NẰM VÙNG QUÂN HÔN

Chương 41 – Chương 40.2



Chỉ nghe tiếng bước chân của Lương Dĩ Hà đang từng bước nhích lại gần mình, Trình Nặc khẩn trương trái tim muốn mau nhảy ra ngoài.

Bên tai Trình Nặc chợt nghe “Phanh” một tiếng súng vang, tiếng bước chân của người gây sự biến mất, cô cẩn thận chui ra từ trong thảm thực vật cao vút, rõ ràng nhìn thấy vết máu bên chân, Lương Dĩ Hà đã bị người bắn chết.

Nhiệm vụ chém đầu một âm mưu đã lâu cuối cùng kết thúc, Trình Nặc thở dài một hơi, cô đi đến hướng đạn bay ra, vẹt ra chướng ngại, hé ra khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ xuất hiện trước mắt mình.

Cô quả thật sợ ngây người, là Nghiêm Thiếu Thần, anh lại xuất hiện ở đây.

“OR1, con mồi đã bị đánh gục, đầu trúng đạn, xong.”

“OR2 với những đội viên khác có thể rút lui, xong!” Trong tai nghe vô tuyến của Nghiêm Thiếu Thần truyền ra giọng nói của đội trưởng Trần Đình.

“Nhận được, xong!”

Nghiêm Thiếu Thần chậm rãi đứng lên, anh nhìn người phụ nữ trước mắt lông tóc không tổn hao gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm. Anh thu súng, đang muốn giơ tay lên dắt Trình Nặc, động tác trên tay hơi dừng lại, trong mắt thoáng hiện nét do dự, anh mới vừa giết người, đôi tay dính đầy máu tanh, làm sao có thể đụng vào người mình xác nhận là tốt đẹp nhất trên đời lúc này.

Trong mắt Nghiêm Thiếu Thần xẹt qua vẻ mất mác, Trình Nặc thấy trạng thái của anh, trong lòng không khỏi đau nhói, cô từng nghĩ Nghiêm Thiếu Thần là một quân nhân trời sanh, anh sẽ phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện, anh sẽ tinh chuẩn bắn chết mục tiêu, nhưng anh cũng vì mình trở thành “Tay đao phủ” mà tâm tình phức tạp. Hôm nay người chết là kẻ đứng đầu tập đoàn buôn ma túy, có lẽ hắn nên đền tội ngay tại chỗ, bị mất mạng tại chỗ, ai mà nguyện ý chấm dứt sinh mệnh của người khác đâu?

Nhắm ngay mục tiêu, bóp cò, một chuỗi động tác thật ra thì rất đơn giản, nhưng nếu so sánh những động tác này và kết thúc sinh mạng, đột nhiên trở nên vô lực thiếu sức sống.

Trình Nặc mỉm cười dịu dàng, cô gật đầu, ý bảo cô hiểu rõ đến tận lúc này, nết nhăn giữa trán của Nghiêm Thiếu Thần mới dần giản ra. Trong lòng Trình Nặc đang tồn đọng một chuyện, vốn định nhìn thấy anh sẽ báo trước tiên, nhưng cô thấy tình trạng trước mắt, nên quyết định tạm thời buông tha.

“Chúng ta đi thôi, sau khi về nhà em muốn nói sự kiện cho anh nghe.” Trình Nặc đi đến bên cạnh Nghiêm Thiếu Thần, cô không ngờ bọn họ có ngày sẽ kề vai chiến đấu, cảm xúc biến hóa cực lớn khiến bản thân khó có thể khống chế, trong mắt đều là vui vẻ.

Nghiêm Thiếu Thần nhíu mày, Trình Nặc rất ít kích động như vậy, trực giác nói với mình không chỉ là vì, bọn họ gặp nhau lúc này, giống như chuyện khác.

“Còn có cái…” Lời của anh còn chưa dứt, bỗng nhiên cảm thấy bị đau, trên vai phải bị người mạnh mẽ nện một côn, Nghiêm Thiếu Thần nhất thời cảm thấy trước mắt choáng váng, cả người anh lảo đảo hai bước, nhưng giờ phút này anh nhất định chịu đựng, ý chí khiến cho mình thanh tĩnh. Trong thời gian nháy mắt, Trình Nặc đã bị người bắt.

“Không được rút súng!” Kẻ cưỡng ép lớn tiếng cảnh cáo.

Nghiêm Thiếu Thần nhìn Trình Nặc đang bị một người đàn ông vẻ mặt căm hận dùng súng uy hiếp, anh híp mắt lại, bỏ qua ý nghĩ rút súng, súng trên tay mình thành thạo xoay vòng, nghe được âm thanh đạn rơi xuống mặt đất. Anh vuốt hai tay, bày tỏ mình không có vũ khí.

“Ngươi… Lui về phía sau!” Kẻ cưỡng ép lại khoa tay múa chân để súng lục trên huyệt thái dương của Trình Nặc, tiếng hô của hắn tuy lớn, trong âm cuối vẫn có thể nghe ra giọng run rẩy, hắn sợ.

Trình Nặc bị đau, nhíu chặt chân mày lại, mấy phút trước cô vẫn khổ não vì nhiệm vụ bị buộc kết thúc sinh mệnh khác, không ngờ giờ phút này đối tượng đảo ngược, mình mất đi quyền lợi chúa tể sinh mạng trở thành con tin.

“A…” Trình Nặc không kìm hãm được cười lạnh, nhân vật này chuyển đổi thật là nhanh.

“Cô cười cái gì!” Kẻ cưỡng ép tức giận quát.

Một trước một sau cực kém khiến tâm tình của Trình Nặc trở nên bình tĩnh, “Nói đi, anh có yêu cầu gì.”

Làm hình cảnh thì hơn phân nửa đều là cao thủ phân tích tâm lý học, thêm vụ án bắt cóc hàng năm, cô hơi hiểu rõ tâm trí của người cưỡng ép này. Bọn họ cưỡng ép con tin, chủ yếu nhất là vì thỏa mãn yêu cầu mà bọn họ nêu ra, mà Trình Nặc chủ động là vì trì hoãn thời gian.

“Hắc, xem ra đúng là không sợ chết!” Kẻ cưỡng ép cười nhạo khinh miệt bên tai của cô, súng trong tay một khắc cũng không rời.

Trình Nặc nhếch môi, “Nếu như anh muốn báo thù, sẽ không để cho tôi có cơ hội nói chuyện.”

“Hừ,” kẻ cưỡng ép khinh thường hừ lạnh, trên mặt càng âm trầm, “Báo thù? Cô nhắc nhở tôi, ban đầu nhị ca chết, tôi không tự tay giết hung thủ, hôm nay tôi sẽ dùng máu của các người vì báo thù đại ca, nhị ca!”

Trong lòng Nghiêm Thiếu Thần cả kinh, anh dường như biết người này là ai! Ban đầu anh ám sát em hai của Lương Dĩ Hà, ngồi ghế tài xế từng cố gắng giết hắn, nhưng không ngờ bắn trật, ngược lại bại lộ mục tiêu. Sau đó hắn nả một phát súng, bả vai bị thương, đồng đội lại bổ cho hắn một côn, sau lại hỏi muốn kết thúc tài xế này hay không, Nghiêm Thiếu Thần bác bỏ, anh không muốn nổ súng, chỉ là không ngờ người này cư nhiên lại trằn trọc thành tài xế của Lương Dĩ Hà!

Nghiêm Thiếu Thần híp mắt lại, trong lòng cuồn cuộn, hối tiếc lựa chọn ban đầu, có thể xem là một lần kinh nghiệm, anh có lẽ vẫn sẽ chọn không nổ súng nữa.

Trình Nặc đã đoán chuẩn ý định của kẻ cưỡng ép, ác độc mà nói ngược lại không thể làm cô sợ hãi. Trình Nặc cười nhạt, “Vì sao không muốn đối mặt ước nguyện lúc đầu của mình, giả như anh muốn giết chúng tôi, tiếng súng sẽ dẫn cảnh viên chưa rút lui xa đến, hành động vây quét lần này không ít cảnh lực, đến lúc đó anh ngay cả cơ hội rút lui chạy trốn cũng mong manh.”

Xung quanh chợt nghe được tạp âm rất nhỏ, kẻ cưỡng ép nheo mắt lại, “Thì ra là người trong nghề,” biết xung quanh đã bố trí cảnh lực, hắn nhìn phía trước, lạnh giọng nói: “Cô và tôi cùng lên xe, để những người đó rút lui, để bọn họ đàng hoàng, chờ qua Miến Điện tôi sẽ thả cô, nhưng nếu như cô dám giở trò, chờ gặp gỡ người đàn ông của cô trong mộng đi!”

Kẻ cưỡng ép hung dữ nói cùng hướng, nhưng Trình Nặc không để ý, ánh mắt của cô dừng ở người đàn ông đứng trước mặt mình, anh đứng vững vàng trong gió, dù là giờ phút này không thể lập tức để cô thoát khỏi nguy hiểm, cô vẫn cảm giác có sự hiện hữu của anh khiến bản thân có cảm giác an toàn. Bọn họ vội vàng kết hôn, lại khắc ghi cuộc sống sau cưới, cô đã nhận định đây là kết cục của cô từ lâu, kết cục cả đời.

Trình Nặc nhíu chân mày, vuốt ve bụng của mình, lần nữa ngước mắt, trên mặt của cô tràn đầy vui mừng, “Thiếu Thần, em cảm giác mình rất hạnh phúc.”

Đêm khuya, trời đầy sao tỏa ánh sáng của mình, ánh trăng thuần khiết, ngũ quan của cô được tôn lên vẻ nhu hòa, Nghiêm Thiếu Thần đứng ở mặt khác của ánh trăng, đen nhánh vô biên, không ai biết giờ phút này vành mắt của anh đã ướt át, nơi cổ họng nghẹn ngào khó có thể thở dốc.

“Ít mẹ nó nhiều chuyện,” kẻ cưỡng ép rất không kiên nhẫn, mắt hắn quét một vòng, đẩy Trình Nặc nói: “Đi nhanh lên!”

Cánh tay của Trình Nặc bị kẻ cưỡng ép kẹp chặt, “A!” Cô kêu lớn, đau đến rớt nước mắt xuống, đồng thời tay của cô dấu sau lưng, mà Nghiêm Thiếu Thần sau lưng cô con ngươi tối tăm thoáng qua hàn quang.

Điện quang hỏa thạch chỉ nghe “Phanh…” một tiếng súng vang, đạn gào thét bay ra họng súng, người dĩ nhiên ngã thẳng xuống đất, khắp nơi xung quanh là mùi plastic gay mũi khi họng súng ma sát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.