Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 435 – Ngoại Truyện 4



Tất cả những chuyện xảy ra với Mạnh Thiệu Đình trong đêm hôm ấy Tĩnh Tri không hề hay biết. Mãi sau này trong một lần vui chuyện Mạnh Thiệu Đình vô tình nói ra cô mới biết anh đã trải qua một trận thập tử nhất sinh như thế nào! Còn hiện giờ, cô vẫn ở Lạc Thành chờ đón anh về, cô đã hứa chắc với anh, cô và bảo bảo sẽ chờ đón anh, cho dù đêm đã khuya. Nghe thấy tiếng xe ô tô chạy vào sân, cô vội vã chạy ra đón, nhưng bước xuống xe lại là hai người cảnh sát, họ đến mời cô đến hiện trường trên cầu…

Sương mù giăng dày đặc trong đêm, Tĩnh Tri đẩy cửa xe ra, lảo đảo chạy về phía bờ sông. Khắp nơi đều có bóng cảnh sát, dây cảnh giới cũng được giăng kín khắp nơi, tiếng còi cảnh sát chói tai, tiếng gào thét đến rách họng của mọi người, tất cả đều không lọt vào tai của Tĩnh Tri. Cô vén sợi dây cảnh giới căng bên lan can thành cầu lên, đứng sững ở nơi đó, tay cô được Bình Bình nắm giữ lấy thật chặt.

Cô ngoan ngoãn đứng đó, không hề nhúc nhích, chỉ cúi đầu lắng nghe tiếng nước sông rống giận chảy qua bên dưới chân mình.

Tiếng động cơ của thuyền cứu hộ đang ngược xuôi qua lại trên sông để tìm người kêu vang rền.

Bình Bình đã khóc đến không thành tiếng, nhưng trái lại, Tĩnh Tri lại rất bình tĩnh. Cô quay người, nhẹ nhàng cầm tay của Bình Bình, nghiêm khắc nói: “Khóc cái gì mà khóc, anh ấy vẫn chưa chết đâu, không được phép khóc!”

Bình Bình nghẹn ngào, cố gắng nén lại tiếng khóc, trong màn đêm, gương mặt của Tĩnh Tri tái nhợt nhưng cực kỳ lạnh lùng. Cô yên lặng nhìn nước chảy dưới chân, hồi lâu sau, cô xoay người lại, đi thẳng tới gần người cảnh sát ở phía trước mặt, đưa tay giật giật vạt áo của người này. Ánh mắt cô bình tĩnh nhưng lại ẩn chứa dày đặc ngọn lửa niềm tin. Giọng nói của cô rất êm dịu nhưng lại như đinh chém sắt: “Bất kể phải dùng phương pháp gì, các anh cũng phải tìm cho được anh ấy, bắt anh ấy phải quay trở về nhà cho tôi! Một sợi tóc cùng tìm về bằng được !”

“Tiểu thư, xin cô hãy bình tĩnh một chút, va chạm đến độ này thì người không thể sống được đâu…”

Tĩnh Tri ngước mi mắt lên, ánh mắt trong suốt tựa như ánh trăng nhìn đến bức người: “Anh là Thượng Đế sao? Nếu như anh không phải, anh không được phép nói những lời khẳng định như vậy. Tôi nói anh ấy vẫn còn sống, anh ấy vẫn còn sống, vẫn đang sống… dù thế nào anh ấy cũng không thể bỏ lại tôi sống một mình được. “

Cô nói xong, cười một tiếng, vẻ mặt rất tươi tắn, xoay người gọi Bình Bình: “Chúng ta về nhà thôi, Bình Bình, về


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.