Duy Ngã Độc Tôn

Chương 505 – Cường Công Quang Minh Chính Đại!



Một lúc lâu sau, người thanh niên xấu xí này mới mơ màng tỉnh lại, hắn hy vọng cỡ nào những gì vừa trải qua chỉ là giấc mộng!

Đập vào mắt vẫn là gương mặt tươi cười như hoa kia. Chẳng qua, hiện giờ gương mặt này trong mắt người thanh niên này, so với ác ma còn kinh khủng hơn vô số lần.

Hắn ủ rũ yếu ớt nói:

– Ta chẳng qua muốn nói, ta nói cho cô, cô… cô lại hủy một ngón tay của ta Cô… cô cũng quá độc ác đi chứ?

– Ác độc? Không thấy nha!

Xà Xà vè mặt vô tội nhìn thanh niên Hiện tại, sau đó cười hì hi nói:

– Hiện tại ngươi có thề nói rồi chứ?

-Ta nói,ta nói…

Người thanh niên này nằm dài, linh hồn như đã không thuộc về mình nữa. Hắn biết, bất luận thế nào thì hắn cũng sẽ không sống qua ngày hôm nay. So với việc bị chà đạp đến chết, còn không bằng cầu một cái thống khoái. Mấy năm nay hắn chưa từng làm việc gì tốt, chuyện xấu lại làm không ít, hiện tại chết đi cũng coi như báo ứng, không nói tới hối hận gì…

– Phần lớn cao thủ Thiết Huyết Đường đều đã phái ra ngoài. Hiện giờ, ở trong môn phái còn có một lão tổ Đan Nguyên Anh Hóa vừa tới từ Hải gia, ngoài ra còn có chưởng môn cũng có cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa Những võ già khác như cảnh giới Phá Toái Hư Không có hơn ba mươi, cảnh giới Chí Tôn có hai trăm…

Xà Xà nhìn thoáng qua Tần Lập, Tần Lập đối chiếu với những gi mình thảm tra nắm được, phát hiện ngoại trừ lão tổ Đan Nguyên Anh Hóa Hải gia vừa tới ra, những cái khác đều không khác gì, người thanh niên này cũng không nói dối.

Tần Lập gật đầu, nhỏ giọng nói với Xà Xà:

– Cho hắn một cái thống khoái đi!

Xà Xà cười hi hi nhìn thanh niên này nói:

– Chúc mừng ngươi! Rốt cuộc ngươi qua cửa, được giải thoát rồi!

Người thanh niên này nằm dưới đất, yếu ớt cười khổ nói:

– Trước khi chết, ta… ta có một vấn đề muốn hỏi… muốn hỏi các người. Cuối cùng các người là ai? Là Nguyệt Diêu Tiên Cung ? Hay là thành Thông Thiên?

Thượng Quan Thi Vũ cùng Xà Xà ngang tàng, làm cho thanh niên này vô thức cho rằng đoàn người này tới từ Nguyệt Diêu Tiên Cung.

Tần Lập nhìn thoáng qua thanh niên kia, lạnh nhạt nói:

– Ta là Tần Lập!

Thanh niên này đầu tiên sững sờ, sau đó ánh mắt sáng lên, bừng tỉnh đại ngộ nói:

– Khó trách, khó trách. Hóa ra ngài là Tần Lập, quả nhiên danh bất hư truyền. Ta chết không oan, không oan!

Nói rồi, lại lẩm bầm thì thào:

– Không ngờ tới ta lại gặp được vương giả tử đồng trong truyền thuyết. Đan Nguyên Anh Hóa trẻ tuổi nhất. Ha ha ha, chẳng qua là ta đi trước bọn họ một bước mà thôi…

Xà Xà vung tay lên, một tia quang mang bắn vào cổ họng thanh niên này, ngay lúc hắn đang lẩm bầm thì thào liền chết đi. Lại vung một cồ kình lực, cuốn thi thể hắn ném vào dòng sông, nhanh chóng bị cuốn trôi.

Xà Xà giống như làm một chuyện nhỏ nhặt không đáng nói, nhìn Tần Lập:

– Chúng ta đi vào ngay chứ?

Xà Xà tra khảo thanh niên này, kỳ thật cũng không phải là nàng tàn nhẫn thị sát thế nào, hoặc nàng là một nữ nhân bạo ngược. Tuy rằng Tần Lập chiếm được không ít tin tức về Thiết Huyết Đường, nhưng ít nhiều gì cũng là mấy ngày trước. Nếu như không ép hỏi thanh niên kia, như vậy sẽ không thề nào biết được tồng bộ Thiết Huyết Đường lại thêm một cao thủ Hải gia.

Đồng dạng là cảnh giói Đan Nguyên Anh Hóa, nhưng căn cứ lĩnh ngộ lực lượng pháp tắc sâu cạn, thực lực cũng sẽ bất đồng. Nếu biết trước, vậy tốt hơn là đột nhiên tập kích.

Thác nước đổ từ trên cao xuống, tiếng nước nổ vang rền, mọi người nối đuôi đi vào phía sau thác nước. Tần Lập nhìn thoáng qua Xà Xà cùng Bạch Trung Sơn. cười nói:

– ở bên trong chỉ có hai võ già cảnh giới Đan Nguyên Anh Hóa, mà chúng ta lại có năm người. Chúng ta lén lút đi vào, sau đó ám sát, hay là quang minh chính đại đánh vào, bạo lực

đánh giết tất cả người bên trong?

Ánh mắt Xà Xà lập tức sáng ngời, không ngừng lóe lên như sao trời, nhìn Tần Lập hưng phấn nói:

– Đánh vào đi!

Thượng Quan Thi Vũ cùng Lãnh Dao ờ bên cạnh lắc đầu bất đắc dĩ, thầm nghĩ: Quả nhiên là một nữ bạo lực mà!

Bạch Trang Sơn nhìn Tần Lập hỏi:

– Có thể tiến công quang minh chính đại hay sao?

– Chỉ cần có thể ngăn cản ba mươi võ giả cảnh giói Phá Toái Hư Không, có gì không thể?

Tần Lập mỉm cười, trong lòng cũng nghĩ những con cháu Tần gia tinh anh này tiếp nhận lịch lãm đã đủ để họ trưởng thành, nhưng vẫn còn không đủ.

Mưu kế chân chính, là dương mưu (mưu kế bày ra rõ ràng)! Là quang minh chính đại!

Lấy thực lực vô cùng mạnh mẽ, tiến lên đường đường chính chính, mói là việc mà gia tộc chân chính hùng mạnh thích làm nhất.

Còn âm mưu quỷ kế, tính kế tính tới tính lui, cũng không phải không được, nhưng những thứ này nói chung quy là thấp kém. Đều là khi thực lực hơn kém không nhiều, hoặc là không nắm chắc tình huống, mới phải làm như vậy.

Chân chính có được thực lực ngạo nghễ thiên hạ, còn phải tính toán nhỏ nhặt, vậy thật không có ý nghĩ.

Quả nhiên, hai mươi lăm con cháu tinh anh Tần gia còn lại, kể cả Tần Tỏa bên trong đều cảm thấy trong người máu nóng sôi trào. Tuy rằng không nói gì, nhưng ánh mắt đã bán đứng nội tâm của bọn họ.

Thượng Quan Thi Vũ cùng Lãnh Dao tự nhiên là không có ý kiến gì, Bạch Trung Hỏa cũng gật đầu biểu thị đồng ý.

Tần Lập hít sâu một hơi, trầm giọng quát một tiếng. Một cổ Tiên Thiên Tử Khí mạnh mẽ cùng cực, nháy mắt tràn ngập kinh mạch toàn thân. Đến cuối cùng, càng ngày càng mạnh, theo hai tay Tần Lập, ầm ầm đánh ra.

Kình lực đánh thẳng về phía phiến đá phía sau thác nước này.

Ầm ầm!

Một tiếng vang trầm tháp nhưng vô cùng lớn, đánh văng thác nước này ra ngoài. Mọi người chỉ cảm thấy không gian xung quanh một mảnh hỗn loạn, tiệp đó trước mắt lại xuất hiện một khoảng trống kỳ dị.

Tần Lập dẫn đầu đi vào, thân thể biến mất trong khoảng trống kia Mọi người không có bất kỳ do dự gì, đều theo Tần Lập đi vào trong.

Sau khi đi vào, mọi người mới hiểu được vì sao Tần Lập phải hỏi có muốn quang minh chính đại đánh vào hay không. Bởi vi cửa vào, là ở ngay giữa một đống kiến trúc lớn.

Mà cửa vào noi thần bí này, lại bị Tần Lập một kích đánh phế bỏ. Mấy tên đệ tử Thiết Huyết Đường canh gác lối vào, trực tiếp bị đánh thành cặn bã.

Động tĩnh lớn như vậy, lập tức kinh động trên dưới toàn bộ Thiết Huyết Đường, vô số bóng người nhanh chóng bay tới bên này.

Tần Lập khẽ quát một tiếng:

– Các ngươi nghe kỹ, gặp phải người không đánh lại, đừng cậy mạnh, tất cả có chúng ta

đây!

-Rõ!

Hai mươi lăm con cháu tinh, anh Tần gia quát lớn vang rền, sau đó năm người một tổ nghênh đón địch nhân.

Chiến đấu, triển khai trong nháy mắt!

Cùng lúc đó, trong đại sảnh tiệp khách của Thiết Huyết Đường, chường môn Thiết Huyết Đường Hải Phong đang cùng uống trà với một lão già tóc bạc nhưng khuôn mặt hồng hào, xung quanh còn có bảy tám người đang hầu.

– Thất ca! Năm đó từ biệt, chúng ta đã có hơn ba trăm năm không gặp rồi!

Hai Phong như cảm khái nói

– Đúng vậy! Thập Thất à, năm đó gia tộc tìm được nơi bí ẩn này, gia chủ ca ca cho đệ tới đây mở ra môn phái thảnh lập thế lực, lúc đó ta còn có chút không hiểu. Hải gia ta không lô như vậy, vì sao còn phải làm loại chuyện này? Hiện giờ nghĩ lại, gia chủ ca ca mưu tính sâu xa mà. Nếu như không có môn phái đệ âm thầm làm việc, rất nhiêu chuyện gia tộc khó làm, cũng không có cách nào khác.

Lão già tóc bạc mặt hồng kia cười nói:

– Chẳng qua lẩn này huynh tói là muốn nói cho đệ một chuyện. Hẳn đệ cũng nghe nói gần đây Hải gia chúng ta chuẩn bị dưạ thế leo lên một tầng thứ, chính là người thanh niên tên gọi Tần Lập mới xuất hiện gần đây.

Hải Phong gật đầu, nói:

– Đệ cũng nghe nói chuyện này, nói Tần Lập kia vô cùng thần kỳ, là vương giả bộ tộc tử đồng gi đó, còn có người nói hắn là người ứng vận theo lời tiên đoán Thân Miếu. Đệ còn nghe nói, người này còn không tới ba mươi tuổi, nhưng đánh bại cả đứa nhỏ Kim Tôn?

Lão già tóc bạc mặt hồng cười khẽ một tiếng, gật đầu nói:

– Không thể nói như vậy, đứa nhỏ Kim Tôn kinh nghiệm thực chiến không được, cũng có chút sơ ý khinh địch. Một thân thực lực của Tần Lập cũng không thể khinh thường. Lần này huynh đi ra, cũng chính là bời sự kiện này. Trước đó đệ báo lên gia tộc, nói muốn diệt thế lực gia tộc Tần Lập, hiện giờ thế nào? Có tin tức truyền về chưa?

Hải Phong lắc đầu, nói:

– Còn chưa có!

Lão già tóc bạc mặt hồng lại hỏi:

– Huyết ma thảo bên Điên Trì quốc không có vẩn đề gi chó?

Hài Phong cười tự tin, nói:

– Thất ca cứ yên tâm đi, bên Điền Trì quốc có lượng lớn cao thủ Thiết Huyết Đường chúng ta tọa trấn. So sánh với người trong thế tục, những cao thủ của chúng ta quả thật tồn tại như là thần. Cho đù có người muốn gây sóng gió, cũng không gây ra nổi gợn sóng. Mấy quốc gia nhỏ xung quanh muốn rục rịch, bị ta phái hai người liền trực tiếp trấn áp.

Lão già tóc bạc mặt hồng cười hài lòng nói:

Thập Thất, trong những năm qua đệ làm rất tốt. Huynh nghĩ tiếp tục như thế qua vài năm nữa, chờ gia chủ ca ca lui xuống, có lẽ đệ sẽ có cơ hội lên làm kế nhiệm gia chủ, cũng sẽ quanh vinh trăm năm đó!

Hải Phong cười cẩn thận, trong lòng hắn đã có suy nghĩ này tù rất lâu, chẳng qua vẫn không nói rõ trước mặt người ngoài mà thôi, hôm nay bị người ta nhắc tới, hắn cũng không muốn nhiều lời làm gì. Bởi vì nói nhiều, làm cho người ta phát hiện tâm tư của hắn, vậy thì không tốt.

Đúng lúc này, xa xa phát ra tiếng nồ ầm ầm, mặt đất giống như đang run rẩy, trần nhà bị chấn động bụi bặm rơi xuống mịt mù.

Hải Phong cùng lão già tóc bạc kia bị bất ngờ ngần ra. Lúc này, có người nhanh chóng chạy từ bên ngoài vào, đứng ờ cửa phòng hô gấp:

– Đường chủ! Có người hủy diệt cánh cửa đi thông bên ngoài, đồng thời đánh vào đây!

-Cái gì?

Hài Phong hai mắt trừng thật lớn, thất thanh nói:

– Sao lại thế chứ?

Người đã đánh vào đây, lúc này không cần nói, bên kia tiếng hét rung trời, ngoại trừ người điếc không nghe được ra, người thường đểu có thề nghe rõ.

Sắc mặt Hải Phong nháy mắt trở nên tái mét, cực kỳ khó coi. Bên này vừa mới nói nói cười cười, không ngờ tới đã bị người ta lập tức đánh tới cửa. Hơn nữa, cánh cửa đi thông bên ngoài cũng bị hủy diệt, cái này đã không còn là vấn đề mặt mũi nữa, sau này các đệ tử thực lực hoi yếu, muốn đi ra ngoải hoặc trở vào đã là chuyện không thể nào nữa.

Nói cách khác, hủy diệt cánh cửa nơi thần bí, chẳng khác nào cơ bản hủy đi noi thần bí này.

Hải Phong có thề nào không túc giận?

Lúc này lão già tóc bạ kia chợt híp mắt, kinh hô:

– Không ngờ là hắn!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.