Phong Lưu Pháp Sư

Chương 466 – Quang Minh Thần Xuất Hiện.



Binh bại như núi lở, quân tâm của Ngạo Nguyệt đế quốc đã sớm tan rã, rốt cuộc không thể vực dậy nổi. Vốn bọn họ vì có Kì Nã Tướng quân mà thấy được hy vọng, nhưng bây giờ hy vọng đã biến thành tuyệt vọng rồi.

Quân tâm tiêu tán, phòng thủ lập tức trở nên mỏng như giấy, một đường sống cũng không tìm ra, phía trước vô số binh lính của liên quân hai nước đang dũng mãnh công phá tuyến phòng ngự của Á Đặc tư An na, còn kỵ binh đoàn tập kích phía sau hình thành tình huống trước sau giáp công.

– ”Tướng quân, sự tình không thể điều khiển nổi rồi, chúng ta lui thôi” một thân binh đội trưởng của Kì Nã Tướng quân lo lắng nói.

Kì Nã Tướng quân im lặng không nói, hắn nhìn tuyến phòng ngự bị luân hãm chỉ còn một nửa, nhìn từng binh lính dưới tay của mình ngã xuống, ánh lửa bốc lên tận trời, đem bốn phưong tám hướng tràn ngập ánh sáng.

– ”Tướng quân, Tướng quân…..” Tên thân binh đội trưởng thấy Kì Nã không nói, liền lớn tiếng kêu. Kì Nã Tướng quân lấy lại tinh thần, than:

– ”Chạy? Chạy đến đâu chứ? Á Đặc tư An na vừa vỡ, Ngạo Nguyệt đế quốc không còn ngày trở lại rồi, cho dù có chết cũng phải chết ở trên chiến trường”

Một đoàn thân binh đứng lại, vẻ mặt kiên định đứng vây quanh Kì Nã Tướng quân.

Đến lúc trời bắt đầu sáng lên thì không còn nghe thấy tiếng quát hãm sát nữa, tuyến phòng ngự ngàn dặm của Á Đặc tư An na được xưng là thiên hạ đệ nhất, thì máu tươi đã biến đất dưới chân thành màu đỏ sậm, doanh địa bị đốt thành tro chỉ còn lại những cây cột cháy dở, tro bụi bay lên, phiêu tán, tựa như báo hiệu ngày tàn của Ngạo Nguyệt đế quốc .

Không lâu sau đó, đất đai xung quanh tuyến phòng ngự Á Đặc tư An na đã mọc lên một loại cỏ dại màu đỏ như máu, đến xuân về thì đã mọc khắp núi, ẩn ẩn tản ra mùi máu tươi, vì thế sau này được người đời đặt tên là Bích huyết thảo, đương nhiên đó là chuyện mãi sau này.

Huyết sắc kỵ binh đoàn của Cuồng Long đế quốc đang bao vây một đoàn thân vệ đang đứng thành một vòng, cầm đầu đợt tập kích này tất nhiên chính là Tướng quân Nam Cung Nỗ, nghiêm mặt âm trầm nhìn Kì Nã tướng quân bị vây ở bên trong, tuy nói chiến tranh không phân ai đúng ai sai, sa trường tử trận cũng là một loại vinh dự của binh lính, nhưng làm cho hắn nghiến răng tức hận, chiến dịch công hảm tuyến phòng ngự Á Đặc tư An na lần này làm cho gần một nửa binh tướng của liên quân hai nước tha hương tử trận, nói hắn có thể nào không hận được sao.

– ”Kỵ binh đoàn! Ha ha ha, Kì Nã ta bại mà không oan….” Kì Nã Tướng quân ngửa mặt lên trời cười to, mang theo trận trận bi thống. Hăn vẫn tưởng rằng Bắc Đường Vũ đã đem toàn bộ liên quân hai nước tấn công thẳng vào, không ngờ phía sau lại có một đạo kỵ binh đoàn tinh nhuệ này tập hậu. Bởi vì càng vào sâu trong tuyến phòng ngự thì kỵ binh đoàn căn bản không thể phát huy được chút ưu thế nào. Chính vì vậy mà kỵ binh đoàn của Ngạo Nguyệt đế quốc vì binh lực không đủ cũng đã sớm xuống ngựa mà tác chiến trên tường thành như các binh chủng khác. Chính vì vậy mà hắn đã không lo sợ về uy lực của kỵ binh đoàn của đối phương.

Lúc này, Huyết sắc kỵ binh đoàn chỉnh tề tách ra hai bên tạo thành một con đường. Bắc Đường Vũ mang theo hai gã thân vệ thản nhiên đi tới, ánh mắt lẫn khí chất của nàng đều khiến người ta thoạt nhìn đều cảm thấy nàng không nên có mặt trên chiến trường, nhưng một khi nhìn sâu vào rồi lại thấy chính triến trường đẫm máu này lại thích hợp với nàng vô cùng.

– ”Bắc Đường Vũ, Kì Nã ta đối với ngươi tâm phục khẩu phục, có thể đánh bại ta, chỉ có Bắc Đường Vũ ngươi mà thôi” Kì Nã Tướng quân rút bội đao bên lưng ra rồi hướng tới Bắc Đường Vũ làm một cái quân lễ của Ngạo Nguyệt đế quốc.

– ”Kì Nã Tướng quân, ngươi thúc thủ chịu trói đi, Ngạo Nguyệt đế quốc đã tàn, sao không giúp sức cho Cuồng Long đế quốc ta?” Bắc Đường Vũ đối với lão tướng quân Kì Nã thành danh đã lâu này cũng cực kỳ bội phục. Nếu không phải nhờ hắn, Á Đặc tư An na quyết không thể kiên trì lâu như vậy được.

– ”Ngạo Nguyệt đế quốc chỉ có Tướng chết trận, không có Tướng đầu hàng” Kì Nã Tướng quân quay mặt về phương bắc buồn bã cười dài, bội đao trong tay lóe lên một đạo hàn quang, một tia máu phun ra, một đời danh tướng cuối cùng cũng đành phải tự vẫn.

– ”Tướng quân….” Mười mấy tên thân vệ bi thương kêu lên, đột nhiên đều giơ thanh kiếm đang cầm trong tay lên, một trận mưa máu rải đầy đất mang theo một nét đẹp thê lương, giống như một đóa hoa máu vừa nở đã khô héo.

Bắc Đường Vũ thấy thế cũng không khỏi biến sắc, nàng đã sớm nghĩ đến Kì Nã Tướng quân sẽ lấy thân tuẫn quốc, nhưng nàng cũng không ngăn lại, bởi vì đó chính là con đường duy nhất của hắn, nếu có một ngày nàng giống như hắn, thì nàng cũng sẽ có lựa chọn giống như Kì Nã Tướng quân vậy.

Nam Cung Nỗ cùng tất cả các binh lính của Huyết sắc kỵ binh đoàn đều xoay người xuống ngựa, giơ cao kỵ binh thương lên kính lễ, dù đó chính là những địch nhân mà bọn họ hận vô cùng, nhưng cũng là quân nhân như nhau, bọn họ kính nể hắn.

Á Đặc tư An na vừa vỡ, những gì còn sót lại của Ngạo Nguyệt đế quốc hoàn toàn nằm dưới tay của liên quân hai nước. Mà lúc này tin tức Nạp Lan Như Nguyệt lên ngôi cũng đã truyền đến, hai đại quân đoàn của Nạp Lan Đế quốc quân tâm vững vàng lên không ít.

Mang theo khí thế thắng lợi, Bắc Đường Vũ suất lãnh liên quân hai nước như gió thu cuốn lá rụng ào ào đánh chiếm các đại thành trấn của Ngạo Nguyệt đế quốc, dẫn binh vây bức thủ đô Ngạo Nguyệt đế quốc là Băng phong thành, hơn nữa Thưởng kim liệp nhân không hề cố kị nhắm vào các quan chức cấp cao của Ngạo Nguyệt đế quốc, Ngạo Nguyệt đế quốc lâm vào thế lung lay muốn đổ, coi như sanh mạng chuẩn bị nhập vào huyệt mộ đào sẵn kế bên rồi.

Không giống như Á Đặc tư An na mưa máu ngập tràn, đêm hè của Thương Nguyệt thành tuy có chút nóng, nhưng vẫn xinh đẹp phi thường, bầu trời đầy sao lấp lánh tỏa sáng như để tôn lên vẻ đẹp của ánh trăng, gió thổi mơn man bên bờ cát biển như muốn làm bạn với tiếng soáng biển ì oạp, bởi vậy có rất nhiều người dân sống trong Thương Nguyệt thành kéo nhau ra bờ biển hóng gió vui chơi, cũng tạo thành một cảnh sắc riêng biệt của Thương Nguyệt thành, xem ra năm nay còn náo nhiệt hơn năm ngoái rất nhiều.

Ở giữa Quang minh giáo đường vắng lặng không người, chỉ thấy những Quang minh ma pháp đăng trên tường tỏa ra những luồng ánh sáng màu trắng sữa nhu hòa, nhưng trong mắt Long Nhất lại cảm thấy màu trắng này có chút quỷ dị.

– ”Tra Nhĩ Tư, canh ba nửa đêm, ngươi tìm ta rốt cuộc là có chuyện gì? Nói thật nha, ta thật sự không có thói quen cùng nam nhân ở chung một phòng, huống hồ nam nhân kia còn nhìn ta với vẻ mặt khao khát nữa” Long Nhất nhịn không nổi nữa, rốt cuộc lão già này cứ ra vẻ thâm trầm không chịu nói tiếng nào, hết lần này đến lần khác hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm hắn, làm cho hắn cảm thấy sởn cả gai ốc.

Tra Nhĩ Tư thở dài một hơi, lúc này thần quang của hắn cũng thu vào bên trong, trở lại như bình thường, bởi vì trước mặt chỉ có Long Nhất thôi nên hắn cũng không cần giả bộ quỷ thần gì nữa.

– ”Tây Môn Vũ, sự tình của ngươi ta đã đáp ứng xong, còn chuyện của ta ngươi lúc nào mới thực hiện đây?” Tra Nhĩ Tư nói, trong mắt xuất hiện những tia quang mang cuồng nhiệt.

-”Ngươi nói đến chuyện thần bài hả, đưa ra cho ta xem một chút đi”- Long Nhất hắc hắc cười nói.

Quang minh giáo hoàng có chút chần chờ, dù sao thần bài này hắn hao tổn biết bao nhiêu tâm cơ mới lấy được từ trên tay Long Nhất.

– ”Như thế nào? Không tin ta? Vậy thì tự ngươi làm việc của ngươi, hai ta coi như không ai nợ ai nữa” Long Nhất nhún nhún vai rồi xoay người như muốn đi.

– ”Chờ một chút, ta như thế nào mà không tin ngươi chứ” Tra Nhĩ Tư ngượng ngùng cười rồi móc ra Quang minh thần bài đưa cho Long Nhất, hắn cũng không sợ Long Nhất cầm lấy rồi bỏ chạy, cả Quang minh giáo đường đã hạ một kết giới Quang minh hộ giáo rồi.

Long Nhất đưa tay nắm lấy thần bài, Quang minh toàn qua (Con lốc xoáy) từ trong ý thức hải của hắn đột nhiên xoay mạnh, trên thần bài đột nhiên tỏa ra ánh sáng chói lòa.

Tra Nhĩ Tư kích động một trận, tưởng rằng Long Nhất đã biết phương pháp, phải biết rằng hắn mất mấy tháng mò mẫm mà thần bài này một chút phản ứng cũng không có.

– ”Thế nào? Tây Môn Vũ, có phải ngươi biết cách dùng thần bài để truyền thừa không?” Tra Nhĩ Tư lắc mình lao đến chụp lấy cánh tay của Long Nhất, lúc này vẻ mặt hắn tỏa ra nét tham lam đến điên cuồng chứ không còn nét mặt giả vờ thiện ái như thường.

– ”Uy uy, ngươi mau thả ta ra, ta không phải là bối bối (GAY )“ Long Nhất đem thần bài nhét vào tay Tra Nhĩ Tư, nhìn vẻ mặt của hắn mà không khỏi cảm khái một trận, đây là Quang minh giáo hoàng vạn dân kính ngưỡng sao, cũng có cái tính tình như vậy sao.

– ”Vì sao thần bài phát sáng ta không biết, thần vị truyền thừa ta cũng không rành, nhưng ta nói cho ngươi biết, truyền thừa không chỉ có thần bài là đủ, quan trọng nhất là phải có thần linh dùng “Truyền thừa chi lạc ấn” (Dấu ấn truyền thừa từ thần linh). Mặc dù ta cũng không rõ ràng Lôi Thần đã thực hiện truyền thừa như thế nào, nhưng nếu không có sự đồng ý của Lôi Thần, ta căn bản không có khả năng tiếp nhận truyền thừa” Long Nhất lui ra sau hai bước nói.

Tra Nhĩ Tư ngẩn ra rồi hỏi:

– ”Ngươi đã từng gặp Lôi Thần”

– ”Nói nhảm, ngươi có thể thông qua Biểu muội ta cướp được Quang minh thần bài này, vậy cũng phải biết chuyện pho tượng Lôi Thần trong Lôi Thần điện, linh phách của Lôi thần nằm trong pho tượng đó” Long Nhất nhún nhún vai nói, những lời này quả thật là sự thật mà.

– ”Vậy sao, ta đi đâu tìm Quang minh thần đây?” Tra Nhĩ Tư thì thào tự nói, kẻ tự xưng là Quang minh thần sử như hắn rốt cuộc cũng có ngày vì chuyện phải tìm Quang minh thần ở đâu mà phiền não.

– ”Căn cứ kinh nghiệm của ta, Quang minh thần nói không chừng đang ẩn ở trong một pho tượng Quang minh thần nào đó” Long Nhất nghiêm trang nói.

Tra Nhĩ Tư lấy lại ý thức rồi nhìn vào pho tượng Quang minh thần khổng lồ trong đại sảnh, khom người cúi đầu, trong miệng thì thào như muốn nhớ kỹ cái gì.

– ”Ta biết cái gì thì nói hết cái đó rồi, nếu không có việc gì thì ta đi đây, đêm dài mát mẻ, trăng thanh sao sáng cỡ này thì không thể phụ lòng của bóng đêm được”- Long Nhất hắc hắc cười nói loạn một hồi rồi xoay người bước ra ngoài.

Chính lúc này, thần bài trong tay Tra Nhĩ Tư đột nhiên sáng lên, lập tức bay lên lơ lửng giữa không trung rồi chầm chậm xoay tròn.

– ”Quang minh thần vĩ đại, giáo đồ thành tâm nhất của người van cầu người, thỉnh cầu người truyền thừa lại cho ta…..” Tra Nhĩ Tư vẻ mặt mừng như điên, Cạch một tiếng quỳ mọp xuống đất.

Long Nhất giật nảy mình, trong lòng cả kinh, không phải Quang minh thần thật sự ẩn trong pho tượng Quang minh thần khổng lồ đặt trong đại sảnh này chứ.

Bỗng nhiên, Quang minh thần bài đột nhiên như không còn bị trói buộc gì mà bay khỏi đại sảnh, Long Nhất cùng Tra Nhĩ Tư lập tức lắc mình vọt ra ngoài, liền thấy Quang minh thần bài biến thành một đạo ánh sáng bay thẳng tới pho tượng Quang minh thần tại giáo đường.

– ”Ách…. không thể nào” Long Nhất toát mồ hôi lạnh, chẳng lẽ pho tượng Quang minh thần này mới thật sự là nơi linh phách của Quang minh thần trú ngụ sao, vậy chuyện hắn để tiểu nha đầu Nạp Lan Như Mộng niệu niệu ở trên pho tượng …….

Mặc kệ là thật hay giả, 36 kế thì chạy là hay nhất, Long Nhất xoay người dậm châm lấy đà chuẩn bị phóng đi.

Chỉ là chân Long Nhất vừa đạp xuống, toàn thân đã chấn động, trong lòng bàn tay trái hiện ra một đạo bạch quang, con cọp Tiểu Tam gầm dài một tiếng rồi từ giữa vết nứt không gian mới xuất hiện phóng xuống, hai con ngươi màu trắng phát ra thần quang chói mắt…..


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.