Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 422 – Cuối Cùng Cũng Trở Về



Editor: mèo suni

Betaer: Mẹ Bầu

Mạnh Thiệu Đình thở dài một hơi, nhẹ nhàng bao bọc lấy tay cô: “Chờ em hết ở cữ, anh sẽ trở về châu Úc.”

Tĩnh Tri xoay mình run lên, cảm thấy bản thân như rơi vào hầm băng, cô gần như không thể tin được vào tai của mình, anh nói anh phải về châu Úc, anh thà bỏ rơi con gái, cũng nhất định phải trở về châu Úc, anh thật sự yêu Lâm Nhan Tịch, cho nên mới dứt khoát bỏ rơi hai mẹ con cô như vậy…

Nước mắt Tĩnh Tri chảy xuống không sao cầm được, cô xoay người dùng sức đẩy anh ra, cả người lảo đảo nhào lên giường, gắt gao cắn mu bàn tay không để cho mình khóc lên thành tiếng, cô cảm thấy mình giống như là một thằng hề, một mình ở trên sân khấu nhảy tới nhảy lui để cho người khác vui vẻ, cô thật là khờ, thật là khờ đến tội nghiệp!

Vậy mà lúc nhận điện thoại của người phụ nữ kia cô vẫn còn ảo tưởng, cho nên lúc Bình Bình nói với cô rằng, anh muốn đính hôn với Lâm Nhan Tịch cô vẫn tự tin cho là anh sẽ không bỏ rơi cô. Trái tim đàn ông luôn luôn bạc bẽo, cô lại ngu xuẩn dùng những sự ôn nhu đến tê dại ấy tự an ủi bản thân mình!

Mạnh Thiệu Đình thấy cô khóc thành như vậy, quả thật trở nên mềm lòng, cô vừa mới sinh con, khóc đến thương tâm một hồi như vậy, không may mắc phải bệnh gì, đến lúc đó không phải anh sẽ tự mình bị đau lòng sao?

Anh đưa tay ôm chặt lấy cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve ở trên lưng của cô, giọng nói trầm thấp giống như thở dài vang lên: “Anh đi châu Úc đón bác trai trở về, tiện thể sắp xếp một số chuyện của Phi Đồng, giữ lại một ít người có thể tin được chăm sóc cho nó. Thế em cho rằng anh về châu Úc để làm cái gì? Hàng ngày cũng không biết trong lòng em đang suy nghĩ cái gì nữa? Nếu như anh thật sự có người khác, thì sẽ không vương vấn không thôi với em như vậy, nếu anh đã muốn em giữ lại đứa nhỏ, đã nói rõ sẽ không có người khác, thì anh sẽ không tìm mẹ kế cho Tiểu Khả. Nó là hòn ngọc quý trên tay anh, anh muốn cho nó một gia đình hoàn chỉnh, sẽ không để nó chịu một chút oan ức nào, em hiểu chưa?”

Tĩnh Tri xem nhẹ nửa đoạn trước anh nói, chỉ chú ý đến câu nói cuối cùng kia, nước mắt lưng tròng hỏi: “Ý của anh chính là, vì muốn cho Khả Khả một gia đình hoàn chỉnh, nên anh mới có thể ở lại bên cạnh em, không đi tìm người phụ nữ khác, có đúng hay không? Nói cách khác, anh là vì con gái mới ở lại, mà không phải bởi vì anh còn yêu em?”

Mạnh Thiệu Đình bị cô nói đến đầu óc choáng váng, nhưng anh vẫn kiên trì lau nước mắt cho cô. Mi mắt rũ xuống che kín ý cười nhàn nhạt nơi đáy mắt anh, nhưng giọng điệu của anh mang theo một chút thiếu kiên nhẫn, nhíu mày nói rằng: “Em cho rằng anh vĩ đại như vậy? Muốn một người phụ nữ anh không thích sinh ra con của anh? Vì đứa nhỏ này anh sẽ cưới một người phụ nữ anh không thích sao? Hàng ngày bên trong cái đầu này của em đang suy nghĩ gì vậy hả? Phó Tĩnh Tri, có lúc anh hoài nghi rằng, em thật sự quá ngốc, hay là em đang giả bộ ngu ngốc đây?”

Tĩnh Tri nghe anh nói như vậy, lập tức bị trêu chọc đến cười rộ lên, giơ nắm đấm nện vào anh, miệng không bỏ qua nói: “Anh mới ngốc, anh mới ngốc! Anh là đồ ngốc! Em có tình cảm như thế nào anh, anh không biết sao? Anh là người rất quan trọng trong lòng em, hết lần này tới lần khác anh đều không tin, hàng ngày còn nghi ngờ, còn bày ra cái vẻ mặt lạnh lùng cho em nhìn. Người khác không biết, còn tưởng rằng em thiếu nợ anh mười vạn 80 ngàn . . . Anh nói một chút xem, đến cùng là ai sai!”

“Thực sự anh còn muốn hỏi em một chút, cuối cùng là ai sai.” Anh nắm chặt hai quả đấm nhỏ của cô đang rơi xuống, giữa lông mày có vẻ nghiêm nghị: “Tĩnh Tri, chuyện này không phải việc nhỏ tầm thường, đương nhiên anh rất muốn tính toán rõ ràng với em, ngày hôm nay em hãy nghiêm túc cẩn thận nói cho anh biết, đến cuối cùng em có sai hay không?”

Tĩnh Tri cúi đầu nhẹ nhàng cắn môi, một lát sau, lại rất thẳng thắn gật đầu: “Đúng, là lỗi của em, thật xin lỗi.”

“Không phải anh nhất định ép em phải nhận sai, anh cũng không phải là người có bụng dạ hẹp hòi, chỉ là Tĩnh Tri à, em hãy đặt mình trong hoàn cảnh của anh mà suy nghĩ một chút. Nếu như anh lấy tư cách là người yêu của em đứng bên cạnh Phó Tĩnh Ngôn để làm em bị tổn thương, em sẽ cảm thấy trong lòng mình ra sao? Em có biết hay không, sau khi sự kiện kia xảy ra, suốt cả đêm anh đều không hề chợp mắt. Anh không dám chợp mắt bởi toàn bộ thành phố đang ồn ào huyên nào, tiếng chửi rủa và nhục nhã vang đầy trời. Anh vẫn không hề để ý, anh cũng không hề khổ sở, chỉ là anh không hiểu, anh một lần lại một lần tự hỏi lòng mình, anh có lỗi gì với em? Những chuyện anh làm chưa tốt ở chỗ nào, tại sao em làm ra chuyện như vậy đối với anh, tại sao em nhẫn tâm đối xử với anh như vậy? Anh không ngừng tự hỏi mình, nhưng không có được một đáp án, đêm hôm ấy, dài như một thế kỷ vậy! Tĩnh Tri em có biết hay không, em có biết anh làm gì để cố vượt qua hay không?”

Anh thong thả lại bình thản kể lại hồi ức, làm cho nước mắt cô rơi lã chả, quay lại ôm chặt lấy anh, áp mặt ở trước ngực anh. Cô đưa tay vuốt ve mái tóc của anh, kề sát vào trên mặt của anh: “Xin lỗi, em xin lỗi, khi đó em đã điên rồi, em điên rồi nên mới có thể làm ra chuyện như vậy, em mới vừa ghi âm xong, liền hối hận ngay. Em vội vàng trở lại tìm anh ta, nhưng đã không còn kịp, em chạy đến công ty tìm anh ta, em bắt lấy anh ta dùng sức mà đánh… anh biết không Thiệu Đình, đó là lần đầu tiên trong đời em hận một người như vậy, hận đến muốn giết chết hắn. Hắn đã lừa em, hắn đã nói sẽ không truyền đoạn ghi âm ra ngoài, em còn bắt hắn phải lập giấy làm đảm bảo, nhưng bản thân hắn vốn là ma quỷ, hắn hoàn toàn không giữ chữ tín… Thiệu Đình, anh phải đề phòng hắn đó, hắn sẽ không nói cái gì mà ân tình đạo nghĩa đâu, tim phổi của anh ta đã mục nát, không chừng lại như thiêu thân muốn làm ra chuyện gì đó. Thiệu Đình, anh nhất định phải đề phòng hắn, có biết hay không?”

“Hiện tại đã biết lo lắng rồi sao?” Trái tim anh bị lời nói của cô làm cho ấm lên. Anh ôm lấy cô lau khô nước mắt cho cô: “Đừng khóc, cẩn thận không có sau này mắt sẽ bị đau, mọi chuyện đều đã qua rồi , may là chúng ta vẫn không mất nhau, đây chính là may mắn trong bất hạnh, Tĩnh Tri, sau này khi ở chung một chỗ chúng ta phải đối xử với nhau tốt hơn, không thể giằng co như vậy nữa.”

“Vâng! Vậy còn Lâm Nhan Tịch. . .”

“Cái gì mà Lâm Nhan Tịch, làm sao bây giờ còn băn khoăn đến người không có liên quan như vậy?”

Anh dở khóc dở cười, thực sự không hiểu nổi người phụ nữ này tại sao lại hay nghĩ khó khăn như vậy?

“Bình Bình nói hai người sắp đính hôn, hiện tại anh không quay về, anh định sắp xếp cho cô ta như thế nào?”

Mạnh Thiệu Đình hận không thể đưa tay bóp mặt cô: “Em đừng nghe Bình Bình nói bậy, anh làm sao có khả năng đính hôn với người phụ nữ khác?”

“Bình Bình sẽ không gạt em. . .” Từ trong lòng Tĩnh Tri đã sớm tin tưởng, nhưng vẫn cố ý làm khó dễ anh, anh hành hạ cô nhiều ngày như vậy, sau khi mang thai bảy, tám tháng, không một ngày nào cô được trôi qua được thoải mái, cô không thể buông tha anh dễ dàng như vậy!

“Không phải vậy, khi nào hết ở cữ em và anh cùng đi châu Úc? Vừa vặn em cũng được gặp mặt Phi Đồng. . .”

Mắt Tĩnh Tri sáng rực lên, rồi lại có chút lúng túng cúi đầu: “Thiệu Đình… Anh nói, khi Phi Đồng và Tiểu Khả trưởng thành, hai đứa có thể xem thường em hay không… Thân thế chúng nó như vậy…”

Mạnh Thiệu Đình thấy tâm tình của cô giảm sút, cúi đầu hôn cô một cái nhẹ giọng động viên: “Khi hai đứa trẻ trưởng thành, bọn chúng sẽ hiểu chuyện, sẽ hiểu nỗi khổ tâm trong lòng chúng ta, sẽ càng hiểu em hơn. Bọn chúng là thịt cắt ra từ trên người em, là đứa con ruột thịt của em. Cõi đời này, làm gì có đứa con nào thật sự oán hận mẹ của mình chứ? Huống chi còn có anh, thằng nhóc Phi Đồng này khi trưởng thành nếu dám nói hỗn với em cái gì, anh không thể không đánh nó!”

Tĩnh Tri xì một cái bật cười, lại bất mãn trừng anh: “Anh chỉ biết đánh người, em không cho phép!”

“Anh còn chưa đánh em đã che chở cho con như vậy, xem ra sau này Phi Đồng bị em chiều hư, rồi Tiểu Khả cũng bị em nuông chiều thành một đứa nhỏ nghịch ngợm thích gây sự, lúc đó em có khóc cũng không khóc được!” Vừa rồi Mạnh Thiệu Đình mới chỉ hôn nhẹ cô một cái, cảm thấy còn chưa đủ, anh lại cúi đầu, tìm môi cô đặt lên đó một nụ hôn, vừa hôn vừa cúi đầu vẻ đầy ám muội hỏi: “Bác sĩ nói phải mất bao lâu… Ừmình… Mới có thể… Cái kia?”

Tĩnh Tri mặt đỏ như máu, nhưng bị anh hôn đến đầu óc choáng váng, mơ mơ màng màng nói rằng: “Ít nhất phải một hai tháng nữa…”

“Nơi đó còn đau hay không?” Khi hôn, hô hấp của anh hơi trở nên dồn dập, vội vàng buông cô ra, ngón tay có vết chai mỏng, quan tâm lau đi vệt nước mắt bên môi cô, nhưng vẫn ghé vào bên tai cô xấu xa hỏi một câu. . .

Mặt Tĩnh Tri nóng như lửa đốt, một lúc lâu, cô mới cắn môi kề sát mặt ở trong ngực của anh: “Đau chứ.”

Mạnh Thiệu Đình ôm lấy thân thể gầy yếu của cô lại thấy đau lòng, hối hận, lúc nãy anh không nên cố ý chọc giận cô, làm cô khóc một lúc như vậy. Anh chỉ tự trách mình ôm cô vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ về đôi vai gầy gò của cô: “Không sao rồi, không sao rồi, sau này chúng ta không sinh con nữa. . .”

Tĩnh Tri không đồng ý, đưa tay bấm một cái vào trên eo của anh: “Em còn muốn sinh con trai cho anh.”

Cô vẫn luôn cho rằng, đàn ông giống như anh, nên có một đứa con trai xuất sắc để kế thừa tất cả của anh mới tốt!

Nhưng Mạnh Thiệu Đình nghiêm nghị lắc đầu: “Tĩnh Tri, chúng ta có thể có một đứa con như thế là đủ rồi, anh không thể để cho em mạo hiểm nữa, mà bản thân anh cũng không dám mạo hiểm. Em ngoan ngoãn nghe lời anh đi, anh không đành lòng để cho em chịu đau đớn như vậy nữa.”

Cả người Tĩnh Tri ra sức chúi vào ngực anh, cô cảm thấy có nỗi hổ thẹn sâu sắc đối với anh, nhưng lại không biết nói ra thế nào. Anh nhận thấy trong lòng cô có suy nghĩ, liền nâng cằm của cô lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào anh, sau đó mới chậm rãi nói rằng: “Biết bao vất vả, đến bây giờ anh và em mới có thể ở chung một chỗ với nhau. Hơn nữa, Tĩnh Tri, bây giờ em cũng qua 30 tuổi rồi, gần đây sức khỏe của em lại không tốt, nếu như lại để em mạo hiểm mang bầu một lần nữa, thật sự nếu xảy ra chuyện gì, em bảo anh phải làm sao bây giờ? Em suy nghĩ một chút xem, trong lòng em luôn sợ anh gặp chuyện không may, chẳng phải trong lòng anh cũng lo lắng cho em như vậy hay sao? Hai chúng ta còn phải cùng nhau đi hết cuộc đời, em có hiểu hay không?”

Tĩnh Tri ra sức gật đầu, nắm lấy cánh tay của anh nửa ngày nói không nên lời. Hồi lâu sau, cô mới khẽ nói: “Vâng… Em cũng hơn ba mươi tuổi rồi, liệu có thể đến một ngày nào đó anh sẽ chê em già hay không? Anh còn có thể yêu em được bao lâu?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.