ANH HAI BOSS ĐỪNG NGHỊCH LỬA

Chương 66 – Chương 66



Buổi chiều, anh sẽ đi gặp một người bạn trong giới thương nhân, Tiểu Nhạc có hứng thú đi với anh không?”

Du Lăng Thần chỉnh sửa lại quần áo trên người mình, cầm lấy điện thoại trên bàn làm việc bỏ vào túi quần.

Dư Tư Nhạc khẽ chớp mắt: “Em cũng có thể đi sao?”

Không phải anh hai đi bàn công việc sao?

“Chút nữa thư ký Tôn lại có việc, không thể làm trợ lý cho anh, Tiểu Nhạc, em có đồng ý đi hay không? Sau này sớm muộn gì em phải vào tập đoàn Du thị, bây giờ đi gặp cũng có lợi.”

Thư ký Tôn đang đứng trước máy pha cà phê, hung hăng hắc hơi một cái, trong lòng nhủ thầm, là ai đang nói xấu sau lưng cô? Đúng rồi, đúng lúc hôm nay được dịp rảnh, đến trường học xem con trai học tập thế nào.

Du Lăng Thần không thể hiện ra ngoài mặt, chớ nói chi lộ ra sơ hở gì.

“Tất nhiên là đồng ý đi.” Dư Tư Nhạc dứt khoát gật đầu, có thể giúp đỡ công việc cho anh hai, cô sẽ cố gắng hết sức.

… …… …..

Nơi hai bên hẹn gặp là một quán bar cao cấp. Du Lăng Thần vừa đến quán bar, lập tức có nhân viên phục vụ dẫn hai người đến phòng bao.

Trên bàn đã bày đầy các món ăn, đối phương cũng có hai người, một người là một ông lão hơn năm mươi tuổi, người còn lại là nữ thư ký hơn hai mươi tuổi.

Sau khi nhìn thấy Du Lăng Thần đi vào, ông lão vẫy vẫy tay, nói: “Tổng giám đốc Du, đã lâu không gặp, dạo này khỏe không?”

Dư Tư Nhạc dò xét nhìn ông lão đó vài lần, ông lão mặc trang phục đời Đường, mái tóc trên đầu hầu như đều bạc trắng, tinh thần vô cùng phấn chấn, khí thế cũng rất dồi dào.

“Ông Tiêu , nhìn ông vui vẻ như vậy, có phải là có việc gì vui không?” Du Lăng Thần ngồi xuống.

Dư Tư Nhạc ngồi bên cạnh anh.

Họ Tiêu? Chẳng lẽ đây là ba của Tiêu Hề Nhi?

Dư Tư Nhạc càng nhìn càng cảm thấy có chuyện như vậy.

Đúng như dự đoán, ông lão vừa mở miệng đã nói: “Ai, Vốn tưởng rằng hai nhà có thể kết thành vợ chồng, không nghĩ tới con bé Hề Nhi kia lại có bạn trai ở nước ngoài. May mắn không phải là người nước ngoài, nếu không tôi không nở gả con gái đi xa như vậy.” Ông lão nói lời xin lỗi Du Lăng Thần.

Từ đầu đến cuối Du Lăng Thần đều cực kỳ lạnh nhạt, không cười cũng không đau lòng.

“Tính tình của cậu rất tốt, nếu đổi lại là người khác, vợ chưa cưới của mình dây dưa không rõ với người đàn không khác, đã sớm nổi giận đùng đùng rồi. Tổng giám đốc Du à, chuyện này coi như nhà họ Tiêu có lỗi với cậu, uống rượu mừng nhất định phải đến đó.”

Tính tình anh hai rất tốt sao? Trong đầu Dư Tư Nhạc thoáng hiện lên hình ảnh anh hai có yêu cầu khắc khe trong công việc đối với nhân viên, lập tức lắc đầu, mấy gia tộc nhỏ làm việc dưới trướng tập đoàn Du thị sẽ không cho rằng như vậy.

Khóe miệng Du Lăng Thần nhẹ nhàng nhếch lên: “Đến lúc đó tôi nhất định có mặt, nghe người ta nói, người đàn ông kia yêu Tiêu Hề Nhi sâu đậm, có ý định ở rể nhà họ Tiêu?”

Vừa nói đến chuyện này, ông lão há mồm ra cười: “Đúng, cậu cũng biết đấy….Tôi chỉ có một đứa con gái này, mặc dù gả nó cho nhà người ta, trong lòng của tôi…….Luôn không thoải mái. Khó có được người đàn ông có tình cảm thắm thiết đối với Hề Nhi, mặc dù gia thế không bằng nhà họ Tiêu, nhưng ít ra cũng là nhân tài, sau này giao tập đoàn Tiêu thị cho vợ chồng nó quản lý, tôi cũng yên lòng.”

Dư Tư Nhạc nói thầm trong lòng, ông đúng là có một đứa con gái, nhưng ông vẫn còn một đứa con khác.

Giọng điệu của ông Tiêu, ông ta đã chấp nhận Tiêu Hề Nhi làm người thừa kế rồi sao?

Chỉ mới vài ngày ngắn ngủi, Tiêu Hề Nhi này thật đúng là có năng lực.

Lần này ông Tiêu hẹn Du Lăng Thần ra ngoài, là để tỏ lòng xin lỗi?

Ông lão vẫy tay với thư ký, thư ký lập tức hiểu rõ ý của ông ra, lấy một thiệp cưới đỏ thẫm từ trong cặp da ra.

“Tử Đô quyết định đến đây. Tháng sau bọn họ sẽ tổ chức đám cưới. Tuy tôi và cậu hai nhà không thể thân càng thêm thân, nhưng là bạn bè nhiều năm như vậy, hôm nay tôi đích thân đến gửi thiệp cưới này cho tổng giám đốc Du, hy vọng tổng giám đốc Du có thể đến chung vui.” Ông lão nói đi đôi với làm.

Trên thực tế, ông ta cũng sợ ảnh hưởng đến sự hợp tác giữa tập đoàn Du thị.

Mấy năm nay bọn họ đều bám vào cây cao tập đoàn Du thị này, cũng vớt được nhiều kế hoạch hợp tác. Tập đoàn Du thị còn nhớ đến ân tình trước kia, lúc nào lựa chọn hợp tác mua bán thì trước tiên cũng đều nghĩ đến nhà họ Tiêu, việc này cũng làm cho thực lực của nhà họ Tiêu được tăng thêm một bậc.

Vì vậy về hôn ước bảy năm trước, ông Tiêu không dám hủy bỏ một cách dễ dàng.

Gần đây trong giới thương mại có một số tin đồn về cổ phần công ty Du thị, trong lòng ông thật muốn chứng thực những lời kia, càng không dám kết thông gia cùng nhà họ Du.

Bây giờ do Du Lăng Thần lên tiếng hủy bỏ hôn ước trước, làm cho ông Tiêu thật sự rất vui vẻ. Nhưng vừa muốn, vừa sợ hai nhà kết thành thông gia, sau này có được lợi ích, nhà họ Du sẽ không nhớ tới bọn họ.

Dù sao cũng đấu với đám người kia nhiều năm, sao Du Lăng Thần có thể nhìn không thấu ông Tiêu đang nghĩ gì, thuận tay nhận lấy thiệp cưới.

“Ông Tiêu không cần khách khí như thế, làm gì phải đích thân gửi thiệp cưới, trực tiếp gọi thư ký gửi đến là được.”

“Không được, như vậy sao được, tự mình gửi mới có ý nghĩa chứ.” Ông ta và Du Lăng Thần nói chuyện một lúc, lại chú ý Dư Tư Nhạc ngồi bên cạnh anh yên lặng không lên tiếng, đưa mắt nhìn về phía cô: “Đây là thiên kim nhà họ Du sao? lớn lên rất giống mẹ của cô ấy.”

Dư Tư Nhạc từng xem ảnh chụp của Triệu Mỹ Phụng, mặt mũi của cô đúng thật rất giống mẹ mình.

“Xin chào bác Tiêu.” Dư Tư Nhạc mỉm cười nói.

Ông ta cười lên: “Miệng mồm thật ngọt.”

Ông ta tỉ mỉ đánh giá mặt mũi Dư Tư Nhạc, vừa quay đầu nói với Du Lăng Thần: “Anh em các người lớn lên…. …..”

Ông Tiêu nói được một nửa thì dừng lại, trong mắt dường như hàm chứa một tia nghi ngờ.

Dư Tư Nhạc không biết…….Rốt cuộc có gì đáng để ông ta nghi ngờ.

Rồi lại đoán được, ông vốn nghĩ rằng diện mạo của cô và Du Lăng Thần không hề giống, về điểm này trước kia Dư Tư Nhạc cũng từng so sánh.

Cũng không phải là anh em ruột, sao diện mạo lại giống được?

“Tổng giám đốc Du ngũ quan cường tráng, Du tiểu thư ngũ quan dịu dàng, gien nhà họ Du rất tốt, sinh con đều có diện mạo rất đẹp.” Ông Tiêu đột nhiên sửa lại lời nói.

Dư Tư Nhạc nói theo: “Bác Tiêu có gien cũng tốt, Tiêu tiểu thư được mọi người công nhận là người đẹp xấu xa.”

Nói gì làm cho ông ta vui vẻ nhất? Tất nhiên là khen con gái ông ta.

Dư Tư Nhạc rất biết phối hợp, chọc cho ông Tiêu cười không khép miệng được.

Không biết ông Tiêu nhớ tới cái gì, chợt nói: “Tổng giám đốc Du, tôi nhớ Du tiểu thư vừa tròn 18 tuổi phải không? Tôi có một đứa cháu trai cũng không tệ lắm, tính tình ôn nhu, lại tôn trọng trưởng bối, nếu như…. …”

Ông ta rất muốn nói cái gì, mọi người trong phòng rất rõ ràng.

Dư Tư Nhạc dừng động tác uống nước lại, trời ơi, ông già này tính cho cô xem mắt sao? Tiêu Hề Nha và anh hai đám cưới không thành, dứt khoát kéo cô xem mắt cháu trai ông ta?

Sắc mặt Du Lăng Thần càng thêm trầm xuống, vừa rồi không khí thoải mái vui vẻ, bỗng chốc đã thay đổi.

Nhưng trong ánh mắt ông Tiêu lóe lên tia tinh quang: “18 tuổi cũng không nhỏ, nếu ở cổ đại đã sớm lập gia đình, để cho thanh niên bọn họ gặp mặt cũng tốt, không có ý về phương diện kia, cũng có thể trở thành bạn bè.”

Lần này ông Tiêu càng nói trắng trợn ra.

Ầm…. …

Du Lăng Thần “không cẩn thận” làm đổ ly trà trong tay, nước trà văng tung tóe khắp bàn.

Lần này ai cũng biết…. …….Ông Tiêu đã chạm đến chuyện cấm kỵ của Du Lăng Thần.

Dư Tư Nhạc vội vàng giảng hòa: “Con còn muốn học thêm vài năm nữa, tâm ý của bác Tiêu con xin ghi nhớ.”

Ông Tiêu rất biết nhìn mặt người, tuy ông có hơi nghi ngờ về chuyện cổ phiếu của Tiêu thị, nhưng hiện nay Du Lăng Thần đang quản lý, ông ta không dám không sợ chết đắc tội với người trong đó, cũng nịnh nọt thu miệng lại.

Sau khi dùng cơm xong, ông Tiêu và Du Lăng Thần bàn vài chuyện làm ăn, còn nói muốn lập vài cái hợp đồng.

Dư Tư Nhạc hỏi nhân viên phục vụ vài câu, đi toilet.

Du Lăng Thần nhân cơ hội nhỏ giọng nói với ông Tiêu: “Không muốn trở mặt với tôi, cũng đừng có ý đồ với Tiểu Nhạc, hay là các người muốn trở thành nhà họ Dung thứ hai?”

Vừa nhắc tới nhà họ Dung, tự nhiên lại nhớ tới kẻ thù của hai nhà.

Du Lăng Thần đang cảnh cáo ông ta?

Ánh mắt của ông Tiêu càng tăng thêm nghi ngờ.

“Hôn nhân của Tiểu Nhạc, là do cô ấy làm chủ, tôi không thể để cho cô ấy trở thành vật hy sinh trong giới thương mại.” Du Lăng Thần lạnh lùng nói câu đó, đáy mắt một mảnh lạnh như băng.

Có một số việc giấy không gói được lửa, gân đây không biết ai tung tin, ăn đứt lưỡi nhà họ Du. Ngay cả mấy lão già trong giới thương nhân kia, đều lén lén lút lút bàn tán chuyện này sau lưng tập đoàn Du thị.

Nhìn bề ngoài ông Tiêu, Du Lăng Thần đã đoán được đối phương nhất định đã nghe gì rồi.

Chẳng trách trong chuyện gả con gái này, ông ta lại do do dự dự như vậy, trái lại đưa một đứa cháu trai đến, đổi lại muốn dùng cách kết thông gia với nhà họ Du.

Ông Tiêu cũng hiểu được thứ gì có thể muốn, thứ gì không thể muốn. Ông ta nghe giọng điệu của Du Lăng Thần, là có bao nhiêu kiên quyết.

Lúc Dư Tư Nhạc trở lại phòng bao lần nữa, cảm thấy bầu không khi càng thêm buồn bực.

“Cái kế hoạch kia, tôi sẽ phân phó thư ký cầm đến Tiêu thị các người. Ông Tiêu yên tâm, chúng ta ở trong giới thương nhân, Du Lăng Thần tôi làm việc, sẽ không để tình cảm cá nhân liên lụy tới công việc, quan hệ hợp tác giữa nhà họ Tiêu và nhà họ Du không có bất kỳ thay đổi gì, vẫn duy trì giống như lúc trước.” Du Lăng Thần đứng lên, còn nói thêm: “Hôm nay cảm ơn ông Tiêu đã chiêu đãi, tôi và em gái phải về trước rồi.”

Dư Tư Nhạc đứng ngây ngốc ở cửa ra vào, nhất định trong lúc cô rời đi, hai người đó đã nói những chuyện khác.

Nếu không sắc mặt anh hai sao lại kém như vậy?

Dư Tư Nhạc vội vàng nói: “Bác Tiêu hẹn gặp lại ” rồi đuổi theo bước chân Du Lăng Thần.

Ông Tiêu ngồi trên ghế, khẽ thở dài một tiếng, nói với thư ký: “Cô thấy chuyện Du thị thế nào?”

Cô thư ký trả lời: “Bây giờ nhìn Du thị như gió êm sóng lặng, sau lưng nước lại rất sâu. Có tin đồn không có lửa làm sao có khói, nghe giọng điệu Du Lăng Thần thật sự có chuyện này, sớm muộn gì Du thị cũng sẽ bị quậy đến long trời lở đất, lúc này vẫn nên ít trà trộn vào sẽ tốt hơn.”

Ông Tiêu cũng nghĩ giống như thế: “Còn tôi từ chỗ bạn già cũng tìm được tin tức, thật sự gả con gái cho Du Lăng Thần, ngộ nhỡ tin đồn là thật, sau này tôi sẽ không tìm đến Du thị nữa.”

Hai tay của Du Lăng Thần đặt trên tay lái.

Dư Tư Nhạc nghiêng mắt vụng trộm đánh giá anh hai. Sau khi từ quán rượu đi ra, dường như trên trán anh hai xuất hiện đầy mây đen, vẻ mặt âm trầm.

“Anh hai, vừa rồi các người đã nói những gì?” Dư Tư Nhạc nhịn không được mở miệng hỏi.

Du Lăng Thần trầm mặc thật lâu, vẫn không trả lời.

Đang lúc Dư Tư Nhạc lo lắng anh sẽ không nói chuyện, Du Lăng Thần mở miệng nói: Tiểu Nhạc, sau này trong giới thương mại, có người giới thiệu người yêu cho em, đừng để ý đến bọn họ. Nhớ kỹ, hễ người nào nói với em những lời này, tất cả đều có âm mưu đen tối.”

Một bụng nghi ngờ, bật ra trong đầu Dư Tư Nhạc.

Cô khẽ gật đầu: “Dạ, em biết rồi.”

Sắc trời ngày càng tối, Du Lăng Thần cũng không lái xe về công ty, mà trực tiếp về biệt thự.

Trên đường lớn Bàn Sơn, một chiếc xe màu đen có rèm che dùng tốc độ thật nhanh chạy băng qua.

Hai bên đường, ngọn đèn sáng lấp lóe, chiếu sáng con đường mờ mịt phía trước.

Đêm tối đen, nhiều ngôi sao sáng lấp lánh.

Dư Tư Nhạc và anh hai nói chuyện những chuyện thú vị được đăng trên mạng, chợt bánh xe như bị trượt đường, vốn đang chạy có quỹ đạo, trong chớp mắt bị lệch ra ngoài.

Chỗ này vốn là một khúc cua, trước kia từng xảy ra tai nạn giao thông, từ cua quẹo rơi xuống núi, nhất định chết không toàn thây.

Trong chớp mắt bánh xe bị trợt, đầu Dư Tư Nhạc đụng vào cửa sổ xe thật mạnh.

Du Lăng Thần phản ứng kịp thời, khẩn trương hét to: “Tiểu Nhạc, có sao không?”

Trên trán Dư Tư Nhạc chảy máu, tia máu xẹt qua khóe mắt chảy xuống, đau đến nổi cô phải nhe răng trợn mắt che trán mình lại, chống đỡ nói: “Không có…….Không có sao.”

Trên trán đau đớn làm cho ý thức của cô dần dần tan rã.

Bánh xe ngày càng mất khống chế, không ngừng lao về phía trước.

Du Lăng Thần bóp phanh mấy lần đều không dừng lại được.

Ảo não dùng sức đánh vào tay lái, tức giận nói: “Có người hắt dầu trên đường.”

Dư Tư Nhạc bỗng trừng to hai mắt, cũng ý thức được tình cảnh nguy hiểm đến cỡ nào.

Hắt dầu trên đường, rất dễ gây ra tai nạn giao thông. Là ai phát điên vậy chứ?

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Du Lăng Thần từ vị trí lái xe, leo đến bên cạnh Dư Tư Nhạc, ôm thiếu nữ vào trong ngực.

“Vài phút nữa, chiếc xe từ cua quẹo lao thẳng xuống dốc núi, chúng ta phải bỏ xe.” Du Lăng Thần vừa khẩn trương, vừa tràn đầy bình tĩnh và tỉnh táo.

Dư Tư Nhạc cũng hiểu tình cảnh nguy hiểm đến cỡ nào.

Bàn tay Du Lăng Thần nắm cửa xe, mở ra ngoài, từng cơn gió lạnh thổi vù vù vào, thổi bay mái tóc của hai người.

Dư Tư Nhạc biết anh hai cô muốn làm gì, đột nhiên hồi phục tinh thần, muốn đẩy Du Lăng Thần ra.

Nhưng Du Lăng Thần gắt gao bảo vệ cô gái trong ngực, nhanh chóng nhảy ra ngoài.

Xe chạy với tốc độ thật nhanh…. …… …..

Trong khoảnh khắc hai người nhảy ra khỏi xe, chiếc xe bên hai người nhanh chóng lao đi.

Tiếng gió gào thét, thổi qua da thịt con người càng nguy hiểm hơn so với dao găm cắt.

Dư Tư Nhạc nghe thấy âm thanh va chạm trên mặt đất, âm thanh va chạm rất khó chịu, Du Lăng Thần ôm Dư Tư Nhạc lăn vài vòng trên mặt đất, còn chưa ngừng lại.

Trên trán Dư Tư Nhạc bị thương, lại vừa lăn từ trên xe xuống một cái thật mạnh, đầu nghiêng sang một bên, lâm vào hôn mê.

Vì che chở cho Dư Tư Nhạc, nên hầu như tất cả va chạm bên ngoài đều do một mình Du Lăng Thần gánh chịu.

Trước lúc Dư Tư Nhạc hôn mê, trông thấy anh hai vì đau đớn mà mặt méo mó.

Sau khi chiếc xe màu đen có rèm không ai giữ tay lái, càng lao ra như điên, đụng vào hàng rao bảo vệ, lao thẳng xuống núi.

Xem có rèm che đụng vào cây cối trên vách đá, âm thang vang lên ầm ầm, trong đêm tối cực kỳ vang dội.

Tiếp theo một ánh lửa sáng rực lên, dường như chiếc xe đã bị nổ mạnh.

Sau khi xảy ra mọi chuyện, ngay cả một chút ấn tượng Dư Tư Nhạc cũng không có.

… …… ….

Mở mắt ra, trông thấy vách tường được thiết kế màu trắng một cách hoàn mỹ, đèn chân không được treo trên trần nhà, phát ra ánh sáng chói mắt.

Dư Tư Nhạc có chút không thích ứng, hơi nhắm mắt lại.

Cái mũi đang hít phải mùi thuốc khử trùng.

Trên trán truyền đến cảm giác đau đớn, thật giống như bị xé ra, đau đớn khiến đầu Dư Tư Nhạc như muốn nứt ra.

Chuyện gì xảy ra? Dư Tư Nhạc cố gắng nhớ lại những chuyện trước khi hôn mê, cảnh anh hai ôm cô nhảy ra khỏi xe mạnh mẽ xuất hiện trong đầu cô, trong khoảng khắc hình ảnh đó xuất hiện, một âm thanh khẽ động bên cổ tay còn đang gắn ống truyền dịch.

“Đừng lộn xộn…. …” Một giọng nói ôn nhu quen thuộc vang lên bên tai cô.

Dư Tư Nhạc chậm rãi quay đầu lại, trông thấy một gương mặt quen thuộc.

Trịnh Thiếu Hoa nhíu mày lại, dùng giọng nói dạy dỗ nói: Vừa mới tỉnh lại đã làm ra hành động lớn như vậy, muốn làm cái gì? Nằm xuống đi, đừng động đến trán đang bị thương.”

Dư Tư Nhạc trợn to hai mắt quan sát cảnh vật xung quanh, nhìn thấy mấy cô ý ta mặc quần áo trắng đi tới cửa,

Nơi này là bệnh viện sao?

Câu đầu tiên Dư Tư Nhạc mở miệng nói: “Anh hai của em đâu?”

Trịnh Thiếu Hoa hơi sửng sốt một chút, sau đó nói: “Đầu em bị va chạm mạnh, não hơi chấn động, cần theo dõi thêm vài ngày.”

“Anh hai của em đâu?” Dư Tư Nhạc không quan tâm đến lời nói của anh ta, tiếp tục hỏi.

Trịnh Thiếu Hoa nâng kính lên: “Ở phòng bệnh cách vách.”

Trong chớp mắt hai mắt Dư Tư Nhạc đã ươn ướt, không quan tâm đến ống dẫn trên cổ tay, muốn xuống giường.

Trịnh Thiếu Hoa nhìn thấy cô muốn làm gì, kéo tay cô trở về: “Anh hai em không sao, anh ta có sức khỏe hơn người, lúc nãy đã tỉnh lại rồi, vẫn cứ ở bênh cạnh em, sau khi trông chừng em một đêm vừa mới ngủ rồi.”

Dư Tư Nhạc cắn chặt môi.

“Tiểu Nhạc, phúc khí của em thật lớn, trước kia lúc xảy ra tai nạn xe có ba mẹ bảo vệ em, hiện tại đổi thành anh hai em.” Trịnh Thiếu Hoa hơi thở nhẹ, nắm bắt trái tim cô gái trước mắt: “Trước khi Du thiếu rơi vào hôn mê, vẫn còn quan tâm đến em, gắt gao ôm chặt em, mãi cho đến khi cậu ta được đưa lên cán, ý thức mới dần dần bất tỉnh.”

“Anh hai của em thế nào rồi?” Dư Tư Nhạc không muốn nghĩ đến chuyện khác, lại muốn lấy kim tiêm trên cổ tay ra, xuống giường đi tìm Du Lăng Thần.

Trịnh Thiểu Hoa liếc nhìn cô, rồi nói: “Còn có thể thế nào?? Nhảy xuống từ chỗ xe đang chạy với tốc độ nhanh, không gãy tay gãy chân đã là vận khí tốt rồi.”

“Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Du thiếu khẩn trương vì một người như vậy, chẳng những có thể dùng thân thể mình bảo vệ em, ngay cả sau khi bị thương mà vẫn chăm sóc em.” Dường như Trịnh Thiếu Hoa đang rất xúc động, ý nói Du Lăng Thần quan tân Dư Tư Nhạc đến cỡ nào.

Dư Tư Nhạc ngày càng cảm thấy xấu hổ với anh hai, càng ngày càng muốn nhìn anh hai xem thế nào.

“Anh ấy là anh trai của em.” Sau khi nghe Trịnh Thiếu Hoa nói rất nhiều lời, Dư Tư Nhạc nghẹn ngào nói.

Cách một lúc lâu sau, Trịnh Thiếu Hoa mới hiểu ý trong lời nói của Dư Tư Nhạc.

“Không ai có nghĩa vụ đối tốt với ai, Tiểu Nhạc, em phải quý trọng anh trai của em.” Trịnh Thiếu Hoa cười khẽ, cô bé này đến bây giờ vẫn không hiểu tâm tư của Du Lăng Thần? Xem ra đoạn đường này của Du thiếu vẫn còn dài.

Nhưng mà như vậy cũng tốt, nên chỉnh đốn lại vị Boss cả ngày nghiêm mặt lạnh lùng kia.

Dư Tư Nhạc lâm vào trầm trư, thật lâu sau, chậm rãi ngẩng đầu lên, lại hy vọng muốn nhìn thấy anh trai.

Trịnh Thiếu Hoa thấy không lay chuyển được cô, cuối cùng đành phải đồng ý lời yêu cầu của cô.

Chân nhỏ của Dư Tư Nhạc cũng bị va đập, tím bầm một mảng thật lớn, lúc đi đều ngã trái ngã phải, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

Trịnh Thiếu Hoa sợ cô đi không xong, đi tìm một chiếc xe lăn đến cho cô, để cô ngồi lên trên, sau đó đẩy cô đến phòng bên cạnh.

Trên giường, Du Lăng Thần đang nằm ngửa.

Tay và chân của anh đều lộ ra ngoài, bên trên có rất nhiều vùng da bị trầy xước, cánh tay phải còn quấn băng vải.

Chân mày của anh gắt gao nhíu chặt lại, dường như đang lo lắng cái gì.

Dư Tư Nhạc ngây ngốc nhìn người đàn ông đang ngủ say, trong lòng có một loại cảm giác không nói nên lời, vừa chua xót vừa ngọt ngào, càng đau lòng hơn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.