Tổng Giám Đốc Hàng Tỷ Cướp Lại Vợ Trước Đã Sinh Con

Chương 439 – Ngoại Truyện 8



Bởi vì Mạnh Thiệu Tiệm có liên quan đến vụ buôn bán ma tuý nên bị định tội bỏ tù. Không ngờ, trong tù hắn bị bạn tù bắt nạt, một người luôn cao cao tại thượng như hắn không thể chịu đựng nổi sự ức chế này, nên lừa lúc không ai để ý hắn đã liều mình tự sát. Tuy hắn đã được cấp cứu chữa trị nhưng không có hiệu quả. Nguyện vọng sau cùng duy nhất của hắn trước khi chết là muốn được gặp Phó Tĩnh Tri một lần cuối, Tĩnh Tri cũng không từ chối.

Tĩnh Tri thẳng người, đứng ở nơi đó. Cô mặc một chiếc áo choàng dài màu trắng, mái tóc đen tóc buông xoã ở trên vai. Cô nhìn hắn, khắp người cô lấp lánh như có những hạt mưa bao quanh. Cô đứng không hề nhúc nhích chỉ dùng ánh mắt quan sát tất cả cử động của hắn, ép hắn lâm vào tình cảnh không thể động đậy nổi.

Hắn hơi hí mắt, muốn được nhìn cô kỹ hơn một chút, nhưng lại thấy như bị nhìn qua một lớp sương mù, ngay cả hình dáng của cô thế nào giờ đây hắn cũng không thể nhìn thấy rõ được nữa.

Tĩnh Tri cứ thế nhìn hắn cười, nụ cười và ánh mắt cô giống như liều ma tuý tiếp vào trong cơ thể hắn, làm lóe lên ánh sáng trong trái tim phủ đầy băng giá của hắn.

“Phó Tĩnh Tri, tôi đã sắp chết rồi,” Mạnh Thiệu Tiệm nở nụ cười trong suốt: “Đột nhiên giờ phút này tôi cảm thấy tôi đã hại em quá thê thảm, cho nên, tôi đã quyết định phải nói lời thú tội với em, có như vậy tôi mới thấy được nhẹ lòng: “Tĩnh Tri! Đúng vậy, những bức tranh vẽ em khoả thân là do chính tôi, chính tôi đã buộc An Gia Hoà phải vẽ ra… Những tấm hình cũng là do tôi đã sai người theo dõi em để chụp lại, những lời đồn đại về em và chú Ba, cả chuyện xấu của em cũng là do tôi bịa đặt rồi cho lan truyền rộng rãi ra ngoài…”

“Tại sao anh lại phải làm vậy chứ?”

“Vì muốn Thiệu Đình yêu em, vì muốn nó không thể rời bỏ được em, vì muốn cha mẹ mất đi niềm vui sướng tự hào đối với nó, vì cái chức chủ tịch của Mạnh thị kia…”

Những thân cây trụi lá ở bên ngoài cửa sổ trong màn đêm đen kịt, nhìn giống như những con thú đang giãy giụa trong vòng vây, tiếng mưa rơi tí tách giống như từng nhát từng nhát kiếm sắc bén cắt vào đêm đen mà không sao cắt nổi. Thì ra là như vậy! Thì ra đây chỉ là một chút xíu của những mưu kế nho nhỏ của người khác! Từ những ngày xa xưa đó hắn chính là kẻ đã làm hại cô và Thiệu Đình không thể sống chung với nhau!

Mạnh Thiệu Tiệm nói xong chợt chết lặng đi, sự đau nhức cứ từng đợt từng đợt lan truyền khắp trong thân thể hắn. Nếu như hắn không nín thở, không gắng sức, cứng cỏi kìm nén lại thì chắc chắn đã không thể chống đỡ nổi nữa, mà ngã xụi lơ xuống mặt đất từ


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.