địa có người phát hiện bảo tàng thời đại cổ đấy!

Tần Lập cùng Thượng Quan Thi Vũ đưa mắt nhìn nhau một cái, cười nói:

– Ồ!? Vậy ngươi nói xem, phát hiện bảo tàng gì?

Tiểu nhị nhìn lướt quanh một vòng, trong tửu lâu trống rỗng, chưởng quầy như trước vẫn đang xem sổ sách, sau đó mới hạ thấp giọng nói:

– Nghe nói ở địa phương đó toàn bộ đều là tài bảo vàng bạc! Tuy nhiên, dường như cần phải có chìa khóa mới có thể mở ra được. Đúng vậy! Gần đây rất nhiều cường giả từ bốn phương tám hướng đều đi tới thành Hoàng Sa tìm kiếm chìa khóa để mở ra bảo tàng. Nếu ngài đợi tới buổi trưa sẽ thấy rất nhiều giang hồ hiệp khách.

Tần Lập cười cười, biết từ miệng tiểu nhị này cũng không có khả năng nghe được bao nhiêu tin tức, liền thuận miệng hỏi một câu:

– Vậy, ngươi có biết những cường giả này là từ địa phương nào tới không?

Tiểu nhị có hơi tiếc nuối lắc đầu, nói:

– Những người đó đều rất cuồng ngạo! Đâu có khách sáo như khách quan vậy. Nói cho ngài biết, những người đó cả đám đều mắt cao hơn đỉnh đầu, bộ dáng phi thường kiêu ngạo, dường như ở trong mắt bọn họ chúng ta chỉ là con kiến… ngài nói xem làm sao mà không giận cho được?

Tiểu nhị nói xong, lại thở dài một tiếng:

– Ôi! Năm đó thời điểm ba đại gia tộc huy hoàng, đám người từ ngoài đến này, nào dám kiêu ngạo như vậy? Nếu như trở lại thời Tần Hầu, bọn họ cũng không dám. Đáng tiếc là Tần Hầu đã đi biệt tích rất nhiều năm, không thấy quay về nữa. Công tước gia A Hổ lại xảy ra chuyện như vậy! Thật là thế sự vô thường mà!

Tần Lập nhìn thoáng qua Thượng Quan Thi Vũ, gặp ánh mắt Thi Vù đang dịu dàng nhìn hắn, vì thế cười nói:

– Công tước A Hổ, mấy năm nay thế nào rồi?

– Ngài cũng biết Công tước A Hổ à? Hà hà! Nhắc tới Công tước A Hổ, thật đúng là người tốt, chưa bao giờ ỷ thế hiếp người, đáng tiếc người tốt không được báo đền. Mấy năm trước gặp phải nhà tan cửa nát, còn bị bắt dẫn đi, sau lại không biết vì cái gì lại đã trở lại. Lúc ấy Thượng Quan gia cùng Phương gia hai đại gia tộc kia, thừa dịp chiếm đoạt không ít sản nghiệp của Công tước A Hổ. Công tước A Hổ vừa trở về, hai nhà kia lại vội vàng không ngừng trả lại tài sản. Hiện tại Công tước A Hổ chính là người có thế lực nhất của thành Hoàng Sa.

– Vậy là tốt rồi!

Tần Lập nhẹ giọng nói, trong ánh mắt hiện lên một chút hoài niệm, dường như tưởng nhớ lại ngày xưa, lúc A Hổ mang theo đám người hắn, Lãnh Dao cùng Bộ Vân Yên vào núi mạo hiểm.

Lúc này, lại có khách tiến vào, tiểu nhị liền cáo lỗi Tần Lập, sau đó đi tiếp đón người khác.

Thượng Quan Thi Vũ nhỏ giọng nhẹ nhàng nói:

– Nếu không thì mau chóng đến thăm A Hổ, đại ca?

Tần Lập do dự một chút, lại lắc đầu:

– Quên đi! Chúng ta cùng huynh ấy hiện tại đã hoàn toàn là người của hai thế giới, tốt hơn là không nên quấy nhiễu cuộc sống bình yên của huynh ấy.

Lúc này, đám khách mới vào gồm có bốn người, ngồi ở cách Tần Lập mấy bàn, phi thường im lặng, chỉ có một người nhìn lướt qua Tần Lập cùng Thượng Quan Thi Vũ, rồi thu hồi ánh mắt. Trên người cả hai đều không có chút dao động, không khác gì người thường, hoàn toàn không đáng để bọn họ lãng phí ánh mắt.

Tần Lập đã hoàn toàn thu liềm khí tức. người khác căn bản không thể tra ra được. mà Thượng Quan Thi Vũ… thì những người đó thực lực kém quá xa, căn bản là cảm nhận không tới.

– Sư huynh! Huynh nói cái gì bốn đại hiểm địa này, thật sự có bí mật kinh thiên gì hay sao?

Một hán tử trung niên mặc trang phục màu vàng, hỏi lão già áo xám ngồi ở chủ vị.

Lão già áo xám dáng người thực gầy, khuôn mặt thoạt nhìn trông thực dài, chòm râu dưới cằm phất phơ, hai mắt nhìn qua còn có chút đục ngầu, lão mà đi trên đường trông y hệt như một lão già bình thường.

Ai cũng sẽ không nghĩ tới trong thân thể một lão già bình thường như vậy lại có thứ lực lượng khiến cho người ta e ngại.

Lão già đánh giá Tần Lập cùng Thượng Quan Thi Vũ trở thành hai người dân thường, nói chuyện cũng không chút kiêng kị. Hơn nữa, bọn họ nói với nhau cũng là chuyện phố lớn ngõ nhỏ trong thành Hoàng Sa đều biết, cũng không có gì kiêng kị.

– Bí mật, khẳng định là có! Tuy nhiên, chưa chắc đã có bảo tàng gì! Bốn địa phương đó ta đã ở trên không trung xem qua, nếu xâu chuỗi lại với nhau, thực rất có thể sẽ hình thành một cái trận pháp thật lớn. Còn như trận pháp này để làm cái gì, vậy thì đoán không ra. Tuy nhiên theo ta suy đoán, thực rất có thể có liên quan với thời đại Thái Cổ.

Lão già nói rất khẳng định.

Tần Lập cùng Thượng Quan Thi Vũ đều chấn động trong lòng, đều từ trong mắt đối phương hiện lên vẻ không thể tin được.

Phải biết rằng, cho dù ở Huyền Đảo, người có thể nói ra bốn chữ “thời đại Thái Cổ” này cũng không có bao nhiêu người.

Mọi người đều biết tồn tại thời đại Thái Cổ, nhưng niên đại đã qua quá lâu rồi, mà ngay cả rất nhiều lịch sử về thời đại thượng cổ, đều không thể biết tới, không có chứng cớ, càng đừng nói đủ loại truyền thuyết về thời đại Thái Cổ.

Phần đông mọi người nghe nói tới đều giống như nghe kể chuyện thần thoại.

Mà không ngờ mấy người này, lại có thể nói ra bốn đại hiểm địa có liên quan với thời đại Thái Cổ, sao có thể không khiến cho người sợ hãi?

Lúc này, tiểu nhị bưng đồ ăn lên, Tần Lập liền cầm hũ rượu, tự châm tự uống, vừa lưu ý nghe bốn người bên kia nói chuyện.

– Thời đại Thái Cổ? Chính là thời đại của tấm bản đồ môn phái chúng ta truyền lưu kia hay sao? Ta thấy đồ án trên trận pháp thật giống như đồ án phía sau tấm bản đồ đó!

Lại một người trung niên mặt chữ điền mặc trang phục màu vàng, thuận miệng nói.

-Khạc!

Lão già tằng hắng một tiếng, trừng mắt nhìn người trung niên một cái, lại thấy Tần Lập cùng Thượng Quan Thi Vũ bên kia đang ngồi đối ẩm, mỉm cười ngọt ngào vói nhau. Lão yên lòng, chẳng qua là một cặp vợ chồng bình thường có chút tiền tới đây cải thiện cuộc sống mà thôi, không có gì đáng chú ý. Tuy nhiên lão vẫn hướng về phía người trung niên, hạ thấp giọng khiển trách:

-Về sau ở bên ngoài đừng nói lung tung.

Người trung niên có vẻ xấu hổ cúi đầu. Tấm bản đồ Thái Cổ đó ở trong môn phái bọn họ cũng là một trong những bảo vật trân quý nhất, được liệt vào chuyện cơ mật cao nhất trong môn phái là nghiêm khắc cấm truyền ra ngoài.

Lúc này lão già dịu giọng, xoa dịu nói:

– Không phải ta định trách ngươi! Nhưng hiện tại thành Hoàng Sa nơi này, dường như đã kinh động rất nhiều võ giả các địa phương thần bí, không phải ai cũng đều không hiểu biết như vậy, vạn nhất đối phương nghe nói về thứ đó, ngươi nói lung tung chỉ sợ sẽ dẫn tới họa sát thân đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.