Phong Lưu Pháp Sư

Chương 480 – Bí Thất Trận Pháp, Sát Ky



Ngẩn ra một hồi, sờ sờ xuống mũi cô gái, hắn đi tới giường lớn nơi Thần bí tiên tử đang vẫn đang hôn mê, xem ra nữ nhân thần bí này, sợ rằng trừ Mộc Hàm Yên ra, không có ai biết được sự tồn tại của nàng ta

Phần Mộc Hàm Yên cũng lơ mơ về thân phận, Long Nhất không phải không muốn truy cứu mà chính là không thể tra ra được, nhóm tình báo Thiên Võng tổ chức tra xét Mộc Hàm Yên mấy năm trời mà không có một chút manh một nào. Nàng ta mười năm trước tự nhiên xuất hiện tại Thương Lan Đại Lục, bỏ một lượng tiền lớn để lập ra Lệ Nhân Phường với mục đính bán các đồ phục vụ nữ nhân, cũng chỉ mấy năm ngắn ngủi đã khiến Lệ Nhân Phường trở nên thành một phần của đại lục

Nhưng Thần bí tiên tử xuất hiện lại càng đột ngột. Tại Nạp Lan Đế Quốc chưa có ai gặp qua nàng, Thiên Võng lại càng không có một chút tư liệu nào về nàng. Tuy nhiên chẳng hiểu sao mà mỗi lần nhìn nàng lại cảm thấy với mình có một cái gì đó hết sức quen thuộc, nhưng sau khi suy ngẫm lại thì thực là rối rắm

“Hy vọng là bạn, không phải là thù thì tốt” Long Nhất tự nhủ, đối với hắn nắm đồ trong tay, hắn không phải là không cẩn thận phòng bị mà Mộc Hàm Yên cũng là để cho hắn là người đầu tiên của nàng, hắn cùng với nàng không biết là phân định tình cảm thế nào? Tình nhân? Bằng hữu? hay biết đâu lại là địch nhân?

Suy nghĩ một lúc lâu, Long Nhất đột nhiên có nghi vấn mới. Bạch Vũ sao lại phải theo Thần bí tiên tử mà không phải theo Mộc Hàm Yên? Trừ khi chính là Mộc Hàm Yên phân phó, lại có thể là Bạch Vũ chính là thân tín của Thần bí tiên tử mà không phải là Mộc Hàm Yên vì theo cảm giác mà nói, bộ dạng cao quý của Thần bí tiên tử cùng Bạch Vũ như vậy, cùng nhau có vẻ hợp lẽ hơn

Đột nhiên, Thần bí tiên tử đang hôn mê đột nhiên cau mày rên lên, sắc mặt thêm tái nhợt, mồ hôi trên trán từng giọt từng giọt nhỏ xuống, thân hình mềm mại run rẩy khong ngớt. Cảnh đó ai nhìn thấy cũng cảm nhận ra nàng đang rất thống khổ.

Long Nhất trong lòng nổi cơn thương cảm, ngón tay điểm nhẹ vào mi tâm của nàng, truyền một chút tinh thần lực ấm áp cho nàng để làm giảm cơn thống khổ

Thần bí tiên tử đang nghiến răng kèn kẹt, bống vươn ngọc thủ túm lấy tay Long Nhất ngọ nguậy muốn ngồi dậy. Long Nhất thấy vậy liền ôm lấy người nàng đỡ ngồi dậy

Phụt, một ngụm máu tươi phun ra, vấy vài điểm trên chiếc áo gấm trắng của nàng. Trông như những đóa hoa mai trên tuyết. Thật thê lương mà cũng rất đẹp.

Long Nhất kinh hãi, linh hồn bị thương kéo theo cả nhục thể, còn nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của hắn. Lập tức Long Nhất truyền vào một luồng nội lực mạnh mẽ để bảo vệ tâm mạch của nàng. Ngón tay thoan thoắt điểm trên ngực bụng nàng.

Dần dần, thân thể Thần bí tiên từ trở nên bình thường trở lại, mi mắt giật giật muốn cố mở mắt ra. Con ngươi cao quý từng khiến người ta không dám nhìn giờ trông ảm đạm vô quang, nhưng vẫn có nét cứng cỏi như trước

Thấy ánh mắt ân cần của Long Nhất, ánh mắt Thần bí tiên tử chớp động, cố gắng mỉm cười, khó khăn nói: “Đèn ma pháp trên vách tương đối diện chính là cơ quan, hãy nắm lấy nó xoay trái ba vòng, rồi lại chuyển xoay phải ba vòng, hãy đưa ta vào bên trong bí thất ở đó”

Long Nhất nghe xong liền ôm lấy Thần bí tiên tử, làm theo lời nàng chỉ khi nãy, tức thì vách tường vô thanh vô tức mở ra hai bên. Hắn nhớ kỹ lần trước Mộc Hàm Yên cũng từ trong đấy mà đi ra

Bên trong có một thông đạo dài với các bậc thang. Hai bên có đèn ma pháp soi sáng, đi tới bậc cuối cùng, có một thạch thất đóng chặt, Long Nhất nhấn theo chỉ dẫn của Thần bí tiên tử mở ra một gian thạch thất. Bên trong ngoài một cái đèn ma pháp nhỏ không còn cái gì khác nữa

Long Nhất đặt Thần bí tiên tử lên trên một thạch đài. Nhìn trên thạch đài có những đường nét phức tạp, thần bí hiện lên trong mắt, nếu như không nhìn lầm thì thạch đài này trên có khắc một ma pháp trận cực kỳ phức tạp. Trong trận có một vòng tròn chìm, có lẽ đó là viên đá năng lượng để khởi động ma pháp trận.

“Cảm ơn Tây Môn Vũ, ngươi ra ngoài đi, ta bây giờ cần phải thực hiện một bí pháp chữa thương, người nếu thấy Mộc Hàm Yên thì đem chuyện của ta nói lại cho nàng ta nghe.” Thần bí tiên tử ngồi trên thạch đài, tức thì tinh thần dường như tốt hơn rất nhiều, giọng nói cũng trở lên mạch lạc hơn

Long Nhất liếc qua thạch thất một lượt cười nói: “Ta sẽ không quấy rầy nàng nữa, cứ từ từ mà trị thương đi, linh hồn bị tổn thương không phải là đơn giản đâu”.

“Cảm ơn vì đã quan tâm” Thần bí tiên tử nói. Tự nhắm mắt lại, trên người có một làn khói mỏng từ từ xuất hiện, như có linh tính xoay vòng quanh nàng.

Long Nhất nhìn Thần bí tiên tử hồi lâu, nhoẻn miệng cái rồi xoay người bước ra khỏi thạch thất

Khi cửa thạch thất đóng lại một giây, bên tai Long Nhất chợt vang lên giọng khe khẽ của Thần bí tiên tử: “Cẩn thận với Quang minh giáo hoàng”.

Long Nhất động tâm, chẳng lẽ Quang minh giáo hoàng đả thương Thần bí tiên tử? Điều đó trừ phi cơ thể phụ thân của Quang minh thần trong người Tra Nhĩ Tư có vậy mới có thể giải thích được là ai mà có cái thực lực có thể khiến Thần bí tiên tử trọng thương, nhưng Quang minh thần không phải đã nói hắn không thể ở lâu được trong nội thể sao?

“Kỳ lạ thật, phải hỏi Thần bí tiên tử một chút cho rõ mới được” Long Nhất không nỡ làm ảnh hưởng tới việc trị thương của Thần bí tiên tử. Theo cách vừa rồi khi tiến vào mở cửa thạch thất nhưng lại thấy làm kiểu gì cửa của thạch thất cũng không mớ ra.

“Quả nhiên là bảo vệ tinh vi thật, thực đối với ta còn chút lưu tình” Long Nhất mắt lóe tinh quang, cảm thấy sự khôn ngoan cũng không thua gì Mộc Hàm Yên, đúng là cùng một giuộc cả.

Nhưng ngay lúc Long Nhất rời đi, Thần bí tiên tử trong thạch thất xuất một làn vụ khí mấu tím, ngọc thủ phất lên, một viên đá xuất hiện trong tay, nàng khẽ búng viên đá chìm ở ma pháp trên trên, tức khắc hoa văn thần bí khắc trên thạch nhai trở nên cực kỳ sinh động, phút chốc trong thạch thất đột niệm xuất hiện ngàn vạn quang mang, khi quang mang vụt tắt cũng là lúc Thần bí tiên tử trên thạch đài cũng biến mất tăm tích.

Kỳ lạ thật, đúng là kỳ lạ, Long Nhất vừa nhíu mày trầm tư vừa bay về hoàng cung, hắn liệt kê lại các sự kiện đã xảy ra trong đầu, cảm giác tựa như nắm được chút manh mối, ấy thế đến phút cuối lại chẳng có gỡ được, thành ra khiến hăn rất buồn bực.

Thần bí tiên tử nhắc hắn cần coi chừng Quang Minh giáo hoàng, vậy là ý gì đây? Quang minh thần không phải nói Tra Nhĩ Tư ít nhất phải tĩnh tu mười năm sao? Khó mà nói cho thỏa đáng.

Khi Long Nhất trở về hoàng cung thì đèn đóm ở khắp nơi trong hoàng cung sáng rực, hắn nhớ lúc hắn đi thì cả hoàng cung còn chìm trong giấc ngủ cơ mà.

“Thiếu gia, người trở về rồi à” Long Nhất tiến lại tẩm cung, Lưu Ly thấy vậy liền chạy ra nghênh đón

Long Nhất ôm cái eo thon nhỏ mềm mại hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao? Nguyệt nhi đâu rồi?”.

“Thiếu gia, Nguyệt nhi nói nếu thấy chàng trở về thì đưa người đến ngay đại sảnh, còn nói là Quang Minh giáo hòang có việc gấp cần tìm” Lưu Ly nói.

Tìm hắn sao? Long Nhất chột dạ, tự nhiên nhớ ra lời Thần bí tiên tử, khó có thể nghĩ được lời của nàng lại ứng nghiệm nhanh như vậy, dù sao thì cũng phải hết sức cẩn thận.

Tới đại sảnh, vài tên tế tự quả nhiên là do Tra Nhĩ Tư phải đi tìm hắn, nói là có chuyện vạn phần khẩn cấp, và hắn phải mau tới Quang Minh giáo đường.

Long Nhất không muốn nghĩ nhiều, liền quyết định phải đi Quang Minh giáo đường một phen, hắn muốn biết là cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì. Cho dù Quang minh giáo hoàng có thể gây bất lợi cho hắn, nhưng với thực lực của hắn bây giờ, việc thoát thân cũng không phải khó lắm. Trừ khi Quang Minh giáo hoàng bị Quang minh thần chiếm hữu.

Mưa vẫn rơi nhẹ, nhìn xa xa trên không trung nhìn xuống, vài cái đèn ma pháp của Quang minh đại giáo đường trong cơn mưa gió khiến quang cảnh có vài phẩn quỷ dị âm u.

Như thạch thất, như Tra Nhĩ Tư, nhưng linh hồn lại không giống, Long Nhất cảm giác sau khi nhìn Tra Nhĩ Tư lần đầu, rất rõ, Quang minh thần chiếm hữu cơ thể Tra Nhĩ Tư đã thoát ra, bản thể dĩ nhiên là trả lại cho hắn.

Cửa đã đóng chặt nhưng Tra Nhĩ Tư lại vẫn nhìn chằm chằm Long Nhất không nói lời nào nhưng tinh thần cũng dần dần khẩn trương.

“Tra Nhĩ Tư, với thần vị truyền thừa, ta thực sự vô năng vô lực, ông tới tìm Quang minh thần đi” Long Nhất vẫn nói như lần trước không sai một tẹo.

Tra Nhĩ Tư khóe miệng mỉm cười lạnh lẽo, áp lực đột nhiên mãnh liệt khiến cả thạch thất như dâng lên, như cuồng phong chụp lấy Long Nhất đang đứng im.

Long Nhất trong lòng căng thẳng, nhưng nét cười trên mặt vẫn giữ nguyên, hắn biết Quang Minh thần từng nói mười năm tĩnh tu chỉ là nói suông, bộ dạng của Tra Nhĩ Tư không phải là chủ ý sao?

Long Nhất không lùi lại để tránh, càng thêm tươi cười nhưng hơi thở chuyển sang lạnh như băng, mãnh liệt chống lại khí thế của Tra Nhĩ Tư.

“Bất cứ ý đồ nào cố gắng chống chế đều sẽ phải trả giá lớn, Tây Môn Vũ, biết điều hãy đưa Quang Minh thần bài lại đây, nói ra bí mật của thần vị truyền thừa, nếu không chẳng những ngươi chết mà Tây môn gia tộc cùng với tất cả những người có liên quan tới ngươi đều trốn không khỏi sự trừng phạt của Quang minh giáo hội” Tra Nhĩ Tư cười âm hiểm, vẻ mặt như điên cuồng.

Long Nhất toàn thân chợt căng thẳng, tay nắm chặt, con mắt hiện sát khí, Tra Nhĩ Tư muốn giết hắn, nhưng Long Nhất lúc này còn muốn giết người hơn. Tình thế đã thay đổi, chỉ cần Tra Nhĩ Tư còn sống, cuộc sống của hắn và người thân sẽ không có yên ổn.

“Ngươi cho rằng người có thế giết được ta sao?” Long Nhất diễu cợt, một pháp thần mà muốn giết hắn sao? Tra Nhĩ Tư đã quá xem thương hắn

“Mình ta không giết được ngươi, nhưng bọn họ thì sao?” Tra Nhĩ Tư thanh âm chưa dứt, bốn góc thạch thất, bạch quang chợt lóe, xuất hiện ngay sau đó bốn lão già mặc các loại áo kiểu thủy, thổ, hỏa, ám ma pháp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.