Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 436 – Ngoại Truyện 5



Thiệu Đình biết Tĩnh Tri là người rất nhạy cảm, nhưng cô cũng rất kiên cường, hơn nữa cô còn đang mang thai đứa con của anh. Cô sẽ biết cách tự bảo vệ mình và đứa con, hơn nữa chắc chắn Thiệu Tiệm cũng sẽ không làm gì hại đến Tĩnh Tri, nhưng cô vẫn cần có người tin cậy ở bên để bảo vệ mọi lúc mọi nơi thật nghiêm cẩn, tránh những bất trắc bất ngờ xảy ra. Theo dự tính của bác sĩ chỉ còn khoảng ba tuần nữa là đến ngày cô dự sinh.

Mạnh Thiệu Đình tạm thời mai danh ẩn tích tại nhà của Mạnh Thiệu Hiên, còn Mạnh Thiệu Hiên sẽ đến Lạc Thành để chăm sóc cho Tĩnh Tri.

An Thành đến gặp Mạnh Thiệu Tiệm, yêu cầu trả em gái lại cho anh. Mạnh Thiệu Tiệm cười ha hả: “Ha ha…An Thành ơi, An Thành! Em gái cậu giờ đây giống như một cái xác không hồn, ngây ngây ngốc ngốc, cậu cần gì phải vất vả chứ! Chú Hai chết rồi, liệu cậu có lo nổi cho bản thân mình hay không, mà còn đòi lo cho em gái chứ?

Hắn ghé sát vào mặt An Thành: “Đã từng đi theo Nhị thiếu hơn hai mươi năm, vậy mà chỉ trong nháy mắt cậu đã phản bội lại Nhị thiếu, người đã mang đến cho cậu miếng cơm manh áo, cậu không sợ bạn bè của Nhị thiếu và thủ hạ của chính mình trả thù sao? Mang theo bên mình một con bé vô dụng nửa người nửa quỷ kia cậu định chạy đi đâu, hả? Ha, ha….”

“Đại thiếu, đó là chuyện riêng của tôi! Tôi đã phụ lại lòng tin của Nhị thiếu, đó là lỗi của tôi, tôi khắc có cách của riêng mình để tạ lỗi với Nhị thiếu. Tôi đã làm xong những chuyện mà ngài cần, mong ngài hãy giữ đúng lời hứa. Những việc còn lại tôi sẽ tự lo, chỉ cần tôi được gặp lại em gái, làm tròn lời hứa với mẹ tôi…”

“Được rồi, được rồi, cậu về đi, ngày mai tôi sẽ phái người đưa cậu đi đến chỗ em gái của cậu.” Mạnh Thiệu Tiệm phẩy tay, “Ngày mai, chín giờ A Tam sẽ đưa cậu đến trại an dưỡng…”

Đợi An Thành đi khuất, Mạnh Thiệu Tiệm gọi một thuộc hạ đến dặn dò: “Hãy đi theo A Tam và An Thành, nhổ cỏ tận gốc cho tôi, kể cả A Tam. Tôi không muốn bất cứ ai biết đến câu chuyện này còn có thể hé răng được. Đi đi, làm việc cho cẩn thận!”

Hôm sau A Tam ngồi xe của An Thành, dẫn đường đưa anh đến một trại an dưỡng nằm sâu trong vùng núi. Nơi này giống như một nơi trông coi người vô gia cư hơn là một trại an dưỡng, dღđ☆L☆qღđ mọi thứ đều thiếu thốn, ngoài hai bữa ăn những người ở đây gần như không còn có sự phục vụ chăm sóc nào khác.

An Ninh nằm ở phòng cuối cùng của dãy nhà. Cô nằm yên một chỗ, người gầy guộc, gần như chỉ có da bọc xương, cô không hề nhận biết được mọi thứ đang diễn ra ở xung quanh, chỉ thỉnh thoảng lại nở một nụ cười vô thức.

Nhìn thấy An Ninh, An Thành liền nhào đến bên em gái, không kìm nổi nước mắt, luôn miệng gọi: “Ninh Ninh, em gái à, em có nhận ra anh không, anh Thành đây, Ninh Ninh…” Nhưng An Ninh chỉ ngơ ngác nhìn anh, vẻ đầy sợ hãi.

Lúc này A Tam đã dẫn y tá trưởng vào. Y tá trưởng là một người phụ nữ to béo, bà trao đổi vắn tắt tình hình của An Ninh cho An Thành biết. Thì ra trong khu nhà chứa cô đã bị giày vò, bị đày đọa quá sức, cơ thể của An Ninh vốn đã yếu ớt nên càng bị suy nhược nghiêm trọng. An Ninh không còn đủ sức để tiếp khách được nữa, để tránh bị nuôi báo cô, chủ chứa đã vứt cô ra ngoài đường. Mạnh Thiệu Tiệm bắt gặp và đã đưa cô về đây, nhưng kinh phí hắn nộp cho trại chỉ đủ tiền ăn và thuốc thang ở mức tối thiểu, do vậy bệnh tật cô càng nặng hơn.

Trong khi chờ y tá trưởng đi làm thủ tục để An Thành đón An Ninh ra khỏi trại, A Tam đã kể vắn tắt cho An Thành nghe chuyện Mạnh Thiệu Tiệm đã mang cô về Trung Quốc thế nào.

Mạnh Thiệu Tiệm gặp An Ninh là do hôm đó hắn tình cờ đến khu đèn đỏ cùng đối tác. Khi đi ngang qua đó, vừa vặn nhìn thấy bọn vệ sĩ đang túm An Ninh vứt ra ngoài cửa, đối tác của hắn chỉ chỉ vào cô gái đang cố bám lấy cánh cửa đập đập vào đó, vừa cười vừa nói: ‘Con bé này là người đồng hương với ngài đó, nó là trẻ mồ côi, bị chính bảo mẫu của cô nhi viện đã thông đồng với chủ chứa bắt cóc cả nhóm trẻ gái và bán sang đây cùng với năm đứa trẻ khác. Mấy đứa kia thì thất lạc cả rồi, chỉ còn con bé này, đã một thời nó từng là cái máy in tiền cho chủ chứa, chắc hôm nay không đủ sức làm vừa lòng khách nên bị vệ sĩ vứt bỏ ra cửa…”

Không hiểu nghĩ thế nào, đột nhiên Mạnh Thiệu Tiệm đi đến gần cô gái đó, ngắm nghía một hồi, hắn liền nói với đối tác hủy bỏ buổi đi chơi để đến gặp chủ quán bar tìm hiểu kỹ càng về lai lịch cô gái nọ. Rất may mọi hồ sơ của


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.