Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 429 – Chương 367



Không, Thanh Thu nói rất đúng, không phải tớ không quan tâm, mà là không có tư cách, không có tư cách thể hiện ra là tớ quan tâm. . . . . .

Đêm hôm đó, nếu lúc Đỗ Phương Phương vung roi, anh ngăn cô ta lại, anh ôm lấy Tương Tư, đưa đi bệnh viện, sau đó anh an ủi cô, nói cho cô biết, anh vẫn luôn ở đây, vẫn luôn ở bên cạnh cô, người anh thích là cô, như vậy có phải anh sẽ không áy náy như bây giờ không?

Nhưng anh đã không làm vậy, lúc Tương Tư nằm trên mặt đất sắp chết, anh lại ôm Đỗ Phương Phương nói lời tâm tình ngọt ngào, lúc Tương Tư bị cô ta bắt cút đi ngay lập tức, anh chỉ còn thiếu chưa đổ thêm dầu vào lửa, lúc anh ở trước mặt Tương Tư, nói với Đỗ Phương Phương rằng, Tương Tư cũng chỉ là một người phụ nữ anh bao nuôi, trò vui anh cũng đã diễn, sao còn mặt mũi nói với Thiệu Đình, với Tĩnh Tri, với Thanh Thu, xin lỗi, tớ có lỗi với Tương Tư, người tớ yêu vẫn là cô ấy, tớ có nỗi khổ tâm, tớ quan tâm tới Tương Tư. . . . . .

Anh còn chưa vô sỉ đến trình độ này!

Mạnh Thiệu Đình chưa từng thấy Hà Dĩ Kiệt như vậy, bọn họ làm anh em nhiều năm như vậy, cậu ấy luôn luôn thâm trầm kín kẽ, chưa bao giờ biểu hiện suy nghĩ trong nội tâm ra mặt, dù là ba người bọn họ uống rượu với nhau, lúc say cậu ấy cũng chưa từng thả lỏng, tất nhiên ngôn ngữ và nét mặt cũng không hề vượt khuôn phép, cậu ấy là một nhà chính trị trời sinh, tàn nhẫn như rắn, nhưng lại giảo hoạt như cáo. Những năm này ở trên quan trường càng thuận buồm xuôi gió, kẻ thù chính trị lại không nắm được nhược điểm nào, cậu ấy hoàn toàn có thể tự mình leo lên cao. Vì thế Mạnh Thiệu Đình không sao nghĩ ra, rốt cuộc là vì sao cậu ấy lại cố chấp muốn kết thân với nhà họ Đỗ như vậy.

Quả thật nhà họ Đỗ quyền thế ngập trời, là gia tộc cao quý nổi tiếng dậm chân một cái thì cái thành phố ngọa hổ tàng long này cũng phải run rẩy ba cái, nhưng đường làm quan của Hà Dĩ Kiệt vẫn rất bằng phẳng, đâu cần vội vàng chạy đến dựa vào đại thụ như vậy?

Nhưng nhìn vẻ mặt chán chường và cô đơn của bạn mình vào lúc này, Mạnh Thiệu Đình không có cách nào nói thêm điều gì. Dù sao tình yêu, giống như uống nước, lạnh nóng tự biết, dù anh là anh em thân thiết, cũng không có quyền quản cuộc sống riêng của người khác.

Nghĩ tới đây, cuối cùng Thiệu Đình trầm mặc thở dài, vỗ nhẹ trên vai anh, chậm rãi nói: “Chúng ta làm anh em đã nhiều năm như vậy, từ trước đến giờ chỉ có tớ và Bắc Thành làm phiền cậu, cậu chưa bao giờ cần đến sự giúp đỡ của bọn tớ, cho tới bây giờ, tớ cũng không biết rốt cuộc cậu đã gặp phải chuyện gì mà khiến cậu đột nhiên quyết định kết hôn với thiên kim nhà họ Đỗ. Nhưng tớ biết, nhất định là cậu gặp phải chuyện phiền toái rất lớn, mà cậu cũng không biết làm sao, chỉ có thể dùng biện pháp như thế. Chỉ là Dĩ Kiệt à, lúc con người còn sống, dù có rất nhiều điều muốn theo đuổi, quyền lực địa vị thật mê người, thế nhưng cô đơn và khổ sở, cũng như hình với bóng. Cậu nhìn tớ bây giờ, không còn là Nhị thiếu oai phong một cõi của quá khứ nữa, cũng không ra vào trong giới đại gia, nhưng tớ có một người vợ yêu thương mình sâu đậm, có một con gái bảo bối đáng yêu như thế này. Tớ về đến nhà, có người chờ tớ… lúc mệt mỏi tớ có một nơi để dừng chân, tớ cảm thấy lúc này tớ rất hạnh phúc, thực sự là hạnh phúc.”

Hà Dĩ Kiệt cúi đầu, vẫn luôn trầm mặc, đến cuối cùng, anh ấy chợt ngẩng đầu lên, đôi con ngươi luôn luôn sắc bén và thâm trầm bỗng trở nên u ám. Lúc này, hoàng hôn đã buông xuống, trong phòng làm việc không mở đèn nên không thấy rõ được vẻ mặt của anh, nhưng thoáng nhìn vẻ mặt của anh lúc này khiến người ta cảm thấy thương cảm.

Mạnh Thiệu Đình thấy anh như vậy, trong lòng biết nhất định bạn mình cũng tự trách. Nhưng anh cũng biết, ở quan trường có biết bao nhiêu chuyện bất đắc dĩ, anh không thể ép buộc Dĩ Kiệt tiếp nhận quan niệm cuộc sống của anh. Dù sao, mỗi người đều có điểm yếu của mình, đều có ranh giới cuối cùng không cách nào vượt qua, có lẽ Hà Dĩ Kiệt, cũng đang bị dồn đến đường cùng.

Tiểu Khả đang được ba ôm trong lòng, chợt u ơ mấy tiếng, cái miệng nhỏ không có răng cười toe toét với ba. Mạnh Thiệu Đình nhìn con gái cưng chiều không dứt, cúi đầu hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, cô bé liền bật cười, đôi mắt to cong thành hình trăng lưỡi liềm, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào giống như là hoa đào tháng ba, làm cho người ta nhìn đến há mồm thở dốc về phía bé không thôi.

Ánh mắt Hà Dĩ Kiệt như bị cô bé thu hút. Anh nhìn chằm chằm vào Tiểu Khả đang ở trong ngực Mạnh


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.