Phong Lưu Pháp Sư

Chương 431 – Tinh Tri Ngã Tâm (Sao Trời Hiểu Lòng Ta)



Lời Long Nhất vừa xuất ra, mọi người đều kinh hãi. Nhưng ngay sau đó là vẻ mặt mừng rỡ, chuyện tốt vậy không thể không thành.

Không ai hỏi tại sao, căn bản là không quan tâm lắm. Phục tùng mệnh lệnh chính là thiên chức của quân nhân, hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của Long Nhất.

Long Nhất ngay từ đầu đã có mặt tại doanh trung, hắn không thấy sự có mặt của quân đoàn trưởng Sa Đặc mà Sa Đặc có ảnh hưởng nhất định trong Cuồng Long quân đòan và với các vị tướng quân, đặc biệt trong số đó có không ít quan quân là người của Tây Môn gia tộc.

Đêm khuya, tại đại trướng trung Vô Song doanh vẫn tĩnh lặng như tờ, cơ hồ tất cả binh lính Vô Song doanh đều toàn thân trang bị chỉnh tề, sẵn sàng đợi quân lệnh cuối cùng.

Hào khí có chút trầm xuống, Long Nhất hạ thân ngồi xuống, tay phát ra tiếng vỗ “dát dát”, ngưng lại một chút nhìn qua khắp lượt hơn mười vị tướng quân đang trấn định lại tinh thần.

Ngay lúc này, liêm môn bị nhấc lên, một binh lính Vô Song doanh chạy đến, làm lễ quân nhân sau đó hai tay trình lên một hàm quân báo,nói: “Bẩm tướng quân, bên ngoài vừa có một vị tướng quân mang theo thủ dụ đích thân đưa quân báo đến.”

Long Nhất tinh thần rung lên, tiếp nhận quân báo mở ra, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười, quân báo này là thông tin vị trí cụ thể về nhân vật chủ chốt Cuồng Long quân đoàn cùng vị trí bố trí binh lực.

“Tốt lắm, phần quân báo này các ngươi xem đi. Một khắc nữa thì cứ án theo kế hoạch hành động. Nhớ kỹ, ta không hy vọng có ai hy sinh, vô luận là binh lính Vô Song doanh chúng ta hay là binh lính doanh nào khác, hiểu chưa?” Long Nhất thần sắc bình thản, ánh mắt ngưng thần, trên người tản ra một loại khí thế vương giả uy nghiêm. Có lẽ chỉ có tại quân doanh hắn mới thu lại vẻ cười cợt hàng ngày mà nghiêm túc như vậy. Khí chất quân nhân ẩn tàng hoàn toàn hiển lộ ra, việc điều quân khiển tướng đối với hắn vĩnh viễn không bao giờ thay đổi, không bao giờ khinh xuất trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

“Rõ” mọi người đồng thời thẳng lưng, lớn tiếng đáp.

Bầu trời đen nhánh, xa xa tầng mây lóe ra ánh sáng tinh thần báo hiệu ngày mới, ngoại trừ quân vài chóp lều quân doanh, còn lại căn bản không thể thấy rõ.

Trong đại trướng Cuồng Long quân đoàn, quân đoàn trường Sa Đặc đang ngồi trong bồn tắm. Một tay đang cầm chén rượu, nhìn qua quả thật là một dạng hưởng thụ.

Sa Đặc năm nay năm mươi lăm tuổi, tòng quân từ năm mười lăm tuổi, đã bốn mươi năm trong quân ngũ. Hắn xem như là một người phi thường may mắn. Tại quân doanh lăn lộn ba năm, không thấy hi vọng thăng tiến lại may mắn có ngày Tây Môn Nộ thị sát quân doanh, nhưng lại không ngờ bị cừu gia ám sát, không ít cao thủ đột nhiên tập kích.

Sa Đặc rất thông minh, trên người đang mặc một cổ chiến giáp, hắn biết đây là một cơ hội liền xả thân hộ vệ phía trước Tây Môn Nộ, trên người bị chém hơn mười đao. Từ đó được Tây Môn Nộ cất nhắc bồi dưỡng trở thành tâm phúc.

Tại Cuồng Long quân đoàn, Sa Đặc chỉ có tác dụng kiềm chế Tây Môn Thiên, đương nhiên Tây Môn Thiên cũng có trách nhiệm tương tự: kiềm chế Sa Đặc. Đây là cách dùng người của Tây Môn Nộ. Không phải không tín nhiệm, mà là vì để ngừa vạn nhất. Dù sao Cuồng Long quân đoàn cũng là lực lượng nòng cốt của Tây Môn gia tộc.

“Quân đoàn trường đại nhân thật là hăng hái, không bằng cùng uống với ta một chén, thế nào?” Một trận cười trầm thấp đột ngột vang lên trong đại trướng, thân ảnh Long Nhất đột ngột xuất hiện phía sau Sa Đặc .

Sa Đặc cả kinh, lam quang đấu khí chợt lóe lên nhưng lại nhanh chóng trấn tĩnh lại, chậm rãi xoay lại cười nói: “Nguyên lai là nhị thiếu gia, không biết đêm khuya tới đây có gì chỉ dạy?”

Long Nhất kéo một cái ghế ngồi xuống, không khách khí đưa tay lấy một chén rượu. Đối với Sa Đặc, đích thực một lần nữa trên người thoáng hiện đấu khí có quang mang màu tím đại để cho việc đạt đến đại kiếm sư đỉnh phong, cách bước đột phá lên cảnh giới kiếm thánh chỉ còn một bước.

“Tất nhiên có việc mới tới tìm ngươi, ta muốn toàn quyền khống chế Cuồng Long quân đoàn, chẳng biết có được không?” Long Nhất đưa ly rượu lên môi nhấp một ngụm. Một khối lệnh bài tượng trưng cho Tây Môn gia tộc xuất hiện giữa không trung.

Sa Đặc thấy lệnh bài liền cả kinh, bất chấp cả người đang trần truồng, vội vàng từ trong bồn tắm nhảy ra, quỳ xuống, kính cẩn: “Thuộc hạ Sa Đặc cẩn tuân gia chủ mệnh lệnh”. Kỳ thật hắn cũng biết Tây Môn Nộ đối với Long Nhất rất sủng ái, nhưng tuyệt không nghĩ ra Tây Môn Nộ cũng đã truyền Tây Môn gia chủ lệnh bài cho Long Nhất, rõ ràng là muốn hắn nắm quyền gia chủ Tây Môn gia tộc.

Long Nhất gật đầu, Sa Đặc này coi như thức thời, không ngoài sở liệu của hắn.

Sa Đặc mặc lại quần áo, thái độ đối với Long Nhất trở nên cung kính hơn.

“Nhị thiếu gia, mặc dù ta có thể mang quyền khống chế Cuồng Long quân đoàn giao cho người nhưng đối với một bộ phận có thể không có hiệu quả mấy.” Sa Đặc có chút xấu hổ nói, Tây Môn Thiên ngày nay tại Cuồng Long quân đoàn đã kinh doanh nhiều năm như vậy, tất nhiên cũng đã hình thành một nhóm thuộc hạ rất trung thành.

“Điều này ta biết, ngươi không cần lo lắng.” Long Nhất thản nhiên nói.

Sa Đặc gật đầu, từ bên trong đại trướng lấy ra một thẻ quân đoàn trưởng lệnh trình lên Long Nhất.

Long Nhất hỏi: “Quân đoàn trưởng lệnh vẫn do ngươi giữ, chỉ là ngươi chấp hành mệnh lệnh của ta, ngươi có làm được hay không?”

“Thuộc hạ Sa Đặc hướng đến Quang Minh thần khởi thệ, chỉ cần nhị thiếu gia có lệnh, thuộc hạ tuyệt đối chấp hành, không dám chối từ.” Sa Đặc quỳ xuống thề, tựu như quay về năm đó là một Tây Môn binh lính tầm thường. Bởi vì hắn biết, chủ nhân sau này mười phần có đến tám chín phần là nhị thiếu gia thần bí khó lường này.

“Tốt lắm Sa Đặc, ta đã hiểu tại sao cha ta tín nhiệm ngươi đến mức giao cả Cuồng Long quân đoàn cho ngươi quản lý, ngươi rất thông minh.” Long Nhất ngắm kỹ Sa Đặc rồi nói.

Mà lúc này, tại Cuồng Long quân đoàn hơn mười phương đều nổi lên bạo loạn, nhưng rất nhanh liền bị dập tắt. Một ít quan quân tinh binh đều biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng đa số thông minh đều lựa chọn im lặng, một vài thủ dụ từ phía quân đoàn trường được ban xuống trấn an binh lính.

Không lâu sau, tại Vô Song doanh, Hùng Bá, Bắc Đường Vũ, Nam Cung nỗ cùng mười vị tướng lãnh mang binh lính áp giải hơn mười tên tướng lĩnh cao cấp của Cuồng Long quân đoàn đi tới trung quân đại trướng.

“Bẩm tướng quân, thuộc hạ may mắn không làm nhục mệnh, không ai thương vong.” Hùng Bá vừa tiến đến liền hưng phấn báo, về phần quân đoàn trưởng Sa Đặc bị hắn xem như không khí.

Long Nhất nhìn một vòng, mười mấy người bị chế trụ không mang kịp bao nhiêu khải giáp, không khỏi hài lòng nở nụ cười.

Sau khi phân phó áp giải những người này đi xuống, Long Nhất vẻ mặt bắt đầu trở nên nghiêm túc, lập tức đứng dậy, ánh mắt lấp lóa tinh quang, trên người bộc phát khí thế, tất cả mọi người không tự chủ được thần kinh trở nên căng thẳng.

“Giờ phút này, là thời khắc mấu chốt lưỡng quân giao chiến, chỉ chờ băng tuyết tan rã, Ngạo Nguyệt đế quốc chống đỡ không được bao lâu nữa. Mà hôm nay lại xảy ra đại sự. Về phần là chuyện gì các ngươi bây giờ không cần biết, các ngươi phải biết rằng việc này sẽ làm tan rã liên quân Cuồng Long đế quốc cùng Nạp Lan đế quốc trong nháy mắt, những hy sinh và cố gắng của chúng ta trước đây đều trở nên vô ích.” Long Nhất thanh âm hữu lực, mang theo áp lực trầm trọng.

Vẻ mặt tất cả tướng lãnh, kể cả quân đoàn trường Sa Đặc đều trở nên khẩn trương, tâm trạng hỏang loạn tột cùng. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà có ảnh hưởng như vậy? Bọn họ không dám tự suy diễn.

“Giờ ta ra lệnh, điều động tất cả lực lượng Cuồng Long quân đoàn phong tỏa biên cảnh Nạp Lan đế quốc cùng Ngạo Nguyệt đế quốc. Không cho phép tiến xuất. Hơn nữa bên ngoài hai đại quân đoàn Nạp Lan đế quốc đang đồn trú bày trận phục kích, phong tỏa, triệt tiêu mọi cố gắng tiến vào Nạp Lan đế quốc của hai đại quân đoàn trên. Đây là một nhiệm vụ tối nghiêm trọng. Ta biết là rất khó khăn, nhưng vô luận khó khăn thế nào, nỗ lực thế nào, cũng nhất định phải làm cho bằng được, nếu không mang đầu đến gặp ta.” Long Nhất nói xong lời cuối cùng, từng lời vang rõ bên tai từng binh sỹ.

Tất cả tướng lãnh đều không khỏi rùng mình, đều lặng yên.

Ngay đêm đó, quân đoàn trường Sa Đặc liền triệu tập quan quân tướng lĩnh suốt đêm nghị sự. Đến tối ngày thứ hai, tất cả quan quân hai mắt đỏ quạnh vội vã trở lại doanh trướng của quân đoàn mình chờ đợi quân đoàn trưởng Sa Đặc ra lệnh.

Nghị sự quan quân tự nhiên cũng có cả Bắc Đường Vũ, Hùng Bá mấy vị tướng lãnh cột trụ của Vô Song doanh, kết quả thương nghị là để cho Vô Song doanh bí mật phân tán bên ngoài Nạp Lan đế quốc lưỡng đại quân đoàn. Một khi phát hiện cá lọt lưới liền xử tại chỗ, tuyệt không cho phép bất luận kẻ nào tiến vào.

Khi Bắc Đường Vũ trở lại đại trướng của mình thì phát hiện đã không còn thấy bóng dáng Long Nhất, chỉ để lại năm chữ: “Luôn nhớ đến ta đó!”

Bắc Đường Vũ nắm chặt mảnh giấy trong tay. Năm chữ phảng phất cảm giác được hơi ấm của Long Nhất. Đến cũng vội vã đi cũng vội vã. Long Nhất thậm chí không kịp nói với nàng một câu tình tứ. Nhưng nàng không có gì oán hận. Phải chăng đó cũng là một dạng tình yêu, dù không nói ra cũng có thể cảm nhận được, cũng có thể khiến kẻ khác không khỏi hâm mộ.

“Phu quân, chàng biết không? Ta sẵn sàng vì chàng mà bị thiêu đốt cũng cam lòng.” Bắc Đường Vũ khẽ nói, tiếu nhan trong nhất thời trở nên vô cùng dịu dàng, đôi mắt sáng lấp lánh như những vì tinh tú trên trời.

Bắc Đường Vũ vén rèm trướng lên bước ra ngòai, ngửa đầu, nhắm mắt, cảm thụ tinh quang trong trẻo nhưng lạnh lùng rọi lên người, phảng phất hưởng thụ như đang nằm trong lòng ngực ấm áp của tình lang.

Sao trời hiểu nỗi lòng ta. Thật vậy, giống như đang tâm sự cùng ai đó, Bắc Đường Vũ vẻ mặt say mê hạnh phúc, sâu trong nội tâm những khỏanh khắc êm dịu chợt hiện ra.

Sao hiểu lòng ta, gió nhẹ mơn man. Nếu bầu trời đại biểu cho tâm hồn Long Nhất, vậy gió hãy giúp mang theo tiếng lòng ta đến cho chàng để biết rằng khi không ở bên chàng, tấm lòng ta như gió không khi nào không hướng về chàng.

Một lúc lâu sau, quang mang sáng lạn trên gương mặt Bắc Đường Vũ thu dần vào đáy lòng, vẻ mặt dần khôi phục lại. Một lần nữa biến thành Lãnh Huyết Ngục thiên sứ danh chấn thiên hạ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.