Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 43 – Sắp Đi Công Tác



“Phó Tĩnh Tri! Cô làm sao vậy? Cô đang ở nơi nào? Cô *** nói rõ ràng cho tôi!”

Tĩnh Tri nghe được tiếng của anh gầm thét, nhưng cô không còn chút khí lực để mở miệng, di động tuột xuống, rời khỏi lòng bàn tay… mắt cô trở nên tối đen, cô nhắm chặt mắt lại, nhưng trên môi vẫn đọng lại nụ cười nhợt nhạt… Hoá ra, khi em gặp khốn cảnh, người mà em nghĩ đến trước lại chính là anh…

Khi cô tỉnh lại, mở mắt ra đã cảm giác thấy trên mặt có hơi ấm của ánh nắng. Trong căn phòng ấm áp, Tĩnh Tri liếc thấy người kia đang ngồi ở bên giường. Anh vốn ưa thích sự sạch sẽ, tây trang và quần áo trong đều phải là lượt cẩn thận tỉ mỉ, nhưng hiện tại, anh ghé vào nằm ở trên giường của cô, đầu tóc lộn xộn, áo sơmi nhăn nhíu, quần đầy tro bụi lẫn bùn đất. Anh ngủ rất say sưa, mơ hồ Tĩnh Tri có thể nghe được tiếng ngáy của anh…

Từ lời kể của y tá cô được biết mình bị ngộ độc thức ăn, có thể là do ăn không được hải sản rửa ráy sạch sẽ, lại cũng người y tá ấy đã kể lại rằng, cô được Mạnh Thiệu Đình ôm vào bệnh viện, anh vẫn đợi cho đến khi cô bình yên vô sự mới trầm tĩnh trở lại, nằm ghé ở bên giường cô ngủ thiếp đi.

Trong lòng Tĩnh Tri mềm mại hẳn, không kìm nội nhẹ nhàng giơ tay định khẽ vuốt vuốt mái tóc rối tung của anh. Không ngờ, cô mới vừa cử động, Mạnh Thiệu Đình liền tỉnh lại, đôi mắt vốn đen như mực giờ đây gắn đầy tơ máu, quanh hốc mắt là quầng thâm tím ngắt, trên cằm chi chít râu, trông anh thật sự rất nhếch nhác. Nhưng mà giờ phút này trong mắt cô, anh lại giống như một thiên thần anh tuấn.

Tĩnh Tri toan cười to, nhưng mới vừa muốn mở miệng, bỗng nhiên một cái bạt tai hung hăng đập vào trên mặt cô. Người nọ đầu tóc giống như một con sư tử giận dữ bắt đầu gầm lên: “Phó Tĩnh Tri! Cô đó. Mẹ nó, cô có muốn chết cũng hãy chết ở nhà họ Phó các người đi cho tôi nhờ… Sao cô lại chạy ra ngoài cách đến vài ngàn dặm, “thương xuân bi thu” (khóc thương cho mùa xuân mùa thu – ý nói về người nào đó khóc lóc than thở) để tìm cái chết hả, cô cho là như vậy sẽ không có người biết cô là vợ của Mạnh Thiệu Đình này sao? Đúng là, con mẹ nó, thực phiền toái! Cô thật sự muốn chết, cũng đừng có gọi điện cho tôi khóc lóc chết đi sống lại chứ! CAO, chưa từng bao giờ lại thấy có người phụ nữ nào lại phiền phức như vậy!”

Mạnh Thiệu Đình nói xong, xoay người rời đi ra khỏi phòng bệnh, Tĩnh Tri bị đánh đến hoa mắt, nhưng vẫn nhìn thấy anh đúng là đang khập khiễng đi ra ngoài.

Khi một khắc kia, cô được biết là anh đã nghìn dặm xa xôi tới đây, vừa mới rồi, một khắc kia, anh ghé vào bên người cô ngủ say, một khắc lúc cô ngẩng đầu nhìn thấy vẻ tiều tụy kia của anh, Tĩnh Tri thật sự thấy rất hạnh phúc và thỏa mãn… Nhưng mà, anh đúng là rất có khả năng, chỉ cần có hai ba câu nói như vậy, khiến cho cô từ Thiên đường đã rơi xuống Địa ngục.

Tĩnh Tri một mình ngồi máy bay trở về nhà, tuy anh nổi giận bỏ đi nhưng vẫn để lại người trợ lý ở bên cạnh để thay anh sắp xếp mọi chuyện.

Sau khi về thành phố A, thẳng đến cuối năm, anh bận rộn không thể dừng được, dứt khoát chuyển ra ngoài sống, không trở về nhà nữa. Trong lòng Tĩnh Tri mơ hồ suy đoán, anh hoàn toàn không muốn nhìn thấy mình nữa, bởi vì, việc “Tìm cái chết” của cô đã làm cho anh hoàn toàn chán ghét cô vì đã làm anh mất hết thể diện.

Thời điểm đầu tháng mười hai, Tĩnh Tri qua Mạnh Thiệu Tiệm, mơ hồ nghe được tin Mạnh Thiệu Đình lập tức phải đi công tác ba tháng, rốt cuộc cô đứng ngồi không yên. Anh đi công tác ba tháng, chứng tỏ là không thể ở nhà ăn tết đón năm mới rồi, mà Tĩnh Tri, không muốn để sự hiểu lầm cứ giằng co giữa hai người bọn họ, lẫn những chuyện không vui bị mang sang năm mới. Hơn nữa, khoảng thời gian ba tháng không biết sẽ gặp bao nhiêu chuyện xấu, cô có chút không yên lòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.