Phong Lưu Pháp Sư

Chương 65 – Cảm Động



Lúc này, ma pháp lực của Lam Thiên cũng đã phục hồi chút ít, hắn lập tức vì Man Ngưu và Cáp Lôi thi triển hai loại Quang Dũ thuật (thuật hồi phục) cao cấp.

Long Nhất ôm Lộ Thiến Á quan sát khắp xung quanh, nghĩ rằng nơi này không quá mãnh liệt. Từ khi hắn ngã vào vết nứt không gian đã được vài tháng, thế sao mà bọn họ mới chỉ đang ở cửa thành này. Đáng ra họ hoặc là đã chết hoặc là phải trở về rồi chứ. Long Nhất càng nghĩ càng thấy không đúng.

Chính Lãnh U U cũng đưa mắt nghi hoặc nhìn vào Long Nhất. Bộ dạng của nàng cho thấy nàng cũng đã phát hiện ra vấn đề này.

– Man Ngưu! Ta ngã vào vết nút không gian sau đó phát sinh ra sự tình gì? Vì sao xuất hiện quá nhiều vong linh vậy?

Long Nhất hỏi.

Man Ngưu gõ gõ đầu, đáp:

– Hôm qua tất cả chúng ta đi qua vầng hào quang, sau đó là Lộ Thiến Á cứu tỉnh chúng ta. Sau này chúng ta mới biết nguyên lai các ngươi ngã vào vết nứt không gian.

Hôm qua? Long Nhất và Lãnh U U đưa mắt nhìn nhau đầy kinh ngạc. Bọn họ biết rõ ràng đã ở trong không gian kỳ quái đó phải vài tháng, thế nào mà chỉ có một ngày được? Tất cả phát sinh trong không gian này là một giấc mộng quái dị!

– Nhưng được một lúc, thì có vô số vong linh từ dưới đất xuất hiện bao vây bọn ta. Bọn ta từ hôm qua chém giết đến bây giờ. Ngươi mà không xuất hiện trở lại, toàn bộ chúng ta sẽ nằm xuống hết.

Man Ngưu nói tới đó, nét mặt sùng bái nhìn Long Nhất. Long Nhất dùng Sư Tử Hống phóng ra âm thanh cuồng nộ như thế làm hắn thèm muốn mà không được.

– Long Nhất, ngươi và Lãnh U U rơi vào chỗ nào vậy? Làm thế nào lại đột nhiên xuất hiện ở đây?

Cáp Lôi không nhịn được liền hỏi.

Long Nhất không để lộ sắc mặt, mỉm cười nói:

– Bọn ta cũng không biết rõ. Trong đó tối đen, chúng ta không biết làm thế nào để ra được, chỉ thấy đột nhiên chúng ta nhìn thấy ánh mặt trời.

Cáp Lôi gật đầu không hỏi nữa, nhưng Long Nhất đã thấy trong mắt hắn một tia nghi hoặc lướt qua.

Vì chiến đấu suốt một ngày một đêm, Man Ngưu và mọi người nguyên khí đều tổn thương, do đó quyết định tối nay hồi phục mới đi thám sát thành một lần nữa. Nhiệm vụ Di Thất Chi Thành này hiện tại có thể nói là hoàn thành hơn một nửa. Nhưng đối bọn họ, nhiệm vụ Di Thất Chi Thành thật sự mới bắt đầu. Nghe nói ở đây có rất nhiều tài bảo cũng có thần khí cái thế vô song, thậm chí còn có cả Thần bài của Hắc Ám Chi Thần. Đương nhiên bọn họ không thể bỏ qua điều này được.

Long Nhất không nhìn ra xa, nơi dày đặc những khô lâu và cương thi. Hai chân mày hắn nhíu lại. Sao cái địa phương quỷ quái này lại nhiều vong linh thế. Tinh thần lực của hắn chuyển động, bao bọc Vong linh ma pháp phóng ra Vong linh Khu Cản thuật đối phó với bọn vong linh này. Cùng lúc, hắn ra lệnh cho mọi người mở cửa lại để dẫn nhập toàn bộ vong linh trở về nơi đó. Long Nhất chỉ sở dĩ dùng Tinh thần lực bao bọc vì sợ tiết lộ Hắc ám ma lực. Hắn thật sự không tin cậy dáng vẻ thật thà của Lam Thiên và dung mạo thô lỗ của Cáp Lôi. Nếu như bị bọn họ biết e rằng chỉ có cách giết người diệt khẩu.

Hắn không thể nghĩ hôm nay đến đâu cũng bị người truy sát.

Lãnh U U quỷ mị xuất hiện phía sau Long Nhất. Nàng hiện tại đã là Hắc ám hệ Ma đạo sư, thực lực được tăng cường bởi đoá Hắc liên quỷ dị này, tóm lại có gặp Đại ma đạo sư cũng có thể đấu tay đôi. Tuy nhiên đối với thực lực của Long Nhất thì thật sự thăng tiến chưa được mãn ý. tuy nói Ngạo Thiên quyết tiến nhập đệ nhị tầng, nhưng Ma pháp lực thật sự vẫn dừng lại y nguyên ở cảnh giới Cao cấp ma pháp sư. Không biết có phải là sở học quá hỗn tạp nên khó có sự tinh tiến.

– Không cần nghỉ ngơi à?

Long Nhất không quay đầu lại hỏi.

– Vâng!

Lãnh U U nhẹ nhàng trả lời, từ phía sau ôm lấy eo Long Nhất.

– U U, nàng có thấy là quá kỳ quái không? Chúng ta ở không gian đó trong một thời gian khá lâu, nhưng ở đây chỉ là một ngày.

Bàn tay lớn của Long Nhất nắm lấy ngọc thủ của nàng đang để trên eo.

– Có Hắc Ám Chi Thần tại đó, thì không có gì là không thể.

Lạnh U U hồi đáp làm Long Nhất chỉ biết dở khóc dở cười. Hắc Ám Chi Thần chẳng lẽ lại thực sự vĩ đại như thế?

– Long Nhất…

Lãnh U U có chút do dự gọi.

– Hả? Có chuyện cần nói à? Giữa hai chúng ta còn gì mà không thể nói?

Long Nhất cười nhẹ nói, song thủ quay ngược lại đánh lên chiếc mông xinh đẹp của Lãnh U U.

Bị tình lang đánh yêu làm toàn thân Lãnh U U run rẫy. Thân thể mẫn cảm lập tức mềm ra. Hàng hừ nhẹ một tiếng nói:

– Không được loạn động! Nói thật với chàng, thiếp có cảm giác Cáp Lôi có vấn đề.

Nghe được câu này, Long Nhất trở lại nghiêm túc. Hắn thả đại thủ đang tác quái xuống, quay người lại hỏi

– Nàng cảm giác hắn có vấn đề điểm nào?

Lãnh U U cau mày trầm tư nói:

– Hôm nay lúc bên cạnh hắn, tựa hồ cảm thụ một loại khí tức cùng loại, tựa như chúng ta cùng một dạng, nhưng thiếp không dám khẳng định

– Nàng nói hắn cũng tu luyện Hắc ám ma pháp à?

Long Nhất kinh ngạc hỏi.

– Có khả năng như thế!

Long Nhất trầm tư một lúc, Mãi sau mới cười nhẹ nói:

– Tóm lại, cứ cho là Cáp Lôi tu luyện Hắc ám ma pháp cũng chẳng sao. Không phải chúng ra cũng giống thế sao?

Lãnh U U gật gật đầu. Đột nhiên cảm giác eo khó cử động, cả thân hình của nàng lao vào lòng Long Nhất.

– Chàng muốn làm gì?

Lãnh U U đỏ mặt lên, vừa có chút đề phòng, vừa e thẹn.

– Ta làm một việc khiến cả hai chúng ta đều khoái lạc!

Long Nhất cúi đầu xuống. Môi hắn nhẹ nhàng tiếp lấy dái tai mịn màng của Lãnh U U, đại thủ xấu xa hoạt động tại mật tư hoa viên mềm mại ấm áp của nàng.

Thân hình xinh đẹp của Lãnh U U trở nên mềm hẳn ra. Khuôn mặt biến đổi thành U Minh Thánh Nữ làm điên đảo chúng sinh, mỹ mục của nàng mơ hồ, đôi môi hồng mềm mại hé mở, như thỉnh mời tình lang tận tình thưởng thức.

Sắc tâm Long Nhất nổi lên, cái miệng lớn hôn lên, cái lạnh này là tư vị hạnh phúc làm hắn như người say, thú vị vô cùng.

Toàn thân của Lãnh U U nóng dần lên, khi tức thở ra nóng rực dị thường. Nàng cùng Long Nhất tại không gian đó hoan hảo rất nhiều lần, mỗi điểm mẫn cảm trên thân thể nàng đều bị Long Nhất biết rõ. Khi Long Nhất trêu chọc, nàng chỉ có cách đầu hàng. Nàng không thể kháng cự mà cũng không muốn kháng cự cái cảm giác hạnh phúc tuyệt vời, làm nàng say mê chìm đắm như ngư thuỷ chi hoan.

Một đại thủ của Long Nhất vuốt ve đỉnh nhọn thẳng đứng của ngọc phong, tay kia đang trêu chọc nơi u bí của thiếu nữ. Chiếc quần lót bạc của nàng đã vị hoa lộ làm ẩm ướt.

– Ôi!… Phu quân!

Lãnh U U không chịu đựng được cất tiếng rên rỉ. Hạ thân truyền lại cảm giác nhột nhạt cùng trống rỗng làm nàng thập phần khó chịu. Eo của nàng tự động phối hợp với trêu chọc của Long Nhất.

– Phu quân! Chúng ta vào trong đi!

Lãnh U U dường như không thể khống chế bản thân. Tiểu thủ của nàng trêu chọc tiểu huynh đệ của Long Nhất từ bên ngoài quần lót. Nàng cực kỳ muốn nó lại lao vào khoảng trống nơi hạ thân của nàng.

Long Nhất nghe được lời của Lãnh U U, thân như ngâm trong lửa, liền bế nàng lên rồi tiến vào lều.

Ham muốn bùng lên, hai người vội vã cởi y phục cho nhau. Ngay lập tức cả hai gần như hoàn toàn khoả thân. Dưới sự thiêu đốt mãnh liệt của lửa tình, Lãnh U U đẩy Long Nhất nằm xuống, ngồi ngang lên thân hắn.

– Long Nhất! Không được! Đừng đi, đừng bỏ thiếp!

Đúng lúc quyết định, vách lều truyền lại tiếng thét kinh hoàng của Lộ Thiến Á.

Hai người đột nhiên như bị rơi xuống hố nuớc lạnh, lửa tình lập tức thì tiêu tan. Long Nhất vội vàng mặc y phục vào rồi lao ra cửa, bỏ lại sau lưng Lãnh U U đang bất mãn nằm trên giường, miệng lẩm bẩm.

Long Nhất liền tiến vào lều Lộ Thiến Á, nhìn thấy nàng đang khóc lớn, hai tay đang quờ loạn trong không trung, miệng không ngừng lập đi lập lại câu nói đó. Rõ ràng là nàng đang gặp ác mộng.

Long Nhất nắm lấy tay nàng, nhanh chóng hô lớn:

– Lộ Thiến Á! Tỉnh lại đi! Đừng sợ, ta đang ở đây mà!

Lộ Thiến Á liền mở mắt, nhìn thấy Long Nhất chính đang quan tâm nhìn nàng, lập tức nức nở lao vào trong lòng hắn. Thân thể nhỏ nhắn xinh đẹp không ngừng run rẩy, làm tim Long Nhất dấy lên tình cảm yêu thương.

– Này! Nàng đừng sợ, ta đang ở cạnh bên nàng đây! Không bỏ nàng đâu.

Long Nhất nhẹ nhàng vuốt ve mà phấn Lộ Thiến Á ôn nhu nói.

– Thật chứ? Cho đến chết cũng để thiếp bên cạnh chàng được không?

Lộ Thiến Á mắt đẫm lệ nói.

Trong lòng Long Nhất rất cảm động. Có những nữ tử si tình này bên cạnh, hắn vừa cảm nhận được hạnh phúc vừa cảm nhận trách nhiệm nặng nề. Hắn tự thấy phải nhanh chóng biến thành mạnh mẽ, như thế mới đủ khả năng bảo hộ bọn họ.

– Nha đầu ngốc, ta làm thế nào dễ chết như vậy. Ta đáp ứng nàng. Chỉ cần nàng không chết, ta thế nào cũng phải sống.

Long Nhất ghì chặt đầu Lộ Thiến Á vào lòng của mình.

– Đó là do chàng chàng nói đấy nhé! Không được rút lời… không được rút lời…

Lộ Thiến Á lẩm bẩm càng ngày càng nhỏ. Cả thân thể và tâm trí của nàng đã quá mệt mỏi, an tâm ngủ trong lòng người yêu, hai tay nắm chặt vạt áo của chàng, như e sợ chàng bỏ đi vậy.

Long Nhất than nhẹ một hơi, bồng Lộ Thiến Á đặt nằm xuống.

Màn đêm buông xuống, ngày cũng đã đi xa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.