Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 437 – Ngoại Truyện 6



Khi tạnh mưa trời đã xế chiều, lúc này trong phòng ánh sáng đã hơi mờ tối. Tuy cửa sổ được mở ra, nhưng chỉ có mùi thanh mát thấm đẫm hơi nước của bầu không khí sau cơn mưa ùa vào. Thỉnh thoảng có làn gió thổi qua, những giọt nước mưa lành lạnh trên những chiếc lá lại rơi vào trên cổ hoặc trên mu bàn tay để trần. Cái lạnh dần thấm vào khiến người ta không khỏi rùng mình một cái, cơn mưa thu bất chợt lại càng làm tăng vẻ buồn bã đìu hiu của cảnh sắc mùa thu thêm mấy phần. Tĩnh tri ngắm nhìn Mạnh Thiệu Tiệm, sắc mặt của hắn lúc này đã không còn rõ lắm, có cảm giác tựa như cả người hắn đã ẩn sâu vào trong đêm tối, mang theo vẻ âm trầm kỳ lạ khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Nói không sợ hãi, dĩ nhiên là giả dối, từ khi Mạnh Thiệu Đình rời đi vào buổi tối ngày hôm ấy, cô dần dần đã suy nghĩ ra rất nhiều điều. Hơn nữa giờ phút này cô cũng đã chấp nhận một sự thật, cô cũng biết rằng, từ nay về sau, trời đất bao la như thế, nhưng cõi đời này cô chỉ có một mình, sẽ chỉ có một mình mà thôi.

Cô không còn núi để dựa vào nữa, cũng không còn bến cảng để tránh trú gió mưa bão bùng nữa, Cho dù phía trước là núi đao biển lửa, cho dù bầu trời cao kia có sập xuống, cô cũng phải cắn răng bước từng bước, từng bước đi về phía trước.

Bởi vì anh không có ở đây, nên cô càng phải kiên cường hơn, cũng bởi vì anh không có ở đây, cô càng không thể ngã xuống được. Cô biết, cô vẫn luôn biết rằng, chỉ có kiên cường đứng thẳng không ngã như vậy, chỉ có tiếp tục dũng cảm, không chịu khuất phục như vậy, chỉ có bằng sức lực với thân thể gầy yếu của mình chống đỡ lại sự hẹp hòi kia của ông trời, cô mới có thể xứng với anh, mới vừa có tư cách sóng vai đứng ở bên cạnh anh, làm người phụ nữ của Mạnh Thiệu Đình anh!

Cô nhìn Mạnh Thiệu Tiệm giờ phút này đang hài lòng đắc chí, ngẫm nghĩ, mình không thể yếu ớt với loại rắn độc này, chỉ cảm thấy trong lòng có một cảm giác chán ghét không nói ra được, cô chỉ hít sâu một hơi hạ giọng nói: “Tôi có một bí mật muốn nói cho anh biết…”

Nơi đáy mắt cô chợt ánh lên giọt lệ, nhưng cô vẫn cười ha hả: “Mạnh Thiệu Tiệm ơi Mạnh Thiệu Tiệm, rất nhanh thôi, anh sẽ được biết ngay đây, cõi đời này có một chuyện sẽ khiến anh phải đau khổ, thất vọng đến tuyệt vọng… Không, không phải là cái chết đâu, không phải là chỉ còn hai bàn tay trắng đâu, không phải là sự nghèo khó, cũng không phải là sự cùng đường!”

Cô bước từng bước một, chậm rãi đi tới trước mặt hắn, đôi mắt to sáng ngời đến bức người. Cô cứ nhìn xoáy thẳng vào hắn như vậy, cười đến sáng rỡ cả khuôn mặt, nhưng vẫn lộ ra đậm đặc sự âm độc tàn nhẫn: “Chuyện này đủ làm cho con người phải tuyệt vọng khi phải sống trong cuộc đời này, dù anh đã từng dùng hết tất cả mọi thủ đoạn, dù anh đã phải hao tâm tổn phí, cho dù bao nhiêu năm qua anh đã phải trù tính hòng đoạt tất cả mọi thứ vào trong tay mình. Anh cho rằng tất cả đều phải là của anh, anh cho rằng không công bằng khi anh bị người khác chiếm đi những thứ đó, nhưng cuối cùng thì sao chứ, hóa ra, ngay cả tư cách để tranh giành anh cũng không có!”

Cô cười, cười đến độ nước mắt trào ra ngoài, cười đến ngả nghiêng, âm điệu vừa thê lương lại vừa tràn ngập bi thương không nói ra được. Cô cười không biết bao lâu, mãi tới lúc khi vẻ mặt hắn ngây ra như phỗng cô mới dừng lại: “Anh có biết không Mạnh Thiệu Tiệm, anh có biết không, từ trước tới nay anh không hề có tư cách để tranh giành với Thiệu Đình, không, ngay cả với Thiệu Hiên, anh cũng hoàn toàn không có tư cách để tranh giành! Tuyệt đối không có!”

Nói tới đây cô cảm thấy thật sung sướng, lúc này chỉ nóng lòng được nói ngay, nói hết ra toàn bộ bí mật đang đầy trong bụng mình, nhưng cuối cùng cô vẫn còn một chút lý trí, cô phải tạm thời nhẫn nại đèn nén xuống, nhẫn nại đến lúc hắn không còn mộ chút sức lực nào để phản kháng, nhẫn nại đến giây phút hắn chắc chắn phải chết không còn nghi ngờ gì


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.