Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 391 – Đau Thương Đến Chết Lòng.



Anh biết sự khổ sở và đau đớn của cô, sau anh có thể muốn cô đi, rời xa cô? Sao anh có thể? Sao có thể cứ như vậy bỏ cha mẹ, bỏ lại Mạnh gia, ích kỷ bỏ đi.

Anh cho rằng, dù cô không hiểu, dù cô có hận anh, nhưng vẫn luôn đứng bên cạnh anh, nhưng giờ phút này, anh thật sự nản lòng, anh biết cô bướng bỉnh muốn dùng chút thủ đoạn nhỏ để buộc anh không được rời xa cô, anh có thể tự an ủi mình, cô làm như vậy là do quá yêu anh.

Nhưng Phó Tĩnh Tri, nếu em thật sự yêu anh, cũng không thể lúc anh sắp không chống đỡ nổi, không ích kỷ cố chấp nữa? Em cũng không thể chỉ yên lặng đứng bên cạnh anh lúc anh sụp đổ, lúc anh không còn sức chống trả, lúc anh bị kẻ thù vây quanh mà không phải như bây giờ, đâm mạnh vào ngực anh một nhát dao sao?

Cây bút sắc nhọn trong tay chọc thủng tờ dầy, trên độ cao 68 tầng, mưa gió ngày càng mạnh, như những hạt đậu không ngừng đập vào cửa kính làm lòng người lạnh lẽo vô cùng.

Anh bắt đầu bận rộn từ sáng sớm hôm qua, không vắng mặt bất cứ cuộc họp nào, đề ra mấy mươi hạng mục mang tính chất quyết định, bây giờ đã là bốn năm giờ chiều mà còn chưa uống giọt nước nào, đừng nói là ăn được miếng cơm tử tể, dạ dày đã bắt đầu co giật. Anh cuộn người, không nhịn được đấm vào đầu, muốn giảm cơn đau đi một chút nhưng không có chút tác dụng nào.

Bên kia điện thoại, cấp dưới còn đang chờ anh trả lời, anh biết, chỉ cần anh nói một tiếng, cô sẽ không bị rơi vào bẫy của anh cả, nhưng anh không muốn như vậy, anh cũng muốn đánh cuộc một lần, cược tình yêu của cô với anh, có mấy phần giả mấy phần thật.

“Đừng ngăn cản, mấy ngày này, cô ấy muốn làm gì thì kệ cô ấy, bất kỳ kẻ nào cũng không được cản cô ấy.” Anh nói xong, liền cúp điện thoại, nắm chặt cây bút trong tay, xoẹt qua trang giấy làm để lại một vệt ức, nổi bật trên nền giấy trắng tinh như đôi mắt đen của cô, nhìn anh đầy oán hận.

“Tĩnh Tri, em đừng làm anh thất vọng, đối với em… thất vọng hoàn toàn!”

Bàn tay đang cầm bút của anh bỗng nhiên nắm chặt lại, khiến chiếc bút cứng rắn vỡ tan ra, mảnh vỡ đâm vào tay anh, nhưng anh vẫn ngồi một chỗ, không động đậy, tấm lưng rắn chắc có vẻ còng xuống, đầu anh cúi xuống dưới, trong phòng làm việc sáng trưng, anh vùi mặt mình vào lòng bàn tay, rất lâu không động đậy.

Anh không biết Mạnh Thiệu Tiệm nói gì cùng cô, không biết cô tìm Mạnh Thiệu Tiệm làm gì nhưng cũng không muốn tìm hiểu, không muốn biết bọn họ đang gặp khúc mắc gì, dùng bất cứ thủ đoạn nào buộc anh buông tay, đối với anh mà nói, đều là phản bội, không có khác nhau.

Anh yên lặng rất lâu, cầm điện thoại gọi cho thư ký: “Mang cho tôi một phần cháo.”

Anh không thể để mình mệt mỏi, cũng không thể để bụng đói làm ảnh hưởng đến dạ dầy. Nếu phải nằm viện, anh không có thời gian để ý tới cái khác, lại càng không có thời gian để đau lòng, cho dù bây giờ anh thất bại, anh chỉ cần biết mình đã làm hết sức, sau này sẽ không tiếc nuối không hối hận, nếu một ngày anh muốn xuống suối vàng gặp cha mẹ cũng có thể thanh thản, vậy là đủ rồi.

Cháo được đưa tới nhanh chóng, tỏa ra mùi hương ngọt ngào ấm áp, anh ngồi yên tại chỗ, anh từng thìa cháo.

Anh anh rất chậm, mày cau chặt lại, giống như không phải đang hưởng thụ mà là chịu hành hạ.

Trời mưa, thế giới bên ngoài ồn ào, mà thế giới của anh, yên tĩnh như bóng đêm cô đơn.

Một người, đối mắt với ngôi nhà rộng lớn, đối mặt với ngọn đèn sáng chói, đối mặt với nỗi cô đơn và tuyệt vọng, nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh, mặt không đổi sắc ăn cháo.

Không có người nào chứng kiến cảnh này, cũng không thể tưởng tượng nổi, khung cảnh này có bao nhiêu lạnh lẽo, bao nhiêu cô đơn.

***

Lúc xe taxi dừng lại, mưa đang ngừng, phía xa xa bầu trời, hình như có ánh mặt trời hồng như ẩn như hiện, cô mở cửa xe xuống đất, đôi giày giẫm vào nước ướt đẫm, chân bên trong bị ngấm lạnh, cô rất nhếch nhác, như là con quỷ bị rơi vào nước không được giải thoát.

Nhưng cô lại do dự, muốn một người phụ nữ đi giúp chính đối thủ của người đàn ông của mình, muốn một người phụ nữ thừa nhận yêu thương người đã từng cường bạo mình, phải cần một sự dứt khoát và nhẫn tâm đến mức nào? Cô biết mình chỉ cần tiến lên phía trước một bước là toàn bộ nỗi lo này sẽ lập tức kết thúc, Hội đồng quản trị sẽ vì “vết nhơ” của Thiệu Đình mà không giúp đỡ anh, Thiệu Hiên trên trời có linh thiêng, cũng sẽ được an ủi phần nào, mà quan trọng hơn là, cô không cần lại lo lắng, lo lắng Mạnh Thiệu Tiệm nóng giận, vẫn không bỏ qua chuyện thuộc hạ của Thiệu Đình giết chết Thiệu Hiên, làm Thiệu Đình mắc sâu vào kiện tụng, cuối cùng không thoát ra đường, mà tương lai của anh và cô, sẽ bị hỗn loạn, không yên ổn được.

Không, đây không phải điều cô muốn.

Tĩnh Tri lập tức nắm chặt nắm tay, quyết tâm cất bước lên trước, bỗng nhiên trong bụng quặn lại, cô cuống quít che miệng lại, chạy chậm vài bước đi đến một bên, ngồi xổm trên mặt đất nôn ra, trân nôn tới nhanh mà đi cũng nhanh, cô dùng khăn ướt lau sạch, trong lòng lại mơ hồ biết được điều gì, là người từng có hai đứa bé, cô biết rõ, thường xuyên nôn mửa như vậy là bị làm sao, trái tim dần bình tĩnh lại.

Cô làm chuyện như vậy, nhất định Thiệu Đình sẽ rất tức giận, nhưng cô đã có con của anh, chỉ cần cô cầu xin anh vài câu, chảy vài giọt nước mắt, anh nhất định sẽ mềm lòng, mà nể mặt con, anh càng không thể trách tội, đến lúc đó, cả nhà bọn họ sẽ đi đến châu Úc, sẽ ở lại nhà bác, không xa rời nữa…

Cái Mạnh Thiệu Tiệm muốn chỉ là Mạnh Thị, anh ta muốn thì cho anh ta, mà điều Phó Tĩnh Tri cô muốn là cả nhà có thể đoàn tụ một chỗ, không muốn có cuộc sống phức tạp, một khi đã như vậy, theo như nhu cầu. . . . .

Cô chậm rãi đứng thẳng lên, vén mái tóc dài ướt sũng ra sau tai, từng bước một đi vào tòa nhà màu trắng xa hoa.

***

“Phó Tĩnh Tri có nhà không?” Sau cơn mưa, Tô Linh để tóc ngắn mặc một chiếc áo khoác đỏ như lửa nhảy xuống xe đi vào trong vườn, cô giữ tay một người hầu, lo lắng hói: “Mau dẫn tôi đi gặp cô ấy, tôi có chuyện gấp muốn nói với cô ấy.”

“Tiểu thư ra ngoài…” Người hầu bị dọa sợ, hơn nửa ngày mới phản ứng lại, lắp bắp nói.

“Đi đâu?” Tô Linh như muốn nổi điên, Mạnh Thiệu Đình đang mở cuộc họp khẩn cấp, không gặp bất cứ ai, cô gọi điện liên tục cũng không được, đành phải đi tìm Phó Tĩnh Tri

“Không biết ạ, tiểu thư không cần ngươi đưa đi…”

“Điện thoại, đưa số điện thoại cho tôi!” Tô Linh lấy được số điện thoại, vội vàng nhấn nút gọi, lại nghe thấy tiếng chuông truyền từ trên lầu!

Tô Linh bắt đầu nóng nẩy, giận giữ ném điện thoại xuống đất! Cô xoay người chạy ra ngoài, chỉ để lại một câu: “Bao giờ Phó Tĩnh Tri về thì bảo liên lạc với tôi!”

“Ơ kìa, tiểu thư, xin hỏi người là…”

Tô Linh không kịp nhìn lại, tiện tay ném danh thiếp, liền đạp chân ga rời đi, cô tăng tốc, xoay tay lai, đi ra khỏi Tĩnh viên, chạy thẳng tới Mạnh thị.

***

“Anh nghĩ có được không?”

“Đương nhiên, bây giờ cô hối hận vẫn còn kịp, chỉ cần cô xoay người ra ngoài, tôi sẽ không ngăn cản.”

“Thật ra, luật sư của tôi nói cho tôi biết, tôi làm như vậy là phải chịu thiệt, bởi vì nguyên nhân quan trọng để anh ấy mất đi tư cách thừa kế không phải là về tác phong cá nhân, nhưng quan tòa chưa đưa ra quyết định, bởi vậy, tôi nghĩ nếu muốn chặt chẽ, lời khai của anh cũng không quan trọng lắm…”

“Nhưng mà, người nào đó đã cam kết với tôi rồi, tôi là người suy nghĩ cẩn thận, hơn nữa, dù sao tôi và Thiệu Đình cũng là anh em ruột, chuyển đuổi cùng giết tận tôi không làm được, vậy nên, Phó tiểu thư, chỉ cần cô đồng ý hợp tác với tôi, tôi sẽ rất vui vẻ, nhưng nếu cô không muốn, tôi có thể đưa cô ra ngoài…”

“Không thì, tôi ra ngoài trước, để lại không gian cho cô suy nghĩ 10 phút?”

Mạnh Thiệu Tiệm châm một điếu thuốc, bước ra ngoài.

Ngồi trong văn phòng lạnh như động tuyết, việc trang trí ít nội thất lại càng tôn lên không khí lạnh lẽo, Phó Tĩnh Tri ngồi trên sô pha, trà đã lạnh nhưng tay cô vẫn nắm chặt cái chén.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.