Duy Ngã Độc Tôn

Chương 462 – Tân Vương Giả.!



Trong đó một lão già nhìn không ra tuổi, sau lưng không ngờ mọc một đôi cánh thật lớn, lông trên cánh đen như mực, bén nhọn như thiết lấp lóe hàn khí mãnh liệt.

Hai cánh bất chợt rung lên, liền bay về hướng đỉnh ngọn núi cao nhất Lãnh Thu Cung. Hai mắt căn bản không có che dấu chút nào, hoàn toàn là một màu tím tinh thuần.

Đây là một Đế vương con ngươi màu tím.

Tồn tại cao nhất, quyền uy tuyệt đối có được huyết mạch con ngươi màu tím tinh thuần nhất. Lão già giống như vậy, chỉ sợ toàn bộ Thiên Nguyên Đại Lục cũng tìm không ra mấy người.

Trong lúc nhất thời, không biết có bao nhiêu danh túc con ngươi màu tím, đại nhân vật Lãnh Thu Cung đều đi tới ngọn núi cao nhất. Trên mặt tất cả mọi người đều mang vẻ kinh hãi.

Đã bao nhiêu năm Lãnh Thu Cung vẫn yên lặng, nhưng cái truyền thuyết kia vẫn lưu truyền tới nay.

Một cái truyền thuyết về Vương giả của con ngươi màu tím.

Đây là do các tổ tiên của con ngươi màu tím năm xưa lưu lại một lời tiên đoán: “Thần Miếu ra, phân tranh tái khởi, Vương giả buông xuống.”

Thần Miếu Thái Cổ xuất thế được một đoạn thời gian rồi, nhưng lời tiên đoán của tổ tiên con ngươi màu tím lưu truyền tới nay đó, nhưng vẫn không có nửa điểm động tĩnh. Thế cho nên bao gồm rất nhiều đại nhân vật ở bên trong con ngươi màu tím, trong lòng đều có điều hoài nghi, cho rằng tổ tiên con ngươi màu tím truyền lưu lại lời tiên đoán kia cũng không chuẩn xác.

Mà hôm nay chuyện đã xảy ra trên ngọn núi cao nhất Lãnh Thu Cung nơi này, lại ra ngoài dự liệu của rất nhiều người, cũng khiến cho vô số đại nhân vật con ngươi màu tím rơi vào chấn động.

Chuyện gì khác, những người có huyết thống con ngươi màu tím thuần khiết nhất này đều có thể bỏ mặc, chỉ cần không có người muốn tiêu diệt Lãnh Thu Cung, chỉ cần không phải phát sinh chuyện trời sụp đất lở, bọn họ đều không có bất cứ phản ứng gì.

Nhưng đây là lời tiên đoán của tổ tiên ứng nghiệm, bọn họ rốt cuộc cũng ngồi không yên.

Hà Vô Nhai cung chủ Lãnh Thu Cung, cùng với Cuồng Lôi Tôn Giả ở thời điểm chuyện này phát sinh, cả hai đang ngồi cùng nhau uống trà đàm đạo. Chấn động đó xảy ra, tronh nháy mắt, hai người đều bằng tốc độ nhanh nhất vọt ra ngoài, thấy một vầng mây tía tinh thuần đến cực điểm phóng thẳng lên chín tầng trời.

Trong nháy mắt Lãnh Thu Cung từ trên xuống dưới bị chấn động xôn xao đến dường như sôi trào.

Hai người liếc nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy vẻ không dám tin cùng… không cam lòng.

Đúng vậy, chính là không cam lòng.

Thời gian đã qua mười mấy vạn năm, đủ để biển cả biến thành ruộng dâu, có rất nhiều chuyện kỳ thật sớm đã xảy ra biến hóa. Trên thực tế bộ tộc con ngươi màu tím, cũng đã dung nhập vào Thiên Nguyên Đại Lục. Hiện tại còn có thể bảo trì huyết thống thuần khiết nhất, thật ra cũng chỉ còn có mấy lão tổ tong còn sống sót từ năm đó.

Lời tiên đoán của tổ tiên, Hà Vô Nhai vẫn luôn không đồng tình, hắn cho rằng: con ngươi màu tím bảo trì trạng thái hiện nay, là một chuyện quá tốt rồi! Bọn họ cũng không cần Tân Vương giả làm gì.

Nhất là dưới tình huống Lãnh Thu Cung đã trở thành thế lực bộ tộc con ngươi màu tím lớn nhất, xuất hiện Tân Vương giả, cũng có ý nghĩa nguyên vốn cung chủ Lãnh Thu Cung quyền thế lớn nhất, trên đầu lại thêm ra một người.

Mà người nọ phẩm tính thế nào, tính cách ra sao, thậm chí là ai… bọn họ đều hoàn toàn không biết gì cả. Có trời mới biết bộ tộc con ngươi màu tím rơi vào trong tay hắn, có thể bị hủy diệt hay không?

Lúc này, năm lão tổ Đế vương con ngươi màu tím với hai cánh sau lưng giống như năm vầng sáng lấp lánh, dừng ở trước mặt Hà Vô Nhai và Cuồng Lôi Tôn Giả.

Hà Vô Nhai cùng Cuồng Lôi Tôn Giả, hai người thoáng nao nao, vội vàng hướng năm người này thi lễ.

– Ra mắt năm vị lão tổ!

Hai người cung kính noi.

Cuồng Lôi Tôn Giả nhìn thoáng qua năm vị lão tổ, trong lòng âm thầm so sánh một phen chênh lệch giữa mình cùng năm vị lão tổ này. Hắn không khỏi sinh ra một tia khinh thường, thầm nghĩ: “Năm vị lão tổ này, đều là còn sống sót từ trận đại chiến cuối thời kì Thái cổ năm đó, tới hôm nay, lực lượng của họ, chẳng qua cũng chỉ là cảnh giới Lôi Kiếp đỉnh phong. Mà ta tính theo số tuổi mà nói, so với họ nhỏ hơn rất nhiều, nhưng cũng đồng dạng đạt tới cảnh giới Lôi Kiếp, tiếp qua mấy ngàn năm nữa, thậm chí ta có thể vượt qua họ, trở thành cường giả siêu cấp cảnh giới Địa Tiên. Mà năm vị lão tổ… đều chỉ là dựa vào thời gian tích lũy từng chút từng chút một mới đạt tới trình độ hiện nay. Một ngày nào đó, ta cũng sẽ trở thành lão tổ chí cao vô thượng của bộ tộc con ngươi màu tím.”

Từ đồng tử năm lão già bắn ra tia sáng tím tinh thuần, đồng thời gật đầu, trong đó một lão già nhìn không ra tuổi, nhìn Hà Vô Nhai trầm giọng nói:

– Cung chủ! Đúng thật lời tiên đoán của tổ tiên ứng nghiệm, có Vương giả buông xuống?

Lão tổ con ngươi màu tím vừa nói ra khỏi miệng, khiến cho trong lòng Hà Vô Nhai có chút bất mãn: “Một đám lão bất tử! Các ngươi thật hy vọng có Vương giả buông xuống sao? Chẳng lẽ các ngươi không rõ, có tân Vương giả sinh ra, đối với Lãnh Thu Cung có ý nghĩa gì sao? Hay là nói, tâm tư các ngươi vốn bất mãn với cung chủ, muốn lợi dụng cơ hội này chiếm lấy?”

Hà Vô Nhai tuy rằng bất mãn trong lòng, nhưng không có biểu lộ ra trên mặt chút nào, hắn mỉm cười nói:

– Lão tổ tông! Rất nhiều năm không có nhìn thấy ngài, xem ra thực lực lại có điều tinh tiến, vừa rồi ở nơi này, đích thật là sinh ra vài phần dị biến. Tuy nhiên, ta cảm thấy vị tất đã có Vương giả gì sinh ra, chỉ sợ lão tổ còn có điều không biết…

Hà Vô Nhai nói còn chưa dứt lời, đã bị lão tổ Đế vương khác cắt ngang, người này dáng khô gầy, trên mặt dọc ngang đầy vết nhăn, lão tổ này chặn lời nói:

– Cung chủ khi dễ đám lão già chúng ta không chịu nổi hay sao? Chúng ta còn chưa có già lẫn: tử quang này rõ ràng là từ địa cung phóng ra, hướng thẳng lên chin tầng trời, tất nhiên là có người vào địa cung, hơn nữa đã ngồi vào ngai vàng kia. Lời tiên đoán của tổ tiên, chính là bất kể là ai ngồi trên ngai vàng đó, hắn đều là tân Vương giả của bộ tộc con ngươi màu tím dẫn dắt bộ tộc đi về hướng huy hoàng chân chính.

– Đúng vậy! Lời tiên đoán của tổ tiên, chưa từng có sai! Hà Vô Nhai! Ngươi thân là cung chủ Lãnh Thu Cung đời thứ bảy, chẳng lẽ ngươi quên lời thề khi ngươi trở thành cung chủ sao?

Một lão già sắc mặt uy nghiêm nhìn qua chỉ có hơn năm mươi tuổi, trong hai mắt đôi con ngươi màu tím gắt gao nhìn chằm chằm vào Hà Vô Nhai, chậm rãi hỏi.

Lão già này thật không đơn giản, bởi vì lão từng là cung chủ Lãnh Thu Cung đời thứ ba, cũng là một trong năm lão tổ tông Đế Vương con ngươi màu tím sống sót từ thời đại thái cổ tới nay, là một người duy nhất đã từng chân chính chưởng quản thế lực lớn Lãnh Thu Cung của chủng tộc con ngươi màu tím này.

Cho nên, nếu là người khác nói ra có thể Hà Vô Nhai giả bộ hồ đồ, nhưng đối mặt với lời chất vấn của vị cung chủ đời thứ ba này, hắn cũng không dám ứng phó cho qua chuyện.

Hà Vô Nhai cười hai tiếng, nói:

– Các vị lão tổ hà tất tức giận, ta còn chưa có nói hết lời. Ta cũng không phải loại người không biết đại thế. Nếu như con ngươi màu tím xuất hiện tân Vương giả, ta cũng đồng dạng là vỗ tay tỏ ý vui mừng. Chỉ có điều hôm nay, đã xảy ra một sự kiện thế này, ta nghĩ nên báo cho các vị lão tổ biết rõ một chút…

Hà Vô Nhai liền kể lại chuyện đã xảy ra ở Huệ Minh Phong nơi đó, vừa mới xảy ra trên thủ hộ lâu địa cung cùng với chuyện cháy Tàng Thư Các, hết thảy đều nói một lần cho năm vị lão tổ biết.

Vẫn là vị cung chủ đời thứ ba kia, sau khi nghe xong, nhướng mày, nhẹ giọng nói:

– Chuyện này cùng sự xuất hiện của tân Vương giả con ngươi màu tím có cái gì quan hệ? Không nói chút chuyện nhỏ đó, cho dù tân Vương giả từng giết qua tộc nhân con ngươi màu tím, chúng ta cũng cần phải tuân thủ quy củ của lão tổ tông lưu lại, phụng vụ vị vương này.

Lúc này Cuồng Lôi Tôn Giả ở một bên thản nhiên nói:

– Các vị lão tổ, chúng ta sao không dứt khoát tiến vào địa cung nhìn thử xem, rốt cục tân Vương giả kia là ai?

Hà Vô Nhai cảm kích nhìn thoáng qua Cuồng Lôi Tôn Giả, cũng tán thành nói:

– Đúng vậy! Chúng ta hãy đi vào xem sao!

Năm vị lão tổ đưa mắt nhìn nhau một cái, đồng thời gật gật đầu, bởi vì bọn họ cũng muốn nhìn xem, Vương giả mới của bộ tộc con ngươi màu tím, rốt cục là người như thế.

Tần Lập mới vừa ngồi lên trên ngai vàng liền cảm giác có một lực lượng vô cùng hùng hậu, dũng mãnh điên cuồng tiến vào thân thể của mình. Hắn vừa định chống lại luồng lực lượng không rõ lai lịch này, lại hoảng sợ phát hiện, thân thể của chính mình căn bản là không động đậy được nữa.

Chỉ có thể để mặc cho luồng lực lượng mênh mông mãnh liệt này cuồn cuộn như song biển ào ào chạy khắp nơi kinh mạch trong thân thể mình, dũng mãnh điên cuồng chảy vào, sau đó tụ tập về hướng đan điền của Tần Lập.

Trên ngai vàng Tiên Thiên Tử Khí dựng thẳng lên trời cao, hoàn toàn bao phủ thân thể Tần Lập cùng với ngai vàng.

Tần Lập chỉ là kinh ngạc như vậy trong nháy mắt, lập tức hắn liền cảm giác được luồng lực lượng này, cũng không giống như cái loại hàn khí dày đặc khiến cho người ta có cảm giác tà ác trong thông đạo địa cung lúc nãy.

Mà lực lượng đang dũng mãnh chảy vào thân thể hắn lúc này vô cùng tinh thuần, y hệt như Tiên Thiên Tử Khí hắn từng hấp thu trên đỉnh Huyền Vũ phong ở Huyền Đảo ngày đó, đều là năng lượng tinh thuần nhất thiên địa.

Trong lòng Tần Lập kinh ngạc không thôi, đến bây giờ hắn cũng không sao hiểu được, hết thảy đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?

Muốn hắn tin rằng chính mình là con ngươi màu tím, đó là một chuyện căn bản là không có khả năng, đừng nói bản thân Tần Lập là từ địa cầu xuyên qua đến đây, là con cháu chính tông của Viêm Hoàng.

Chỉ nói riêng khối thân thể cha mẹ của Tần Lập, đó cũng chính tông trăm phần trăm là người Thiên Nguyên Đại Lục, trên người bọn họ không có khả năng có một chút xíu nào huyết mạch của con ngươi màu tím.

“Chẳng lẽ nói, chính mình tu luyện Tiên Thiên Tử Khí Quyết, cùng bộ tộc con ngươi màu tím này, còn có cái gì liên hệ hay sao? Nhưng… nhưng Tiên Thiên Tử Khí Quyết này, rõ ràng chính là lão đạo sĩ đưa cho mình…”

Tần Lập nghĩ vậy, trong đầu bỗng nhiên máy động, hắn đột nhiên hồi tưởng lại: “Thời điểm lão đạo sĩ giao Tiên Thiên Tử Khí Quyết cho mình, từng nói qua: Tiên Thiên Tử Khí Quyết này, là lão dựa theo cổ nhân lưu truyền lại, lão rút lấy tinh hoa, thêm vào một chút cải biến, sau đó hình thành một bộ tâm pháp.”

Như vậy, nói một cách nghiêm khắc: Tiên Thiên Tử Khí Quyết cũng không phải do lão đạo sĩ sáng chế ra.

Thế nhưng ở địa cầu khi nào thì xuất hiện qua chủng tộc con ngươi màu tím này chứ? Đến ngay cả trong chuyện thần thoại cổ tích, Tần Lập cũng không từng nghe nói qua.

Thế nhưng mặc kệ Tần Lập nghĩ thế nào, Tiên Thiên Tử Khí vô cùng tinh thuần trên cái ngai vàng vẫn đang cuồn cuộn không ngừng dũng mãnh chảy vào trong đan điền Tần Lập. Càng khiến Tần Lập cảm thấy ngạc nhiên và vui mừng là lực lượng vô cùng cường đại này, cũng không có làm cho lực lượng của chính mình sinh ra cái loại có cảm giác đột phá, mà là hoàn toàn hấp thu vào mình.

Nếu nói từ Đan Nguyên Anh Hóa đột phá đến cảnh giới Lôi Kiếp, cần chính là chất, như vậy hiện tại Tần Lập hiện tại thu được chính là lượng.

Năng lượng vô số kể cuồn cuộn chảy vào thân thể Tần Lập, sau đó ở trong cơ thể Tần Lập Tiên Thiên Tử Khí Quyết trực tiếp tự động vận hành, nén ép những lực lượng này, toàn bộ đều nén ép… rồi lại nén ép.

Mà chỗ đan nguyên của anh hóa trong đan điền Tần Lập, tựa như cái bình không đáy điên cuồng hấp thu những năng lượng sau khi Tiên Thiên Tử Khí nén ép. Nhìn qua ngoại trừ màu sắc trở nên đậm hơn thì cũng không có biến hóa gì khác.

Rốt cục, không biết qua thời gian bao lâu, luồng mây tím dựng thẳng lên trời cao từ trên đỉnh ngọn núi cao nhất Lãnh Thu Cung kia dần dần biến mất, sau đó năng lượng từ trên ngai vàng đang dũng mãnh vào thân thể Tần Lập, cũng theo đó ngừng lại.

Tần Lập chậm rãi mở hai mắt, trong ánh mắt lấp lánh ánh sáng tím, rực rỡ lóa mắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.